## Chương 20: Đánh Ngươi, Không Cần Linh Tướng
Đinh Hiểu đối với Thi Bộ, không có cảm tình, đối với những đệ tử kia cũng không có chút thương xót nào.
Không vì Thi Bộ, cũng không vì Nam Lâm Thành, hắn chỉ vì một người mà chiến.
Bạch Tích từ xa nhìn Đinh Hiểu, chớp chớp đôi mắt to, tò mò nhìn bóng lưng của Đinh Hiểu: _“Ồ, thật sự có người lên đài? Người này ngược lại có vài phần huyết tính.”_
_“Đinh Hiểu? Cái tên này sao có chút quen thuộc...”_
Thư Ký Sử thấy Đinh Hiểu không hề có ý định đổi ý, vậy hắn cũng không có quyền lợi ngăn cản Đinh Hiểu tham gia khảo hạch.
Hiện tại không ai biết Linh Tướng của Đinh Hiểu, cũng không cách nào cho hắn lời khuyên gì.
Huống hồ, khảo thí nhục thân cùng khảo thí Tướng Lực, hiện tại căn bản đã không còn ý nghĩa gì lớn nữa.
Khảo hạch thực chiến chiếm một nửa tỷ trọng, thực chiến không thắng được, phía trước lấy điểm tối đa cũng vô dụng.
Thư Ký Sử thở dài một hơi, nói: _“Vậy ngươi đi đi, tiến hành khảo thí nhục thân trước.”_
Đinh Hiểu đột nhiên nói: _“Khảo thí nhục thân ta bỏ qua.”_
Thư Ký Sử sửng sốt một chút, nhưng nghĩ lại, dù sao cũng không thông qua được, hắn lựa chọn thế nào cũng không có gì lạ.
Đinh Hiểu trực tiếp đi tới trước Thiên Tướng Bát Quái Trận, gật đầu với đệ tử tính điểm.
Chuẩn bị ổn thỏa, Đinh Hiểu dẫn dắt Tướng Lực.
_“Hắn có Tướng Lực?”_ Liễu Phi Yên nhíu mày nói.
_“Hắn có thể có Tướng Lực gì!”_ Tôn Húc Sở sống dở chết dở bất tri bất giác gia nhập thảo luận.
_“Hắn không có Linh Tướng, lấy đâu ra Tướng Lực!”_ Miêu Tầm nói.
Nhiên nhi, lời còn chưa dứt, Đinh Hiểu đã vỗ một chưởng xuống mặt đất.
Thiên Tướng Bát Quái Trận đột nhiên sáng lên từ trung tâm, quang mang với tốc độ cực nhanh, khuếch tán ra vòng ngoài.
Gần như chỉ trong nháy mắt, liền truyền đến tầng thứ ba.
Khi đạt tới ba đạo Tướng Lực, Đinh Hiểu lập tức thu tay.
Hiện trường đột nhiên chìm vào một mảnh tĩnh mịch, đám người Thi Bộ, đại não lâm vào hỗn loạn.
Ba đạo Tướng Lực! Tên Đinh Hiểu kia vậy mà lại có ba đạo Tướng Lực!
Những năm này, có thể nói mỗi một Hộ Thi Lại, Quy Hồn Lại ở đây đều từng cùng Đinh Hiểu đưa quan tài, nhưng chưa từng có ai phát giác Đinh Hiểu có Tướng Lực!
Tiêu Nhiên khẽ híp mắt lại, nhìn từ tốc độ truyền tải Tướng Lực của Thiên Tướng Bát Quái Trận, cường độ Tướng Lực của tên này, có khả năng còn không chỉ là ba đạo Tướng Lực!
Đệ tử tính điểm ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi Đinh Hiểu nhắc nhở, lúc này mới lấy lại tinh thần, lắp bắp tuyên bố thành tích.
_“Bối Quan Nhân Đinh Hiểu, thành tích khảo thí Tướng Lực, ba, ba đạo Tướng Lực! Thành tích 30 điểm.”_
Điểm tối đa!
