Virtus's Reader
Thiên Tướng

Chương 25: Chương 25: Lệ Quỷ

## Chương 25: Lệ Quỷ

Đinh Hiểu xoay mộc bài nhỏ, ô tối chậm rãi mở ra, hắn lấy ra hồ sơ vụ án trong đó.

Khi Đinh Hiểu xoay mộc bài, đồng thời y bài trên người hắn cũng hơi sáng lên.

Đây là thông báo cho tất cả những người nhận nhiệm vụ này, đội ngũ đã đủ, Bối Quan Nhân cần đến Thi Án Đại Điện gặp Hộ Thi Lại, mà Quy Hồn Lại trực tiếp đi tới đích đến, hoặc cùng Hộ Thi Lại đi cùng đều được.

Trong lúc chờ đợi, Đinh Hiểu xem xét một chút hồ sơ vụ án.

Không bao lâu sau, một khuôn mặt quen thuộc liền xuất hiện ở Thi Án Đại Điện.

_“Đinh Tử ca?”_

_“Hầu Tử?”_

Đinh Hiểu cùng Hầu Nghĩa đều vẻ mặt kinh ngạc sững sờ ở đó.

_“Đệ sẽ không phải là nhận nhiệm vụ Nhất tinh kia chứ.”_ Hầu Nghĩa trừng mắt hỏi.

_“Ta là nhận rồi, nhưng... sao đệ biết? Đệ sẽ không phải là... Bối Quan Nhân!”_

_“Chính là đệ a!”_ Hầu Nghĩa vui vẻ chạy tới, _“Gần đây rất nhiều người của Trấn Linh Ty đều đi tu sửa tường thành, Dịch Vật Các cả ngày đều không có người, Chưởng Sự đồng ý cho đệ thử làm Bối Quan Nhân.”_

Đinh Hiểu kinh ngạc nhìn Hầu Nghĩa, tên này là đi cửa sau rồi?

_“Đệ ở Dịch Vật Các không phải rất tốt sao, sao lại muốn làm Bối Quan Nhân?”_

_“Dịch Vật Các là nhẹ nhàng, đệ cũng muốn dứt khoát đời này cứ làm việc trong Dịch Vật Các cho xong, nhưng khảo hạch lần trước, đệ đột nhiên cảm xúc rất sâu sắc.”_

_“Đệ có cảm xúc gì rồi?”_ Đinh Hiểu nhíu mày nhìn Hầu Nghĩa.

Hầu Nghĩa thở dài một hơi, tỏ vẻ có chút bất đắc dĩ: _“Những ngày tháng sau này của Thi Bộ chúng ta có thể không dễ sống nữa rồi, vậy công việc kia của đệ còn có thể làm được bao lâu nữa?”_

_“Thế đạo hiện tại, Linh Sát ngày càng không an phận, nếu rời khỏi Trấn Linh Ty, đệ sau này lại làm sao tự bảo vệ mình đây.”_

Phen lời này khiến Đinh Hiểu có chút lau mắt mà nhìn Hầu Nghĩa, tiểu tử này suy nghĩ ngược lại cũng sâu xa.

_“Hơn nữa, Đinh Tử ca huynh không phải cũng từ Bối Quan Nhân từng bước đi lên sao, cho dù đệ không đạt được trình độ của Đinh Tử ca, nhưng chỉ cần có thể tăng lên thực lực, sau này ít nhiều cũng có thể bảo vệ bản thân.”_ Hầu Nghĩa quét sạch sự bất đắc dĩ trước đó, trong mắt giống như nhìn thấy hi vọng vậy, tinh quang tứ xạ.

Hầu Nghĩa nói không phải là không có lý, huống hồ Hầu Nghĩa cũng có Linh Tướng, so với hắn thì mạnh hơn nhiều.

Bất quá cho dù như vậy, Hầu Nghĩa vẫn là quá lỗ mãng rồi.

_“Làm Bối Quan Nhân cũng được, nhưng...”_ Đinh Hiểu nhíu chặt mày, _“Nhưng sao đệ lại nhận nhiệm vụ này a! Lúc đệ nhận nhiệm vụ có thể để ta giúp đệ chọn lựa một chút mà.”_

Hầu Nghĩa vẻ mặt khốn hoặc: _“Đinh Tử ca, nhiệm vụ này làm sao vậy? Đệ là thấy nó độ khó thấp, thù lao lại cao, cho nên mới giành lấy.”_

Được rồi, Đinh Hiểu đã hiểu rồi.

