Virtus's Reader
Thiên Tướng

Chương 322: Chương 322: Thiên Tài Hầu Nghĩa

## Chương 322: Thiên Tài Hầu Nghĩa

Trong bóng tối lờ mờ, dường như có người nhẹ nhàng vuốt ve gò má Đinh Hiểu, sau đó gào thét lướt qua.

Là gió sao?

Thế nhưng Đinh Hiểu lại nghe được một vài tiếng cười quỷ dị hoặc là tiếng khóc lóc, cũng nhìn thấy một vài hắc ảnh kỳ quái.

Nhưng vươn tay ra, hắn lại không sờ thấy cái gì cả!

Từng đợt từng đợt _“gió”_ , từ bên cạnh bọn họ gào thét lướt qua...

Mà điều khiến người ta sởn tóc gáy nhất chính là, khi gió ngừng lại, nhìn lại những vực sâu kia, những ánh sáng màu cam bên trong... biến mất rồi!

_“Thứ bên trong... đi ra rồi sao?”_ Tôn Húc Sở trừng lớn hai mắt, trên mặt tràn đầy kinh khủng.

Giữa thiên địa, dường như có vô số hắc ảnh như vậy đang xuyên tháo, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.

Miêu Tầm đột nhiên ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt mờ mịt cùng tuyệt vọng.

Chỉ một lát công phu, thế giới mà bọn họ đang sống hiện tại, liền đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia.

Không có ban ngày, khắp nơi là vực sâu, hơn nữa, bên cạnh bọn họ dường như còn nhiều thêm một loại đồ vật kỳ quái nào đó.

_“Không biết bao nhiêu người chết đi, mà bọn họ lại sẽ biến thành càng nhiều Linh Sát.”_ Tôn Húc Sở cũng mệt mỏi ngồi dưới đất, lẩm bẩm tự ngữ, _“Thiên tai cố nhiên đáng sợ, thế nhưng tiếp theo chúng ta phải đối mặt, chỉ sợ mới là thứ đáng sợ hơn!”_

Một phen lời nói của Tôn Húc Sở, khiến mọi người lâm vào trầm tư.

Liễu Phi Yên thở dài một hơi: _“Nếu như sau này trời không bao giờ sáng nữa, vậy sự hiểm ác của lòng người chỉ sợ không cần phải che giấu nữa rồi.”_

Sắc mặt Đinh Hiểu ngưng trọng.

Hắc ám, Linh Sát, vong hồn, khiến cho thế giới này xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Mà những thứ này đều mới chỉ là bắt đầu, uy hiếp chân chính của thiên kiếp, là sự điên đảo đối với thế giới trước kia, là sự phóng đại đối với mặt tối của nhân tính, là ảnh hưởng đối với sau này.

Triều đình còn đó không? Có lẽ vẫn còn đi, thế nhưng lực thống trị của nó ở một thế giới tối tăm như vậy, còn có thể kéo dài sao?

Đừng nói là triều đình, cho dù là người bình thường, ở một thế giới tối tăm, tràn ngập uy hiếp chưa biết như vậy, lại sẽ biến thành cái gì?

Người chết càng nhiều, Linh Sát càng nhiều, thế giới này trở nên càng thêm khủng bố.

Vĩnh Dạ Đại Tế Tư từng nói, lần thiên kiếp này, là khởi đầu của vạn kiếp!

Đinh Hiểu nhìn về hướng Lương Kinh Thành.

Đế đô ngày xưa đã chìm vào một mảnh biển lửa, trong Lương Kinh Thành vô số cao thủ, còn như vậy, những nơi khác chỉ sợ tình huống càng tồi tệ hơn.

Đây chính là thiên kiếp! Con người đứng trước thiên kiếp như vậy, quá mức nhỏ bé rồi!

Ngọn lửa lớn ở Lương Kinh Thành, chậm rãi bị dập tắt.

Chỉ là đám người Đinh Hiểu nhìn thấy từ trong Lương Kinh Thành, tuôn ra lượng lớn hỏa quang.

