## Chương 237: Phệ Huyết Tù Long
Đinh Hiểu và Đường Uy, hãm sâu trong hỗn chiến.
Hai người này đều mang sứ mệnh, hai người cũng dường như nghĩ đến cùng một chỗ, đó chính là giải quyết những người khác trước.
_“Tam Toàn Liệt Yêu Phủ!”_
_“Viêm Hoàng Kiếm Quyết!”_
_“Linh Phù: Sát Nghiệt Phù! Linh Phù: Hiên Viên Trảm Linh Kiếm!”_
Đinh Hiểu do thân pháp khá yếu, lấy Linh Phù làm chủ, phủ kỹ làm phụ, đem từng tên gian tế đánh ra khỏi lôi đài.
Một bên khác, Đường Uy thì dùng kiếm pháp làm thủ đoạn công kích nhiều hơn, nhanh chóng trọng thương đệ tử Thi Bộ.
Hai người khi đối phó với kẻ địch, đều đang quan tâm đến động thái của đối phương, bọn họ dường như đều rất rõ ràng, đối thủ chân chính của mình, chỉ có một người!
Sau một phen kịch chiến, Thiên Binh Lôi Đài, cuối cùng chỉ còn lại hai người cuối cùng.
Đường Uy một thanh rút ra trường kiếm cắm dưới sườn một đệ tử Thi Bộ, đem người nọ một cước đá xuống lôi đài, xoay người nhìn về phía đối thủ duy nhất trên đài.
Mũi chân hắn điểm nhẹ, đã nhảy tới lôi đài nơi Đinh Hiểu đang đứng.
_“Ngươi chính là tên ngu ngốc bị Trấn Linh Ty vứt bỏ kia, Đinh Hiểu?”_ Đường Uy mang theo nụ cười, xách theo trường kiếm nhuốm máu, từng bước ép sát.
Đinh Hiểu lạnh lùng nhìn đối thủ.
Đây chính là Đường Uy được vô số người ca tụng là thiên tài trong thiên tài, tồn tại giống như yêu nghiệt!
Trên bốn mặt khán đài, hiện tại ánh mắt của tất cả mọi người, toàn bộ tập trung trên người hai người này.
_“Một thiên tài, một con cờ bị vứt bỏ...”_
_“Mặc dù Đinh Hiểu có thể đi đến ngày hôm nay, quả thật nằm ngoài dự liệu của mọi người, nhưng chung quy cảnh giới của bọn họ chênh lệch quá nhiều, hơn nữa xét từ các phương diện mà nói, Đường Uy không hề kém Đinh Hiểu, Đinh Hiểu không có phần thắng.”_
_“Thi Bộ bị triệt tiêu đã là xu thế tất yếu, làm sao có thể bị một người xoay chuyển cục diện.”_
Giờ khắc này, Âu Dương Mộ Tuyết vén tấm lụa trắng trước mặt lên, nàng gắt gao nhìn chằm chằm Đinh Hiểu trên lôi đài.
Còn nhớ ở Đại Hoang bọn họ gặp nhau, lúc đó, nàng cũng không biết thân thế của Đinh Hiểu, mà những ngày ở Lương Kinh Thành này, nàng dần dần càng hiểu rõ quá khứ của Đinh Hiểu hơn.
Một tuyệt thế thiên tài vốn dĩ nên được vạn người chú mục, lại luân lạc thành Bối Quan Nhân bị người người nhào nặn, tuy nhiên hắn không phủ nhận toàn bộ Thi Bộ, vào lúc Thi Bộ sinh tử tồn vong, lại vì Thi Bộ mà đứng ra.
Lúc đó, Đinh Hiểu ngay từ đầu là muốn đuổi mình đi, nhưng cuối cùng lại mềm lòng cho nàng thức ăn.
Hiện tại nhớ lại, quá khứ của hắn khiến hắn tràn ngập tâm lý đề phòng đối với người lạ, nhưng phần đề phòng và phòng bị này, lại không làm phai mờ đi sự lương thiện trong nội tâm hắn.
Khoảnh khắc này, Âu Dương Mộ Tuyết phảng phất như khoảng cách với Đinh Hiểu rất gần...
_“Đinh Hiểu, ngươi sẽ thắng sao?”_ Âu Dương Mộ Tuyết lẩm bẩm tự ngữ.
Dưới đài, tất cả đệ tử Thi Bộ, hiện tại toàn bộ đều đang nhìn Đinh Hiểu.
Tử Trưởng Lão của Thi Bộ Long Lân, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Bọn họ đã từ bỏ Đinh Hiểu, mặc cho hắn tự sinh tự diệt, nhưng hiện tại, vận mệnh của Thi Bộ lại chính là nắm giữ trong tay một mình Đinh Hiểu.
