## Chương 126: Nơi Này Không Thể Ở!
Khi xe ngựa tiến vào Đại Hoang, cánh cửa đá dày nặng phía sau liền từ từ đóng lại.
Địa thế Đại Hoang bằng phẳng, chỉ là trên mặt đất đã không còn đường đi, tốc độ của xe ngựa cũng không thể không chậm lại.
Đinh Linh từ trong thùng xe chui ra, ngồi bên cạnh anh trai.
_“Ca, chúng ta đi đâu?”_
_“Trước kia Đại Hoang là có người cư trú, để trốn tránh chiến loạn và thuế má, một số bách tính sẽ trốn đến Đại Hoang, chỉ là những năm nay khởi sát tấp nập, cơ bản đã không còn bách tính nào dám tiến vào Đại Hoang.”_
Đinh Hiểu vừa đánh xe ngựa, vừa nhìn quanh bốn phía: _“Anh xem xem có thể tìm được thôn lạc mà những bách tính kia từng cư trú trước đây không, nơi đó có đất canh tác và phòng ốc.”_
Đang lúc xe ngựa di chuyển, Đinh Linh đột nhiên kéo kéo ống tay áo anh trai: _“Ca, bên kia hình như có người!”_
Đinh Hiểu nhìn theo hướng ngón tay muội muội chỉ, quả nhiên nhìn thấy một đội mã đội, từ nơi cách bọn họ ngàn mét phi tốc lướt qua.
_“Hẳn là đến Đại Hoang lịch luyện. Linh Nhi, trong Đại Hoang vật tư thiếu thốn, tiếp tế có hạn, ở đây lại không có pháp luật trói buộc, đừng dễ dàng tin tưởng bất kỳ kẻ nào.”_ Đinh Hiểu nói xong, điều khiển xe ngựa tiến về một hướng khác.
May mà đám người kia dường như cũng có suy nghĩ giống với Đinh Hiểu, cũng là chạy về hướng ngược lại, rất nhanh đã không thấy tăm hơi.
Đến chạng vạng tối, đám người Đinh Hiểu ở bên một con sông, phát hiện mấy gian ngói phòng đơn sơ.
Đinh Hiểu xuống ngựa tiến đến kiểm tra một phen, phát hiện phòng ốc đã bị bỏ hoang từ lâu.
Đinh Hiểu dẫn theo muội muội khảo sát một phen, đối với nơi này tương đương hài lòng.
_“Vị trí nơi này không tồi, gần nguồn nước, trước cửa còn có dấu vết đất canh tác, địa thế cũng cao, sẽ không bị nước sông nhấn chìm.”_
_“Quan trọng nhất là, nơi này cách điểm đóng quân của Trấn Linh Ty và Đại Hoang Quan đều không xa, nằm ở khu vực ngoài cùng nhất trong Đại Hoang, khá là an toàn.”_
Đinh Linh thì hứng thú bừng bừng xem xét tường đá xung quanh phòng ốc.
Tường đá có hai mặt là hoàn chỉnh, còn hai mặt, tường đá sụp đổ, trong viện vương vãi rất nhiều đá.
_“Ca, đá đều rơi trong viện, vừa vặn đỡ mất công chúng ta đi tìm, đem tường đá sửa lại, chúng ta có thể nuôi một ít gia cầm ở đây.”_ Linh Nhi hưng phấn nói.
Đinh Hiểu nhíu mày.
Bốn mặt tường đá, hai mặt bị phá hoại nằm ở hai hướng tây bắc, mà hai mặt này vừa vặn là hướng về phía con sông kia.
Đinh Hiểu cẩn thận xem xét tường đá bị hư hỏng.
Tường đá gần như là được xây dựng sát với đê sông, mà đá vương vãi trong viện số lượng phi thường nhiều, nhìn từ số lượng, gần như đủ để tu phục tường đá.
Đinh Hiểu khẽ híp mắt lại, nhìn về phía con sông không biết tên này.
Nước sông chảy chậm, chỉ là lúc này đã là chạng vạng tối, nhìn không rõ thứ trong sông.