Rất nhiều bách tính tay giơ đuốc, từ Lương Kinh Thành chạy trốn ra bốn phương tám hướng.

_“Chuyện gì xảy ra vậy?”_ Đám người Đinh Hiểu gắt gao nhìn chằm chằm vào những đám người đang chạy trốn tứ tán kia.

Từ tốc độ di chuyển của một vài người trong đó, có thể phán đoán, trong đó không thiếu Linh Uy Cảnh, thậm chí là Linh Tướng Sư mạnh hơn!

_“Chủ nhân, bên kia... thơm quá thơm quá a!”_

_“Thật muốn đi ăn một bữa no nê... Không đúng, chủ nhân, mau chạy! Ngươi đánh không lại nhiều Linh Sát như vậy đâu!”_

Lời nói của tiểu gia hỏa, khiến trong lòng Đinh Hiểu trầm xuống.

Trong Lương Kinh Thành, một lượng lớn người chết đã khởi sát rồi!

_“Sao lại nhanh như vậy?”_

Sau khi con người chết đi, cường độ của linh hồn là suy giảm dần dần, chỉ khi yếu đến mức độ nhất định, Tướng Hồn mới có cơ hội phản phệ.

Mà quá trình này cần một khoảng thời gian nhất định.

Thế nhưng, tai nạn xảy ra đến hiện tại bất quá mới một canh giờ, sao có thể khởi sát?

Chẳng lẽ có liên quan tới những vong hồn trốn ra từ trong vực sâu kia?

Thế nhưng, có thể khiến tiểu gia hỏa nhịn xuống thèm ăn, cũng phải nhắc nhở Đinh Hiểu mau chạy, không còn nghi ngờ gì nữa, tình huống trong Lương Kinh Thành đã mất khống chế rồi.

_“Mau đi!”_ Đinh Hiểu vội vàng nói với đồng bạn, _“Bên phía Lương Kinh Thành có lượng lớn người chết khởi sát!”_

Đám người Linh Nhi vừa nghe, trên mặt tràn đầy khiếp sợ.

_“Sao có thể...”_

Đinh Hiểu gấp gáp nói: _“Không kịp giải thích nữa, rời khỏi nơi này trước đã!”_

Những người trên tay cầm đuốc kia, ngọn đuốc trong tay rất nhanh liền bị âm phong thổi tắt.

Ngọn đuốc mà Hầu Nghĩa thắp lên cũng vài lần bị thổi tắt.

_“Hầu Tử, đừng thắp lửa nữa, những thứ kia có thể không muốn cho người ta thắp lửa chiếu sáng!”_ Đinh Hiểu nói, _“Hiện tại chúng ta còn chưa biết những thứ kia rốt cuộc là cái gì, tận lượng đừng dẫn chúng tới!”_

Chạy trốn trong một mảnh tối đen như mực, hiển nhiên không phải là một chuyện dễ dàng.

Bây giờ đại địa xé rách, hồng quang trong vực sâu cũng không thấy nữa, khắp nơi là vết nứt, vực sâu, sơ sẩy một cái liền sẽ rơi xuống.

Cũng may đám người Đinh Hiểu, ỷ vào trên người có Khổn Quan Thằng, cái đuôi của Đinh Hiểu cũng có thể hỗ trợ, nâng đỡ lẫn nhau, suốt đêm trốn ra khỏi Lương Kinh Thành.

Bọn họ hiện tại không dám trốn về hướng thành trì, Lương Kinh Thành đã như vậy, các thành trì khác chỉ có thể tồi tệ hơn.

Cũng không biết đã chạy bao xa, mọi người đi tới một khu rừng núi.

Địa mạo nơi này cũng xảy ra biến hóa nghiêm trọng, thế nhưng tiểu gia hỏa nói nơi này khá an toàn, Đinh Hiểu liền quyết định dừng lại nghỉ ngơi ở đây trước.

Mấy người cũng không dám nhóm lửa, ngồi vây quanh một chỗ.

Đinh Hiểu lấy ra Truyền Âm Phù, gửi một đạo truyền âm cho Đại Hoang Thành, chỉ là đối phương một mực không có hồi âm, điều này khiến Đinh Hiểu không khỏi lo lắng cho an nguy của đám người Lôi Bá.