_“Ai, lúc trước là chúng ta nhìn lầm rồi!”_ Cuối cùng, nàng nói ra câu nói mà nàng vẫn luôn không muốn thừa nhận này.
Lăng Giang toàn thân căng cứng, Đinh Hiểu là thủ hạ của hắn, nhưng hắn cũng tuyệt đối không ngờ tới, một ngày nào đó, vận mệnh của tất cả mọi người Thi Bộ sẽ đều ký thác vào tay một mình hắn.
Lý Ngôn đột nhiên nói, _“Mạc khi thiếu niên cùng (Đừng khinh thiếu niên nghèo), nói đại khái chính là người như Đinh Hiểu đi.”_
Linh Nhi nhìn ca ca trên đài, hít sâu một hơi, bị vạn người chú mục như vậy đối với ca ca mà nói, không phải là lần đầu tiên.
Chỉ là, năm bảy tuổi, ca ca là bởi vì thiên phú, mà hiện tại, ca ca lại là dựa vào nỗ lực của bản thân, từ trong nghịch cảnh từng bước đi tới.
Chiến đấu trên lôi đài, không có quá nhiều lời nói, chạm vào là nổ ngay!
Đường Uy chưa triệu hoán Linh Tướng, nhưng tốc độ đã nhanh đến mức khiến người ta khó có thể tin được.
Chớp mắt, Đường Uy đã cận thân!
_“Chỉ có một cánh tay được cường hóa, ngươi trong mắt ta, khác gì cọc gỗ, ta ngay cả Linh Tướng cũng không cần dùng liền có thể giết ngươi!”_
_“Thiên Thủ Liên Hoa Thứ!”_ Đường Uy xuất kiếm như điện, nháy mắt đâm ra mấy chục kiếm, chỉ thẳng vào các chỗ yếu hại quanh thân Đinh Hiểu.
Tay trái Đinh Hiểu lật chuyển, Linh Phù đã chuẩn bị từ sớm bay ra, vây quanh xung quanh thân thể.
Một người không thể đồng thời đâm ra mấy chục kiếm, cho nên trong công kích của Đường Uy, tất nhiên là hư thực kết hợp, chỉ cần cản lại thực chiêu của hắn, liền có thể hóa giải Thiên Thủ Liên Hoa Thứ!
Xung quanh thân thể Đinh Hiểu, hai mươi tấm Linh Phù xoay chuyển cực nhanh, hộ trụ các nơi quanh thân.
Đột nhiên, trong mắt Đinh Hiểu tinh quang lóe lên, lập tức phát động Tử Kim Giáp Phù gần vai phải.
Oanh một tiếng cự thạch, kiếm chiêu của Đường Uy trực tiếp đâm vào khiên Tướng Lực của Tử Kim Giáp Phù!
Tuy nhiên, trường kiếm của đối phương dĩ nhiên xuyên thấu Tử Kim Giáp Phù, đâm tới vai phải Đinh Hiểu!
Công kích của tên này, không cần Tướng Ngã Tướng Dung, không cần Thần Binh Phù phụ trợ, liền có thể trực tiếp đánh xuyên Tử Kim Giáp Phù!
Nhưng Đinh Hiểu dường như đã có chuẩn bị từ sớm, tay cầm cự phủ, trực tiếp cản lại một kiếm này.
Dưới va chạm vật lý, hai người đồng thời lùi lại bốn năm bước.
Đường Uy hơi híp mắt lại, _“Ngươi biết kiếm của ta có thể đâm xuyên Tử Kim Giáp Phù của ngươi, cho nên, ngươi là dùng Tử Kim Giáp Phù để xác định vị trí thực chiêu của ta!”_
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng, _“Nếu đã biết còn có thể mắc mưu, xem ra dường như không được thông minh cho lắm.”_
Đường Uy không hề tức giận, ngược lại khẽ cười một tiếng, _“Mép mép ngược lại rất lanh lợi, không biết tốc độ dùng phù của ngươi, có lanh lợi như mép mép không!”_
Nói xong, Đường Uy lại một lần nữa công tới.
Lần này công kích của hắn càng thêm mãnh liệt, liên tiếp đâm về phía Đinh Hiểu.
Đường Uy chỉ cần công kích của mình kích hoạt phòng ngự của Tử Kim Giáp Phù, liền lập tức rút kiếm, tiếp tục đâm lại!
Hắn là không cho Đinh Hiểu cơ hội khóa chặt công kích của mình!