_“Linh Nhi, chúng ta e là không thể ở đây.”_
_“Hả? Tại sao a?”_ Đinh Linh thất vọng hỏi.
Bọn họ đi hơn nửa ngày, vất vả lắm mới tìm được một nơi thích hợp để cư trú như vậy, anh trai trước đó cũng rất hài lòng, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý rồi.
Đinh Hiểu nói: _“Tường đá này là từ ngoài vào trong bị đâm sập, nơi này gần nguồn nước, nói cách khác, thứ tập kích nơi này là Linh Sát... hoặc là thứ gì đó đi, cực kỳ có khả năng là từ dưới sông lao lên.”_
Đinh Linh vừa nghe, lập tức trừng lớn mắt.
Nếu là Linh Sát xông vào trong nhà, đem người bên trong giết chết, sau đó đâm sập tường đá, vậy thì không sao.
Đã ở trong Đại Hoang, tình huống này liền không cách nào tránh khỏi.
Nhưng nếu nguy hiểm là đến từ con sông này, vậy ở đây thì quá nguy hiểm rồi.
Linh Sát nếu lấy nước sông để ẩn nấp bản thân, phòng bất thắng phòng!
Đinh Hiểu nhìn nơi ở này, tiếc nuối thở dài một hơi, nói: _“Nơi này quả thực không tồi, ai, đáng tiếc.”_
Đang lúc nói chuyện, cách đó không xa truyền đến một trận tiếng vó ngựa, rất nhanh liền có năm sáu thân ảnh, dừng lại gần xe ngựa của Đinh Hiểu.
Từ trên ngựa bước xuống sáu người, bọn họ nhìn nơi ở này.
_“Hoàn cảnh nơi này thật không tồi, ở Đại Hoang có thể tìm được chỗ ở như vậy, cũng không dễ dàng a.”_
_“Có nước có ruộng, phòng ốc hoàn chỉnh, ba gian cũng đủ cho sư huynh đệ chúng ta ở, bên cạnh có nước, quả thực là phong thủy bảo địa!”_
Sáu người này vừa nói, vừa đi vào trong viện.
Bọn họ nhìn huynh muội Đinh Hiểu một cái, Đinh Linh vội vàng đội mũ trùm đầu lên, nấp sau lưng Đinh Hiểu.
_“Người của Thi Bộ Trấn Linh Ty? Xem ra lại là một kẻ bị đày tới đây chịu chết.”_
_“Hai người các ngươi cũng nhắm trúng nơi này? Hừ hừ hừ, ngại quá, nơi này hiện tại thuộc về chúng ta rồi, biết điều thì tự mình cút đi!”_
Đinh Hiểu nhìn mấy người này, y phục tương tự, trước ngực có một chữ _“Uy”_ , cũng không biết là của môn phái nào.
Những người này đã xuất ngôn bất tốn với bọn họ, Đinh Hiểu tự nhiên sẽ không đem phát hiện của mình nói cho bọn họ.
_“Linh Nhi, chúng ta đi.”_ Đinh Hiểu không nói hai lời, kéo Đinh Linh, rảo bước đi qua bên cạnh mấy người, chuẩn bị rời đi.
Đợi hai người đang định lên xe ngựa, đối phương đột nhiên lên tiếng: _“Để xe ngựa lại! Nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”_
Đinh Linh gắt gao ôm lấy cánh tay Đinh Hiểu, khẩn trương nhìn nàng.
Đây vẫn là lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống này, khó tránh khỏi khẩn trương.
Đinh Hiểu nhìn muội muội, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ra hiệu nàng đừng hoảng sợ.
Đồng thời, trong đầu Đinh Hiểu phi tốc chuyển động, phân tích cục diện.
Thực lực những người này không rõ, cộng thêm ỷ đông hiếp yếu, mình mang theo Linh Nhi, nhiều bề bất tiện.
Trên xe ngựa không có đồ vật gì, những người này đại khái là muốn ngựa, vậy thì để lại cho bọn họ là được.
Đinh Hiểu cũng không nói lời nào, kéo Đinh Linh, rảo bước rời đi.
Phía sau truyền đến tiếng cười lớn của mấy người kia.