_“Lão Tứ, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?”_ Miêu Tầm hỏi.

Đinh Hiểu lắc đầu: _“Thiên kiếp tới quá đột ngột, tất cả mọi người đều trở tay không kịp.”_

_“Bất quá chúng ta cũng không cần quá lo lắng.”_ Đinh Hiểu nói, _“Dù sao rất nhiều người đều đã làm lượng lớn chuẩn bị để chống đỡ thiên kiếp, đợi bọn họ ổn định trận cước, hẳn là sẽ chậm rãi khôi phục lại.”_

_“Đến lúc đó nếu như triều đình Đại Thương vẫn còn, lại xem xem phải vượt qua cửa ải khó khăn này như thế nào.”_

Liễu Phi Yên gật gật đầu: _“Những vong hồn kia... hẳn là vong hồn đi, ít nhất hiện tại xem ra không có uy hiếp mang tính thực chất gì, chính là mọi người phải cẩn thận Linh Sát.”_

_“Từ tình huống của Lương Kinh Thành mà xem, hiện tại sau khi người chết đi, không cần bao lâu liền sẽ trực tiếp biến thành Linh Sát.”_

_“Trời tối đen như mực thế này, gặp phải Linh Sát thì phiền toái rồi.”_

Tôn Húc Sở lắc đầu: _“Không có nguồn sáng thật sự là phiền toái, nếu như có biện pháp gì lấy được một chút nguồn sáng, lại không dẫn tới những vong hồn kia thì tốt rồi.”_

Đột nhiên, Hầu Nghĩa cúi đầu sờ soạng trong túi trữ vật một hồi, lấy ra mấy đạo linh phù, cúi đầu lại gần, từng cái phân biệt.

_“Hầu Tử ca, huynh làm gì vậy?”_ Tôn Húc Sở hỏi.

_“Tìm thấy rồi!”_ Hầu Nghĩa cầm lấy một tấm linh phù, mặc dù nhìn không rõ biểu tình của hắn, thế nhưng ngữ khí của hắn mang theo sự tự hào vô cùng, _“Tuyệt Quang Phù!”_

_“Tuyệt Quang Phù? Ta, sao ta chưa từng nghe qua?”_

_“Đúng, trước kia ta cũng chưa từng nghe qua, có thể đoạn tuyệt nguồn sáng, tuy nói không hữu dụng bằng Tuyệt Âm Phù, thế nhưng bởi vì chưa từng thấy qua mà, cho nên ở Dịch Vật Đại Hội, ta liền không chút do dự mua lại từ tay một gã Linh Tướng Sư của Đại Tần Quốc, hơn nữa còn mua luôn cả phù phổ!”_ Hầu Nghĩa nói, _“Dự ngôn không phải nói sao, vạn cổ vô bạch trú, ta nghĩ thầm, mua cái này hẳn là sẽ không lỗ.”_

Nói xong, Hầu Nghĩa lập tức sử dụng Tuyệt Quang Phù, sau đó lại thắp đuốc lên.

Mọi người đều mang tâm trạng thấp thỏm chờ đợi... Lần này sẽ không lại bị âm phong thổi tắt chứ.

Trừng mắt nhìn hồi lâu, ngọn đuốc vẫn kiên đĩnh như cũ!

Tôn Húc Sở hung hăng vỗ một cái lên bả vai Hầu Nghĩa.

_“Mẹ kiếp, ngươi... Hầu Tử, mẹ nó ngươi thật sự là một thiên tài!”_

Mặc dù chỉ là một đoàn hỏa quang, thế nhưng ở một thế giới tối tăm như vậy, có đoàn hỏa quang này, giống như nhìn thấy một tia hy vọng, khiến người ta hưng phấn không thôi.

_“Ha ha ha ha.”_ Miêu Tầm cũng nhịn không được nở nụ cười, _“Hầu Tử, may mà chúng ta có đệ a! Tới tới tới, nhóm lửa nhóm lửa!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!