## Chương 235: Trận Chiến Vận Mệnh
Thiên Binh Lôi Đài, bốn khối lôi đài, mỗi khối cách nhau 30 mét.
Lúc này, ở giữa lôi đài không cho phép bất kỳ ai đứng, toàn bộ khu vực lôi đài đều bị bỏ trống.
So với sự _“trống trải”_ của lôi đài, người trên Tứ Đại Khán Đài lại chỉ có thể dùng biển người tấp nập để hình dung.
Trong các thế lực lớn của Đại Thương Quốc, tầng lớp cao tầng chỉ có thể mang theo những đệ tử có tiềm lực nhất, bàng quan trận quyết chiến thu hút sự chú ý của cả nước này.
Ngàn năm trước, khi Trấn Linh Ty mới sáng lập, bộ môn đầu tiên được thành lập, chính là Thi Bộ!
Ngàn năm sau, Trấn Linh Ty nắm giữ Bát Bộ với mấy chục vạn đệ tử, mà giờ khắc này, thứ bọn họ muốn phế trừ, cũng chính là Thi Bộ!
Thi Bộ là bộ môn có quan hệ mật thiết nhất với bách tính, mỗi năm đưa tang hạ táng vô số, an hồn trường miên vô số.
Hết thế hệ này đến thế hệ khác Bối Quan Nhân, Hộ Thi Lại, Quy Hồn Lại, đưa người đã khuất về cố hương, an táng ở phần mộ tổ tiên, bình ổn Tướng Hồn của bọn họ, để bọn họ có thể trường miên nơi chín suối.
Trên mỗi con đường núi của Đại Thương Quốc, có lẽ đều có dấu chân bọn họ đi qua, trong rừng sâu núi thẳm, có dấu vết chiến đấu của bọn họ, cũng có máu tươi bọn họ đổ xuống.
Thi Bộ quy định, đệ tử Thi Bộ gặp Linh Sát, không được không đánh mà chạy.
Cho dù là hạng người như Trương Huyền, Mục Phiêu Hành, cũng chưa từng chạy trốn khi gặp phải Thù Nữ.
_“Nhập Thi Bộ, cõng quan tài hộ thi, trấn linh quy hồn, người cõng quan tài không được rời quan tài, người hộ thi không được bỏ trốn, người quy hồn không được kinh động vong hồn.”_
Mà nay, Linh Sát tàn phá bừa bãi, tử thi khởi sát, những thi thể từng an miên kia cũng nhao nhao tỉnh lại, ý nghĩa tồn tại của Thi Bộ, đang phải hứng chịu sự nghi ngờ nghiêm trọng nhất.
Trận chiến này, là vụ cá cược lớn giữa Thất Bộ Trấn Linh Ty và Thi Bộ, Thi Bộ thắng, thì Thi Bộ ở lại, Thi Bộ bại, thì Thi Bộ tiêu vong!
Tứ Đại Khán Đài, lúc này mọi người đều đang nhìn chăm chú vào bốn lôi đài kia.
_“Đây hẳn là trận chiến cuối cùng cho sự tồn tại của Thi Bộ rồi đi.”_
_“Thực lực của Đường Uy ta cũng từng nghe nói qua, đó là thiên tài chân chính, cho dù đặt ở Ám Bộ, Dạ Bộ cũng là đối tượng được trọng điểm tài bồi, Thi Bộ không thể nào thắng được.”_
_“Nghe nói Đường Uy là thiên tài trăm năm khó gặp của Đường gia, khó trách có thể gánh vác trọng trách này.”_
Không bao lâu, top 20 của Thi Bộ, có một số người đã lên đài rồi.
Bọn họ phân biệt bước lên ba mặt lôi đài Tây, Bắc, Nam, mỗi lôi đài sáu đến bảy người.
_“Kỳ thực, những đệ tử Linh Võ Cảnh năm nay của Thi Bộ thực lực đều rất mạnh, đã mạnh hơn những năm trước không ít rồi.”_
_“Đó là đương nhiên, đánh cược giữa Thi Bộ và Thất Bộ là đã định ra từ mấy năm trước, Thi Bộ dốc hết sức lực bồi dưỡng một lượng lớn nhân tài, vì chính là trận chiến ngày hôm nay.”_
_“Đường Uy vẫn chưa đến sao? Ta chỉ nghe qua tên hắn, lại chưa từng gặp qua bản thân hắn, rốt cuộc là người như thế nào, dám một mình khiêu chiến một bộ?”_
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đang tìm kiếm nhân vật trong truyền thuyết kia.
