## Chương 210: Một Lần Cơ Hội Đối Với Một Trăm Lần Cơ Hội
Tất cả thôn dân đều nhìn chằm chằm vào bóng người đó!
_“Tiểu Đinh Tử!”_ Lôi Bá trừng lớn hai mắt.
_“Ca!”_
Hắn rốt cuộc cũng chạy về kịp rồi!
Từ không biết lúc nào bắt đầu, người trong thôn đã coi Đinh Hiểu như hy vọng của bọn họ.
Cho dù cấp bậc của hắn là thấp nhất, cho dù hắn còn rất trẻ, nhưng hắn lại tạo ra hết kỳ tích này đến kỳ tích khác, cũng khiến tất cả mọi người bước ra khỏi sự tê liệt, mong đợi một hy vọng mới!
Tào Thiên Báo nhíu mày, nhìn người vừa tới.
Người trong thôn của Lôi Vũ Đình, dường như đều đang trông ngóng hắn vậy.
Có một chi tiết đã thu hút sự chú ý của Tào Thiên Báo.
Lúc tiểu tử đó xuyên qua vòng vây, cho dù ở bên cạnh hàng trăm đối thủ, hắn lại không hề sợ hãi, đi thẳng về phía đồng bạn của mình.
Tiểu tử này tuy tuổi còn trẻ, nhưng tố chất tâm lý tuyệt đối vượt xa bạn cùng lứa, hơn nữa nhất định đã trải qua rất nhiều trận chiến, mới có thể thong dong trên chiến trường như vậy.
Đinh Hiểu bước nhanh đến trước mặt A Trụ, đưa A Trụ trở về trước mặt nhóm Lôi Bá, Thẩm Vạn Hộ.
_“Đinh Tử, ngươi về rồi!”_ Lôi Bá vội vàng tiến lên đón.
Đinh Hiểu mày nhíu chặt, trầm giọng nói: _“Lôi Bá, tình hình thôn chúng ta thế nào rồi?”_
Lôi Bá thở dài một tiếng: _“Ít nhất hơn bốn mươi cường giả Linh Võ Cảnh mất đi sức chiến đấu, trong đó có 27 người đã hy sinh.”_
Đinh Hiểu vội vàng nhìn về phía đám đông, quả nhiên là đã không thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc!
Ngoài ra, phía sau đội ngũ còn có rất nhiều thương binh, khí sắc cực kém, đều đang cố gượng đi theo trong đội ngũ.
_“Tú, Tú Tài ca đâu!”_ Đinh Hiểu huyết mục viên trừng.
_“Hắn bị đánh gãy hai chân không thể di chuyển... may mà Hoa Tỷ kịp thời cứu chữa, giữ được tính mạng.”_ Lôi Bá thở dài nói, _“Chỉ là, Tào Thiên Báo ra tay tàn độc, đánh nát từng tấc xương chân của Nguyễn Tài, Tú Tài e là... không đứng lên được nữa rồi.”_
Đinh Hiểu một trận đau lòng, người Tú Tài ca thích khoác vai hắn nhất, đem một nửa trọng lượng cơ thể đè lên người hắn... hai chân đã tàn phế rồi!
Đinh Hiểu nhìn Lôi Bá sắc mặt tái nhợt, Lôi Bá là người đầu tiên xuất chiến, đến bây giờ vẫn không thể điều tức lại được, lão cũng nhất định đã chịu nội thương cực nặng.
Tú Tài ca luôn thích đem những kinh nghiệm mình biết được, không giữ lại chút nào nói cho huynh muội Đinh Hiểu, Lôi Bá vì Linh Nhi, càng là cùng Hoa Tỷ mạo hiểm tính mạng quay về trong quan, lấy về Chư Thần Phục Ma Trận Phù!
Mà bọn họ, gần như đã chết trong tay Tào Thiên Báo!
Đinh Hiểu chỉ hận mình không thể về sớm hơn, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra!
Tào Thiên Báo đánh gãy hai chân Tú Tài ca, trọng thương Lôi Bá, giết 27 thôn dân, đả thương 19 người!