Hai mươi đạo Tử Kim Giáp Phù quanh thân Đinh Hiểu đang tiêu hao với tốc độ chóng mặt!
Đột nhiên, trong tay Đinh Hiểu có thêm một đạo Linh Phù, _“Linh Phù: Bách Chuyển Thông Linh Phù!”_
Tinh thần của Đường Uy mãnh liệt hứng chịu xung kích kịch liệt.
Linh Phù loại tinh thần? Tên này dĩ nhiên dám sử dụng Linh Phù loại tinh thần với mình?
Tinh thần lực của Đường Uy cũng không yếu, nhanh chóng thoát khỏi sự quấy nhiễu của Đinh Hiểu.
Chỉ là ngay khoảnh khắc hắn hơi chần chừ, cự phủ của Đinh Hiểu đã bổ xuống rồi.
_“Liệt Vân Trảm!”_
Đường Uy phản ứng thần tốc, lập tức dùng trường kiếm đón đỡ.
Tuy nhiên, chỗ lợi hại của Liệt Vân Phủ chính là ở chỗ, ngoại trừ kèm theo lực lượng khổng lồ của nhục thân ra, bản thân còn ẩn chứa Tướng Lực cực kỳ dồi dào.
Đường Uy mặc dù cản được _“chiêu”_ của Liệt Vân Phủ, lại không cản được _“thế”_ của Liệt Vân Phủ!
Một cỗ Tướng Lực mãnh liệt, dời non lấp biển từ Phù Đồ Chiến Phủ đè xuống.
Đường Uy lập tức bạo quát một tiếng, _“Tướng Ngã Tướng Dung!”_
Đột nhiên, sau lưng Đường Uy, xuất hiện một hư ảnh Bạch Hổ vằn đen khổng lồ.
Trong bộ lông trắng như tuyết của con Bạch Hổ này, có những đường vằn màu đen tuyền, mấy đạo vằn giữa trán cũng là lông mao màu đen, ba ngang một dọc, vừa vặn tạo thành một chữ _“Vương”_.
Hư ảnh thể hình khổng lồ, giương nanh múa vuốt, răng nanh dài nhe ra, nhọn hoắt sắc bén, khí thế phi phàm.
Giữa trán nó không có tiêu chí của huyết mạch thần thú, nhưng không ai sẽ cho rằng phẩm giai của nó quá thấp.
_“Linh Tướng của Đường Uy dĩ nhiên là... thần thú Cự Xỉ Bệ Ngạn?!”_ Dưới đài, lập tức có người kinh hô lên.
Bệ Ngạn vốn dĩ chính là thần thú, căn bản không cần ấn ký đặc thù đánh dấu huyết mạch!
_“Bệ Ngạn vốn dĩ chính là thần thú, hơn nữa xác suất tiến giai thành Bạch Hổ cực lớn, Linh Võ Cảnh liền đã có Bát Giai thần thú Linh Tướng rồi, khó trách Đường Uy được ca tụng là thiên tài!”_
Tuy nhiên, lúc này Đường Uy lại có chút phẫn nộ.
Đinh Hiểu nhìn Đường Uy, cười lạnh một tiếng, _“Vừa rồi ngươi dường như nói, không cần Linh Tướng cũng có thể thắng ta?”_
Ánh mắt Đường Uy dần lạnh đi, _“Ta thừa nhận là ta xem thường ngươi rồi, nhưng ngươi cũng đừng đắc ý, tiếp theo, ngươi sẽ không có cơ hội giở trò mép mép nữa đâu.”_
_“Ngươi nên hối hận khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của ta!”_
_“Tướng Ngã Tướng Dung!”_
Bạch Hổ Linh Tướng lập tức rụt về trong cơ thể Đường Uy, toàn thân Đường Uy hơi phồng lên nửa phần, hai tròng mắt biến thành màu hổ phách.
_“Đệ nhị Tướng Kỹ, Phệ Huyết Tù Long!”_
Đột nhiên, lôi đài số hai thoáng cái bị bao phủ trong một mảng kết giới khiên Tướng Lực, vết máu trên mặt đất, từ từ dâng lên, hội tụ thành dải lụa màu đỏ, dĩ nhiên dung nhập vào trong cơ thể Đường Uy.
_“Máu tươi, sẽ khiến ta ngày càng hưng phấn, cũng sẽ khiến ngươi ngày càng thống khổ!”_
Ngay cả hai tròng mắt của Đường Uy, cũng biến thành màu đỏ như máu!
Đinh Hiểu cũng thu lại nụ cười.
Chiến đấu chân chính, hiện tại mới vừa bắt đầu!
_“Đệ nhị Tướng Kỹ, Tam Trọng Tiến Giai!”_