Cuối cùng, có người nhìn thấy ở lối vào lôi đài phía dưới, xuất hiện một đạo thân ảnh màu đỏ.
Đường Uy một mái tóc dài, khuôn mặt kiên nghị, vóc dáng thon dài cân xứng, hắn mặc một bộ hồng bào, trên hồng bào thêu một con kim long, tay cầm vỏ kiếm gỗ đen.
Hắn bước đi như gió, đi đến trước lôi đài phía Đông, mũi chân điểm một cái, thân mình liền nhảy lên, vững vàng rơi xuống trên lôi đài.
_“Hắn chính là Đường Uy? Quả nhiên nhân tài xuất chúng, khí vũ bất phàm!”_
Sau khi Đường Uy lên đài, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn người trên các lôi đài khác, đứng ở trung tâm lôi đài phía Đông, nhắm mắt dưỡng thần.
Khoảng cách đến lúc quyết đấu còn vài phút, Ngọc Hiên lúc này đang đứng ở lôi đài phía Bắc nhìn dáo dác xung quanh.
Đinh Hiểu sao vẫn chưa đến?
Không chỉ có Ngọc Hiên, trên Tứ Đại Khán Đài cũng có không ít người đang nhớ tới Đinh Hiểu.
_“Tên tiểu tử kiêu ngạo nhất của Thi Bộ đâu? Sao vẫn chưa đến? Sẽ không phải là không dám đến rồi chứ.”_
_“Nghe nói chưa, Đinh Hiểu chính là tên ngu ngốc bị Trấn Linh Ty vứt bỏ mười mấy năm trước.”_
_“Nghe nói, những ngày này không ít người đã tra qua tư liệu của hắn, trời sinh Phế Tướng, quả nhiên là vậy, khó trách Linh Tướng của hắn không trọn vẹn.”_
_“Nhưng ngược lại có chút nghị lực, dựa vào Tàn Tướng có thể đi đến ngày hôm nay.”_
_“Tàn Tướng chung quy vẫn là Tàn Tướng, thành tựu tương lai định sẵn là không cao được, cho dù các phương diện khác, Đinh Hiểu quả thật có chỗ hơn người, nhưng vậy thì đã sao, thật sự gặp phải một đối thủ các phương diện đều không yếu hơn hắn, lại nắm giữ Linh Tướng cao giai trọn vẹn, hắn là một chút hy vọng cũng không có.”_
Đang lúc này, ở một bên khác của lôi đài, một người trẻ tuổi xuất hiện ở lối vào.
Người này mặc một thân cẩm y màu đen, trên cẩm y thêu vân văn.
Tướng mạo của hắn không tính là thập phần anh tuấn, nhưng cũng ngũ quan đoan chính, hai mắt sáng ngời có thần.
_“Tiểu tử đó đến rồi!”_
Người tới chính là Đinh Hiểu, hắn bước lên bậc thang, đi tới lôi đài phía Bắc, đứng bên cạnh Ngọc Hiên.
_“Đinh Hiểu, mấy ngày nay thế nào?”_ Ngọc Hiên nhỏ giọng hỏi.
_“Cũng được, luyện thành một chiêu võ kỹ.”_ Đinh Hiểu nói.
Ngọc Hiên mỉm cười, _“Vậy cũng không tồi.”_
Sau đó, Ngọc Hiên nói với Đinh Hiểu, _“Ngươi lần trước không phải nhận được tin tức, trong người của chúng ta có gian tế do Thất Bộ phái tới sao?”_
Đinh Hiểu nhìn Ngọc Hiên, đợi hắn nói tiếp.
_“Tiềm phục nhiều năm, bọn họ vì chính là ngày hôm nay!”_
_“Nếu ta đoán không sai, ngay từ đầu bọn họ sẽ có hành động, dù sao, chỉ cần chúng ta thua, Thi Bộ sẽ không tồn tại nữa, bọn họ cũng không sợ xé bỏ lớp ngụy trang.”_
Đinh Hiểu gật đầu, Ngọc Hiên nói có lý.
_“Ở đây có mấy người tin tưởng được, ta đã nói với bọn họ về chuyện này, một khi gian tế động thủ, chúng ta sẽ lập tức phản chế, lúc này ngươi đừng ra tay.”_
Đinh Hiểu hơi nhíu mày, _“Ta biết rồi, đến lúc đó ta sẽ tùy cơ ứng biến.”_
Khán đài Thất Bộ, Lâm Trưởng Lão của Linh Bộ Long Lân Quận, ánh mắt vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm Đinh Hiểu.