Nghĩ đến những điều này, Đinh Hiểu gắt gao nắm chặt nắm đấm, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, trong mắt sát ý cuồn cuộn!
_“Tiểu Đinh Tử, người của đám Tào Thiên Báo quá đông, chúng ta đánh cũng không được, không đánh cũng không xong, chỉ đành bị bọn chúng dắt mũi.”_ Thẩm Vạn Hộ nói.
_“Ta biết ngươi có thể có chút khó xử, nhưng bây giờ thực sự là không còn cách nào khác nữa rồi, ngươi quen biết nhiều bằng hữu, xem có thể tìm được chút chi viện nào không, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta rồi.”_
Bọn họ chờ Đinh Hiểu trở về, không phải là để Đinh Hiểu đi đánh với Tào Thiên Báo, dù sao cảnh giới giữa hai người chênh lệch quá lớn.
Nhân mạch cường đại mà Đinh Hiểu thể hiện ra lần trước, mới là mấu chốt để bọn họ thoát hiểm.
Linh Nhi cũng chạy đến bên cạnh Đinh Hiểu: _“Ca, huynh xem có thể liên lạc với Lăng đại nhân không, cứ tiếp tục như vậy, thôn sẽ bị Tào Thiên Báo tằm thực hầu như không còn!”_
Tuy nhiên, Đinh Hiểu lại lắc đầu: _“Vạn Hộ ca, cho dù ta gọi Lăng đại nhân bọn họ qua đây, thời gian cũng đã không kịp nữa rồi.”_
_“Chúng ta không thể để có thêm thôn dân nào hy sinh nữa.”_ Đinh Hiểu nói, _“Huống hồ, theo ta thấy, Tào Thiên Báo sẽ không đợi lâu nữa đâu.”_
Thẩm Vạn Hộ thở dài một hơi: _“Ai, đã như vậy, thế thì chúng ta đành phải làm theo kế hoạch ban đầu, tử chiến với bọn chúng! Đinh Tử, đến lúc đó ngươi dẫn theo Linh Nhi nhân cơ hội trốn đi, chỉ cần các ngươi còn sống, chúng ta liền có hy vọng!”_
Đinh Hiểu lại lắc đầu: _“Ta sẽ không đi!”_
_“Trận này, ta đánh với Tào Thiên Báo!”_
_“Tiểu Đinh Tử, ngươi đừng kích động a!”_ Hổ Ca vội vàng kéo Đinh Hiểu lại, _“Chúng ta biết ngươi có thực lực chiến đấu vượt cấp, nhưng Tào Thiên Báo là bát tinh Linh Võ Cảnh, cũng có năng lực chiến đấu vượt cấp cực mạnh!”_
Đinh Hiểu hít sâu một hơi, trầm giọng nói: _“Hắn là mạnh hơn ta, nhưng người mạnh đến đâu cũng có nhược điểm, chỉ cần hắn chưa vượt qua Linh Võ Cảnh, thì có cơ hội giết hắn!”_
_“Đinh Tử, có cơ hội là có cơ hội, nhưng mà...”_ Hổ Ca gấp gáp nói, _“Ngươi có một lần cơ hội giết hắn, hắn liền có một trăm lần cơ hội giết ngươi a!”_
Cảnh giới của hai người chênh lệch quá nhiều, cơ hội chiến thắng của Đinh Hiểu cũng vô cùng mỏng manh.
_“Vậy thì nắm lấy một lần cơ hội này!”_ Đinh Hiểu kiên định nói.
_“Ca, huynh...”_ Linh Nhi hiện tại trong lòng vô cùng mâu thuẫn, nàng vừa hy vọng ca ca có thể cứu lấy thôn, lại vừa vô cùng lo lắng cho an toàn của ca ca.
Đinh Hiểu nhìn muội muội một cái, xoa xoa đầu nàng, sau đó dứt khoát xoay người, đi về phía Tào Thiên Báo.
Tào Thiên Báo không hề thúc giục, hứng thú đánh giá Đinh Hiểu.