Tiểu tử này là ở Dịch Vật Các rất lâu, nhưng hắn đối với nhiệm vụ đưa quan tài hoàn toàn không biết gì cả, càng đừng nói là nhiệm vụ này bản thân nó đã có tính mê hoặc rất lớn, hắn làm sao mà phân biệt được.

Nghĩ tới Hầu Nghĩa sau này còn sẽ nhận những nhiệm vụ khác, Đinh Hiểu liền đem nguyên do trong đó, phân tích cho hắn nghe.

_“Không ngờ bên trong này còn có văn chương lớn như vậy...”_ Lần này Hầu Nghĩa ngây người rồi, nhưng hắn lập tức lại nhìn về phía Đinh Hiểu, _“Đinh Tử ca, vậy huynh không phải cũng nhận rồi sao? Chứng tỏ huynh hẳn là rất có lòng tin!”_

Đinh Hiểu bất đắc dĩ nói: _“Thực ra, lòng tin của ta đến từ... Ta có tám tấm Tật Hành Phù...”_

Đinh Hiểu trước đó đã nghĩ rất rõ ràng.

Nhiệm vụ này nhận xong rồi, nếu mọi chuyện thuận lợi, kiếm không một khoản, nếu giữa đường khởi sát, đánh được thì đánh, đánh không được thì chạy!

_“Bỏ đi, nhận thì cũng nhận rồi, ta đưa đệ hai tấm Tật Hành Phù trước, nếu xuất hiện ngoài ý muốn chúng ta cùng nhau chạy!”_ Đinh Hiểu dặn dò.

_“Đinh Tử ca, huynh yên tâm, đệ sẽ không cản trở huynh đâu.”_ Hầu Nghĩa vỗ ngực đảm bảo nói.

Hai người lại đợi một trận, Quy Hồn Lại vẫn chưa tới, nghĩ đến hẳn là hắn đã trực tiếp đi tới đích đến rồi.

_“Đúng rồi, ta còn phải đi kiếm hai tấm Bình An Phù.”_ Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu mới phát hiện thời gian quá eo hẹp rồi.

Vẽ bùa cần tiêu hao không ít Tướng Lực, mà hiện tại hắn lại phải đi đưa quan tài cho người ủy thác, e là có chút không kịp.

_“Đinh Tử ca, đệ có đây!”_ Hầu Nghĩa lập tức nói.

_“Đệ có?”_ Đinh Hiểu khó hiểu nói, _“Đệ không cách nào mua giấy bùa, không cách nào học tập chú văn Bình An Phù, hơn nữa Tướng Lực của đệ hẳn là không đủ để tự mình vẽ bùa đi.”_

Hầu Nghĩa ngây ngô gãi gãi đầu, cười nói: _“Hắc hắc, đệ cũng là thấy Bình An Phù có lợi để kiếm.”_

_“Ở Dịch Vật Các, đệ thường xuyên giúp một số người cắt giảm thủ tục phí, điều kiện chính là giúp đệ mang một ít linh phù trống, sau đó lại nhờ một số Bối Quan Nhân có thực lực mạnh giúp đệ chế phù, một tấm cho 50 lượng. Những Bối Quan Nhân kia có năng lực vẽ bùa, nhưng không có linh phù và phương pháp chế phù, cộng thêm đệ giúp bọn họ tiết kiệm tiền, kiếm không 50 lượng bọn họ cũng nguyện ý vẽ.”_

Đinh Hiểu triệt để phục rồi.

Xem ra Hầu Nghĩa có thể vào Dịch Vật Các, không phải hoàn toàn dựa vào quan hệ, đầu óc tên này xoay chuyển cũng đủ nhanh.

Dùng tiền của Trấn Linh Ty, làm việc của mình...

_“Đinh Tử ca, đệ bên này tích trữ hơn hai mươi tấm, Đinh Tử ca mua thì, 100 lượng bán cho huynh!”_

Đinh Hiểu mỉm cười: _“Đệ có phải là ngốc rồi không, chi phí của đệ đều 150 lượng rồi, hơn nữa đệ bán cho người khác ít nhất 300 lượng, bán cho ta 100 lượng không phải là lỗ to sao?”_

Hầu Nghĩa gãi gãi đầu, cười ngây ngô nói:

_“Đinh Tử ca, những người hỗ trợ kia chỉ muốn từ chỗ đệ vớt vát chỗ tốt, lúc đệ bị người ta ức hiếp, bọn họ chưa bao giờ đưa tay ra, chỉ có huynh là thật sự coi Hầu Nghĩa ta là bằng hữu. Vừa rồi lúc huynh nói cho đệ Tật Hành Phù, cũng đâu có đòi đệ tiền a.”_

Đinh Hiểu vỗ vỗ bả vai Hầu Nghĩa: _“Hầu Tử, thế này đi, bùa bán đi rồi, chi phí tính riêng, sau đó kiếm được bao nhiêu, huynh đệ ta mỗi người một nửa! Được rồi, đệ cũng đừng lề mề nữa, cứ quyết định như vậy đi.”_

_“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta tới Triệu Gia Trang thám thính một chút trước, xem thử người ủy thác rốt cuộc đã giấu giếm điều gì!”_

Nói xong, Đinh Hiểu dẫn theo Hầu Nghĩa liền cùng nhau đi tới Triệu Gia Trang.

Người chết tên là Chu Cốc, không phải người Triệu Gia Trang, là con rể tới nhà mà Triệu lão gia chiêu mộ.

Khi đến Triệu Gia Trang, Đinh Hiểu dò hỏi vài thôn dân, biết được Chu Cốc làm người hòa thiện, còn thường xuyên cứu tế một số thôn dân, ở trong thôn khẩu bia rất tốt.

Bất quá thôn dân hình như chỉ chịu tiết lộ bấy nhiêu, dù sao bọn họ đều là phải cày cấy ruộng đất nhà Triệu lão gia, không tiện nghị luận.

Ngay lúc hai người Đinh Hiểu chuẩn bị rời đi, một nông phụ lén lút kéo kéo Đinh Hiểu.

Thấy Đinh Hiểu chú ý tới mình, phụ nhân kia liền quay đầu rời đi.

Đinh Hiểu khẽ nhíu mày, hắn để Hầu Nghĩa tiếp tục ở lại đây nhàn đàm với thôn dân, bản thân thì tìm một cái cớ, lặng lẽ đuổi theo.

Ở góc rẽ giữa hai ngôi nhà đất, một bàn tay kéo mạnh Đinh Hiểu, kéo hắn vào góc rẽ.

Đinh Hiểu nhìn nông phụ kéo mình, hỏi: _“Đại thẩm, bà là muốn nói gì với ta?”_

Nông phụ kia vài lần muốn nói lại thôi, Đinh Hiểu vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, bà ta vẫn là mở miệng.

_“Đại nhân, Chu tiên sinh làm người khiêm hòa, tâm địa thiện lương, nếu không có ngài ấy, hài tử của ta đã bệnh chết rồi, ta không muốn ngài ấy đi cũng đi không được yên lòng!”_

Đinh Hiểu lập tức xốc lại tinh thần, xem ra nông phụ có thông tin mà hắn muốn biết.

_“Bà biết gì, có thể yên tâm nói cho ta biết, ta sẽ giữ bí mật thay bà.”_

Nông phụ gật gật đầu, tiếp tục nói.

_“Chu tiên sinh không phải bệnh chết, ngày hôm trước ta còn gặp ngài ấy, lúc đó ngài ấy không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, tinh thần rất tốt. Triệu lão gia nói ngài ấy là bệnh chết, ta là vạn vạn không tin.”_

_“Bởi vì Chu tiên sinh là người ở rể, người nhà Triệu lão gia không coi ngài ấy là người trong nhà, Triệu tiểu thư ở bên ngoài cũng có nhân tình, Chu tiên sinh tuy đã sớm biết, nhưng bất đắc dĩ ngài ấy là ở rể nhà Triệu lão gia, cũng không có tiếng nói.”_

_“Tối qua, ta tận mắt nhìn thấy Triệu tiểu thư cùng Hoàng Thiết Tráng đi vào ruộng ngô, cô nam quả nữ, khẳng định không làm chuyện gì tốt đẹp, sau đó lại nhìn thấy Chu tiên sinh cũng đi vào, không lâu sau, ta liền nghe thấy Chu tiên sinh hét lên “Ta biến thành Lệ Quỷ cũng sẽ không tha cho các ngươi”_!”

_“Lúc đó ta sợ hãi vô cùng, cũng không dám lưu lại lâu, chuyện phía sau ta cũng không rõ lắm, chỉ biết Triệu lão gia ngày hôm sau liền nói Chu tiên sinh đã bệnh mất...”_

Nghe đến đây, sắc mặt Đinh Hiểu đã có chút khó coi rồi.

Lệ Quỷ?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!