Tên này không những từ Đại Hoang trở về, hơn nữa còn đột phá Linh Võ Cảnh!
Phía sau hắn đứng một người trẻ tuổi, nếu Đinh Hiểu ở đây, hẳn là có thể nhận ra người này, chính là Tiêu Viễn của Linh Bộ.
Tiêu Viễn sáp lại gần Lâm Trưởng Lão, nói, _“Lâm Trưởng Lão, không cần lo lắng, trận chiến này, không những Thi Bộ phải bị triệt tiêu, mà Đường Uy cũng sẽ danh dương thiên hạ!”_
_“Hôm nay, Thiên Binh Lôi Đài, Đường Uy mới là nhân vật chính duy nhất, những người khác, hừ hừ, cái gì mà hai mươi cường giả Thiên Tướng Thần Uy Điện, tất cả mọi người ở đây đều sẽ chỉ trở thành nền cho Đường Uy mà thôi!”_
Lâm Trường Hà khẽ gật đầu, _“Nói rất đúng, Thi Bộ không còn nữa, những đệ tử Thi Bộ này toàn bộ sẽ bị trả về, đến lúc đó mấy người các ngươi có thù oán với Đinh Hiểu, nên làm thế nào đã hiểu chưa?”_
_“Đệ tử hận không thể lột da hắn!”_ Không chỉ Tiêu Viễn ở đây, ngay cả Tiêu Nhiên cũng ở đây.
Hận ý của hắn đối với Đinh Hiểu, những năm nay ngày càng tăng lên, lần này nhìn thấy Đinh Hiểu, càng là đêm không thể mị!
Tiêu Viễn đột nhiên lại nói, _“Mấy ngày trước, ta đã xem một trận chiến của Đinh Hiểu, thực lực của tên này dường như sâu không lường được.”_
_“Sâu không lường được?”_ Lâm Trưởng Lão mất kiên nhẫn nói, _“Đó là theo như ngươi thấy! Ở trước mặt Đường Uy, hắn chẳng tính là cái gì cả!”_
_“Lại nói, nhìn như là Đường Uy một người lực chiến hai mươi người Thi Bộ, nhưng chúng ta đã muốn triệt tiêu Thi Bộ, lại há có thể không có chuẩn bị?”_ Nói đến đây, trong mắt Lâm Trưởng Lão lộ ra một tia đắc ý, _“Yên tâm đi, lần này Thi Bộ, tất bại!”_
Một sĩ quan Thần Uy Doanh bước lên lôi đài phía Đông, nói với tất cả mọi người, _“Ý nghĩa của trận tỷ võ này ta sẽ không lặp lại nữa, ta tin tưởng tất cả mọi người đều biết trận chiến này có ý nghĩa gì.”_
_“Ta chỉ nói một chút về quy tắc.”_
_“Hai bên tỷ võ, là hai mươi cường giả Thiên Tướng Thần Uy Điện của Thi Bộ, và đệ nhất danh Linh Võ Điện của Linh Bộ Đường Uy.”_
_“Bốn đại lôi đài, người rơi xuống biên giới lôi đài tính là bại, trong đó bao gồm biên giới của bất kỳ lôi đài nào trong bốn khối lôi đài, chỉ cần rơi xuống lôi đài, không được quay lại lôi đài!”_
_“Người vô lực tái chiến tính là bại, người chủ động đầu hàng tính là bại.”_
_“Trong đó chú ý một điểm, trận chiến này ý nghĩa trọng đại, do đó chúng ta sẽ không can dự vào tỷ võ, cho nên, người vô lực tái chiến cần kịp thời sử dụng Phong Ấn Phù phát trước trận đấu, hai bên bất luận là ai sử dụng Phong Ấn Phù, đối phương đều không được truy kích!”_
_“Đều nghe rõ chưa?”_
_“Nghe rõ rồi!”_ Mọi người đáp.
_“Tốt, vậy...”_ Sĩ quan kia nhìn về phía hoàng tộc, một nam tử mặc kim bào khẽ gật đầu, hắn lại nhìn về phía khán đài Thất Bộ, mấy vị lão giả bên đó cũng gật đầu với hắn.
_“Vậy, tỷ võ... bắt đầu!”_