Đinh Hiểu đối với kết quả cũng không bất ngờ, nhục thân của hắn không được cường hóa, nhưng chỉ xét về Tướng Lực, hắn đã là thực lực Tam tinh Linh Đồ, có thể dễ dàng đạt tới yêu cầu của Cửu phẩm Hộ Thi Lại.
Khảo thí Tướng Lực đã thông qua, vậy thì chỉ cần thông qua khảo hạch thực chiến, hắn liền có thể thăng cấp thành công.
Đinh Hiểu bước xuống khỏi Thiên Tướng Bát Quái Trận, bước lên lôi đài thực chiến.
Một đệ tử khảo thí đang chuẩn bị lên đài, Đinh Hiểu đột nhiên nhìn về phía hướng đám người Linh Bộ.
_“Ta thấy cũng đừng lãng phí thời gian nữa, người của Linh Bộ các ngươi trực tiếp lên đi.”_
Tiêu Nhiên không khỏi bật cười: _“Yo, còn có thể đụng phải một kẻ có cốt khí như vậy? Trực tiếp để ta động thủ? Ngươi xứng sao?”_
Tuy nói người của Linh Bộ tất nhiên sẽ khảo hạch lại, nhưng đó là do bọn họ đưa ra dị nghị, không có nghĩa là Đinh Hiểu có tư cách trực tiếp khiêu chiến.
Người của Linh Bộ há có thể để người ta dễ dàng cướp đi quyền chủ động của mình.
Đinh Hiểu mỉm cười, lớn tiếng nói với dưới đài: _“Ta rốt cuộc cũng biết vì sao Linh Bộ có thể thắng rồi, hóa ra chính là nhân lúc người của Thi Bộ đánh một trận, có chút tiêu hao, lúc này mới dám lên đài khiêu chiến.”_
_“Chậc chậc chậc, các ngươi thật đúng là tính toán giỏi a, ngoài miệng thì nói người của Thi Bộ vô dụng thế nào, kết quả lại không dám trực tiếp ứng chiến, trước tiên để chúng ta tiêu hao rồi mới lên đài, như vậy liền có thể tọa thu ngư nhân chi lợi, vạn vô nhất thất.”_
Đám người Linh Bộ lập tức sắc mặt xanh mét.
Ai cũng nhìn ra được, thực lực của bọn họ vượt xa Thi Bộ, nhưng vào miệng tên này, liền lập tức biến vị.
Nhưng người khác nhìn ra là một chuyện, thật sự nói ra, bọn họ quả thật là đã chiếm tiện nghi.
Muốn chứng minh người nọ là nói bậy nói bạ, vậy thì lần khiêu chiến này, bọn họ là nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận!
Tiêu Nhiên khẽ híp mắt lại, trong mắt đã lộ ra sát ý.
Linh Bộ bọn họ vậy mà lại bị một tên Bối Quan Nhân khu khu dắt mũi!
Đinh Hiểu vẫn còn đang lớn tiếng hô thoại: _“Không bằng thế này, lát nữa nếu ta thắng đệ tử khảo thí, lúc các ngươi lại đến khảo hạch, ta trực tiếp nhận thua là được, dù sao ta cũng không còn sức lực nữa, làm sao đánh lại thiên tài Linh Bộ đường đường chính chính.”_
Không thể không nói, từng câu từng chữ của Đinh Hiểu đều đâm thẳng vào tim đám người Linh Bộ.
Vừa rồi còn diễu võ dương oai, chớp mắt đã biến thành tiểu nhân sái nhân chi nguy...
Bạch Tích thật sự không nhịn được, phốc xuy một tiếng bật cười.
Cổ của Bạch Thủ đều sắp vặn gãy rồi, hắn quay đầu nhìn nữ nhi, đã vô lực trách mắng nữa.
Bạch Tích rụt rụt cổ, vẫn không nhịn được ý cười, nhỏ giọng nói: _“Cha, con chỉ là cảm thấy người này cũng quá mồm mép tép nhảy rồi.”_
_“Cứ để hắn nói, con cảm thấy hắn có thể nói đen thành trắng, nói người chết thành người sống.”_
Bạch Thủ thở dài một hơi, bất quá ngược lại cũng không trách mắng.