Sau đó, hắn lấy ra Cảnh Giới Khắc Quỹ, khắc quỹ dừng lại ở tứ tinh Linh Sĩ Cảnh.
Tào Thiên Báo gần như không dám tin vào mắt mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn Đinh Hiểu: _“Tứ tinh Linh Sĩ? Ngươi đang đùa cái gì vậy?”_
_“Ha ha ha ha ha! Lôi Vũ Đình, thôn các ngươi có phải là hết người rồi không, phái một tên tứ tinh Linh Sĩ ra đánh với ta?”_
Đinh Hiểu một mặt đi về phía Tào Thiên Báo, một mặt nói: _“Giết 27 thôn dân của ta, đả thương 19 người, Tào Thiên Báo, Đinh Hiểu ta sẽ không để ngươi chết một cách thống khoái đâu!”_
_“Món nợ này, ta phải tính toán rõ ràng từng khoản một với ngươi!”_
Tào Thiên Báo hơi híp mắt lại: _“Ngươi đúng là kẻ ngu xuẩn nhất mà ta từng gặp. Linh Sĩ tứ tinh cũng dám lên đây? Biết ta là ai không? Ngay cả Lôi Vũ Đình cũng không phải là đối thủ của ta, càng đừng nói đến ngươi!”_
_“Trong vòng một chiêu, ta liền có thể lấy mạng chó của ngươi!”_
Tuy nhiên, Đinh Hiểu đến khi cách Tào Thiên Báo mười mấy bước, dĩ nhiên vẫn chưa dừng lại.
Hắn tiếp tục đi về phía Tào Thiên Báo, từng bước một, mãi cho đến khi cách Tào Thiên Báo chỉ còn nửa mét, Đinh Hiểu mới dừng lại.
Chiều cao hiện tại của Đinh Hiểu, tương đương với Tào Thiên Báo, khoảng một mét tám.
Đứng trước mặt Tào Thiên Báo, hai mắt Đinh Hiểu gắt gao nhìn chằm chằm Tào Thiên Báo: _“Súc sinh, tử kỳ của ngươi đã ở ngay trước mắt rồi, còn sủa bậy?”_
Không thể không nói, áp lực mà Đinh Hiểu mang lại, là thứ mà Tào Thiên Báo trước đây chưa từng gặp phải.
Cho dù là giao thủ với Lôi Vũ Đình, đối phương cũng phải cố ý giữ khoảng cách với mình.
Con người khi đối mặt với nguy hiểm, bản năng là muốn giữ khoảng cách, ngược lại phe cường thế, sẽ tùy ý xâm nhập vào phạm vi khoảng cách an toàn của đối phương.
Nhưng tiểu tử này lại đứng ngay trước mặt mình nửa mét, hắn trực tiếp xông vào khoảng cách an toàn của Tào Thiên Báo, khiến hắn vô cùng không thích ứng.
_“Thật không biết nên nói ngươi ngông cuồng, hay là nên nói ngươi ngu xuẩn!”_ Tào Thiên Báo lạnh lùng nhìn Đinh Hiểu, _“Bất quá ta ngược lại có nghe nói bên phía Lôi Vũ Đình xuất hiện một thiên tài, hẳn là ngươi đi.”_
_“Đáng tiếc, điều ngươi không biết là, ở Thiên Khung Linh Viện, thiên tài ta từng gặp quá nhiều rồi! Mà việc ta thích làm nhất, chính là giết bọn họ, sau đó nấu thịt ăn!”_
_“Ta chính là muốn nếm thử xem, thịt của thiên tài rốt cuộc có gì khác biệt so với người bình thường, có phải là đặc biệt ngon không.”_
Từ trong đội ngũ phía sau Tào Thiên Báo, chạy ra một người, hắn cầm trong tay một mặt Dạ Miện Tinh Bàn, dựng nó lên.
_“Quyết đấu lấy kỳ hạn là một khắc giờ, sau một khắc giờ, bất luận đối phương sống chết đều không được phép xuất thủ nữa!”_
_“Dưới đây, quyết đấu chuẩn bị bắt đầu.”_
_“3, 2, 1... Bắt đầu!”_