_“Ha ha ha, nhìn hai kẻ đó kìa, chỉ với cái gan chuột này, còn dám đến Đại Hoang lịch luyện?”_
_“Sư huynh, hay là, bảo bọn chúng đem túi trữ vật cũng để lại?”_
Một gã trung niên nam tử nói: _“Chúng ta vừa đến Đại Hoang, trước tiên tìm chỗ đặt chân đã, nếu không ngủ ngoài trời quá nguy hiểm.”_
_“Thật sự muốn đồ của hắn, xe ngựa của bọn chúng đã không còn, lại có thể chạy được bao xa?”_
_“Đại ca quả nhiên anh minh, chúng ta vẫn là trước tiên tu phục tường đá, bố trí linh trận, ổn định trận cước rồi tính tiếp.”_
Mấy người kia đã bắt đầu bận rộn.
Đinh Hiểu lúc này vẫn chưa đi xa, hắn thấy mấy người kia tịnh không chằm chằm vào mình, liền đem Thính Hồn Linh buộc vào một cành cây đại thụ.
_“Ca, anh làm gì vậy?”_
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng: _“Nếu anh đoán không sai, trong sông có Linh Sát, đến lúc đó chúng ta tới lấy lại đồ của mình... Tiện thể xem xem có thu hoạch gì khác không.”_
Đinh Linh lập tức hiểu ý của anh trai.
Sau khi để lại Thính Hồn Linh, Đinh Hiểu dẫn theo muội muội, cấp tốc rời đi.
Cũng không biết đã đi bao lâu, hai người cũng không tìm được chỗ ở mới, mà lúc này sắc trời đã càng ngày càng tối, thể lực của muội muội cũng đã có chút không theo kịp nữa.
Gió ở Đại Hoang đều âm lãnh hơn trong quan vài phần, nhiệt độ ban đêm giảm mạnh.
Đinh Hiểu tìm một bãi cỏ xốp, đốt lên đống lửa, dẫn theo muội muội nghỉ ngơi ở đây.
_“Linh Nhi, đêm nay chúng ta tạm bợ ở đây một đêm.”_
_“Ca, buổi tối ở bên ngoài có quá nguy hiểm không.”_ Linh Nhi nói, _“Thực ra anh không cần lo lắng cho em, em vẫn còn đi được, tu luyện Thiên Tướng Tâm Pháp, em cảm giác thể lực tốt hơn trước một chút rồi.”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Nha đầu ngốc, nếu thật sự có Linh Sát tập kích, ở trong nhà cũng không an toàn. Yên tâm đi, có anh ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.”_
Đinh Linh thể nhược, một mực đi đường cũng quả thực mệt rồi, không bao lâu, Đinh Linh liền ngủ thiếp đi ở một bên.
Đinh Hiểu nhìn muội muội đang say giấc, đắp chăn cho nàng.
Khí sắc của muội muội, quả thực tốt hơn trước một chút.
Trước kia, Đinh Hiểu vẫn luôn không để muội muội tu luyện, năng lực của Linh Tướng Sư, phần lớn cũng đại biểu cho thực lực của Linh Tướng.
Nhưng Linh Tướng của Linh Nhi quá mức đặc thù, muội muội nếu tu luyện, vậy Linh Tướng của nàng cũng sẽ càng khó đối phó hơn.
Tuy nhiên lần này sự tình đột ngột, hai người phải sinh tồn ở Đại Hoang bốn năm!
Lúc đến, dọc đường Linh Nhi cũng nhắc tới muốn cường hóa một chút thể chất, nàng liền thử lấy Thiên Tướng Tâm Quyết cường hóa nhục thân, kết quả dĩ nhiên có hiệu quả nhất định.
Nghĩ đến Đại Hoang hung hiểm như vậy, Đinh Linh nếu vẫn yếu ớt mong manh như trước kia, e là rất khó sinh tồn tiếp.
Cuối cùng Đinh Hiểu không ngăn cản Linh Nhi tiếp tục tu luyện.
_“Lẽ nào nói... quyết định không cho Linh Nhi tu luyện, là sai lầm?”_ Đinh Hiểu lúc này cũng có chút không chắc chắn nữa.