Nói đi cũng phải nói lại, nữ nhi nói cũng không sai, tài ăn nói của tiểu tử này quả thật khiến người ta khâm phục, thân là Thành chủ Nam Lâm Thành, vừa rồi Linh Bộ lôi cả Nam Lâm Thành vào nói móc, trong lòng hắn cũng không vui.
Tiểu tử này đào mỉa một phen như vậy, quả thực khiến tâm tình người ta sảng khoái hơn rất nhiều a.
Chỉ là, thiếu niên này chung quy là ý khí dụng sự rồi, chọc giận người của Linh Bộ như vậy, khảo hạch tiếp theo, e là...
Người của Thi Bộ bị người ta chỉ thẳng vào mũi mắng lâu như vậy, hiện tại từng người quần tình kích phẫn, hùa theo hưởng ứng Đinh Hiểu.
Nào là sái nhân chi nguy, nào là xú bất yếu kiểm mắng chửi.
Hầu Nghĩa lại nhíu chặt mày.
Ở đây, e rằng chỉ có một mình hắn biết vì sao Đinh Hiểu lại trực tiếp khiêu chiến Linh Bộ.
Hắn chỉ có ba tấm Phi Hoa Kiếm Ảnh Phù, vài tấm Tật Hành Phù, Đồng Giáp Phù, nói cách khác, linh phù Đinh Tử ca chuẩn bị, chỉ đủ đánh một trận.
Nếu khảo hạch bình thường, trước tiên luận bàn với đệ tử khảo thí, linh phù của hắn cạn kiệt, căn bản không thể nào đánh thêm một trận với người của Linh Bộ.
Mà hắn cũng biết, khiêu chiến bình thường người của Linh Bộ, bọn họ ngược lại sẽ không dễ dàng hạ tràng, chỉ có chọc giận bọn họ, để bọn họ không thể không ứng chiến!
Nhưng hậu quả của việc làm như vậy, cũng đồng dạng phá lệ hung hiểm.
Đúng lúc này, Tiêu Nhiên nhảy một cái liền lên tới lôi đài.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Đinh Hiểu, giọng nói lạnh lẽo: _“Tiểu tử, ta thấy ngươi không phải tới khảo hạch, càng giống như tới tìm chết!”_
_“Đã ngươi nghĩ quẩn như vậy, được a, ta liền tới thành toàn cho ngươi!”_
Trực tiếp khiêu chiến người của Linh Bộ, hắn vẫn còn một tia thắng toán.
_“Ta hỏi trước một câu, nếu ta đánh bại ngươi, có tính là thăng cấp thành công không?”_ Đinh Hiểu hỏi.
_“Hừ hừ, nếu ngươi có thể đánh bại ta, tự nhiên tính ngươi thăng cấp, chỉ là ngươi không cảm thấy ngươi đang si nhân thuyết mộng sao?”_
Đinh Hiểu nhìn về phía Thư Ký Sử: _“Lời của hắn có tính không?”_
Thư Ký Sử gật gật đầu: _“Linh Bộ phụ trách giám khảo, nếu ngươi có thể đánh bại hắn, tự nhiên tính ngươi thông qua khảo hạch.”_
Trong lòng Đinh Hiểu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Nhiên từng bước đi tới gần Đinh Hiểu, ánh mắt kiêu ngạo kia, giống như đang nhìn một người chết: _“Mười giây! Trong vòng mười giây, ta cho ngươi đời này đều không làm được Bối Quan Nhân!”_
_“Ta cho ngươi xuất Linh Tướng, đỡ cho ngươi lại nói Linh Bộ chúng ta ức hiếp các ngươi.”_
Đinh Hiểu có chút buồn bực, hắn nếu có Linh Tướng, còn đến mức biến thành bộ dạng ngày hôm nay sao.
Đương nhiên, hắn cũng không thể nói mình không có Linh Tướng, chỉ có Linh Thai.
_“Đánh ngươi, không cần Linh Tướng.”_ Đinh Hiểu nói xong, bản thân đều có chút khổ sở.
Hắn cũng không muốn như vậy a!