Virtus's Reader
Thiên Tướng

Chương 330: Chương 330: Không Có Đường Quay Đầu

## Chương 330: Không Có Đường Quay Đầu

Đinh Hiểu dùng Tình Nhân Ti đem đám người Đinh Linh toàn bộ cản ở bên ngoài, chính mình một người giết vào đại quân Linh Sát.

Thế nhưng, Đinh Hiểu lúc này, Tướng Lực cũng đã khó mà duy trì, công kích của hắn đã không thể một kích đánh chết một con Linh Sát.

Như vậy, áp lực của hắn chỉ có thể càng lúc càng lớn.

Mà kết quả cuối cùng, có thể nghĩ.

Nhìn Đinh Hiểu một người chém giết trong đại quân Linh Sát, Ngụy Vô Kỵ hai tay gắt gao nắm chặt thành quyền.

Hắn đột nhiên tiến lên một bước.

_“Ngụy khanh, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, chuyện ngươi muốn làm, chính là ngỗ nghịch hoàng mệnh!”_ Thanh âm của Cực Võ Đế vang lên phía sau Ngụy Vô Kỵ.

Ngụy Vô Kỵ quay đầu nói với Cực Võ Đế: _“Bệ hạ, thần phụ tá Đại Thương bốn mươi năm, bốn mươi năm trước, lúc thần vào Hình Ngục Ty, liền lập hạ lời thề.”_

_“Trừng trị gian tà, bảo vệ bách tính bình an, hộ Đại Thương căn cơ.”_

_“Những năm này thần cạn kiệt tâm tư, cúc cung tận tụy... Thật sự mệt mỏi rồi.”_

_“Bệ hạ có tâm tranh bá tân thiên địa này, thành tựu bá nghiệp, không có gì đáng trách, nhưng thần đã già rồi, chỉ muốn sống những ngày tháng thái bình. Hiện nay thái bình không còn, ngày tháng có hay không cũng không sao cả.”_

_“Ngụy khanh, thân thể của ngươi đã không thích hợp động thủ, ngươi đi cũng là vô tế ư sự, biết rõ như thế, ngươi còn muốn đi cứu tên Đinh Hiểu này?”_

_“Hắn, chỉ là một Tàn Tướng, cuối cùng lại có thể đi được bao xa!”_

Ngụy Vô Kỵ mỉm cười: _“Nhìn tiểu tử này vì bách tính mà chiến, khiến ta nhớ tới chính mình lúc còn trẻ.”_

_“Biết rõ không thể làm mà vẫn làm, biết rõ hẳn phải chết một trận chiến mà vẫn chiến, biết rõ tâm ý của bệ hạ, vẫn vì bách tính lập hạ sinh tử trạng...”_

_“Thiên tài thì đã sao, thiên hạ này trước nay không thiếu thiên tài, nhưng Đinh Hiểu thì khác!”_

_“Hoàng mệnh ở trước mặt hắn, nhẹ tựa lông hồng, thiên kiếp ở trước mặt hắn, cũng ảm đạm thất sắc!”_

_“Thế gian này, thiếu chính là nam nhi tốt đỉnh thiên lập địa giống như hắn!”_

Nói xong, Ngụy Vô Kỵ không màng sự ngăn cản của Cực Võ Đế, kiên nghị đi về phía trong sân.

Đinh Hiểu đã Tướng Lực trống rỗng, hắn chưa bao giờ cảm giác được Phù Đồ Chiến Phủ trong tay, lại nặng nề giống như hiện tại.

Linh phù quanh người hắn, toàn bộ đổi thành Kim Cương Phục Ma Chú, mà vì để gia tốc đánh chết Linh Sát, hắn cũng không thể không từ bỏ phòng thủ.

Tình Nhân Ti chặn lại đường đi của Linh Sát.

Ngoại trừ Phù Đồ Chiến Phủ, Đinh Hiểu đã không còn thủ đoạn phòng ngự nào nữa.

Thương tích trên người hắn đã không đếm xuể, mà Linh Sát trước mặt lại càng lúc càng nhiều.

Đinh Hiểu nhìn về phía bách tính vòng ngoài, khẽ giọng nói: _“Xin lỗi, ta đã không cách nào để tất cả người đã khuất quy hồn...”_

Thế nhưng, những bách tính kia lúc này lại đã không có nửa điểm oán ngôn.

Trấn Linh Ty cướp đoạt thi thể, bọn họ thề chết không theo, mà Đinh Hiểu đã là dốc hết toàn lực, bọn họ làm sao có thể không nhìn ra.

_“Đại Thiên Tướng đại nhân, mau đi đi!”_ Một lão phụ cao giọng hô, _“Chúng ta không mù! Chúng ta biết, ngài là vì chúng ta mà liều mạng a!”_

Sau khi phụ nhân kia hô lên, bách tính xung quanh trong nháy mắt bộc phát.

_“Thế gian này người thật tâm vì bách tính suy nghĩ còn có mấy người? Đại nhân, đừng cố chống đỡ nữa, mau đi đi!”_

_“Trấn Linh Ty đâu! Quân Bộ đâu? Thần Uy Doanh đâu? Vì sao các ngươi không xuất thủ! Chẳng lẽ các ngươi nhất định phải đợi Đại Thiên Tướng chiến tử mới giết Linh Tướng sao! Vì sao các ngươi phải làm như vậy!”_

Đúng lúc này, Đại Tế Tư của Linh Bộ Chúc Hỏa Đại Tế Tư cao giọng truyền lời.

_“Điêu dân to gan, muốn dĩ hạ phạm thượng sao! Đều ngậm miệng lại cho ta! Những người các ngươi đều nghe cho rõ đây, là Đinh Hiểu tự mình lập hạ quân lệnh trạng!”_

_“Quân Bộ đã bố phòng xung quanh thi trường, bảo vệ các ngươi bình an.”_

_“Đại Thiên Tướng của Thi Bộ đều không trấn trụ được những thi thể này, từ nay về sau phàm là người chết, Trấn Linh Ty đều áp dụng sách lược dẫn sát, bất luận kẻ nào to gan dám ngăn cản, tại chỗ chính pháp!”_

Mọi người dưới áp lực cao, chỉ có thể bất lực nhìn về phía Đinh Hiểu.

Thế nhưng, đúng lúc này, bên kia đột nhiên có người đi về phía thi trường.

_“Kẻ nào, lùi lại!”_ Quân sĩ Quân Bộ lập tức dùng trường thương phong tỏa đường đi của người nọ.

Nam tử kia hai tay nắm lấy trường thương trước mặt, hung hăng đẩy ra: _“Trấn Linh Ty Thi Bộ, nhất phẩm Hộ Thi Lại Hoàng Thịnh Thần, Thi Bộ hộ thi, kẻ nào dám cản!”_

_“Cái gì...”_ Thủ quân khiếp sợ nhìn người tới.

Người nọ trực tiếp tháo lệnh bài bên hông xuống, triển thị cho hai người xem xét.

_“Đều nhìn cho rõ đây, Thi Bộ tuyệt đối không phải chỉ có một mình Đại Thiên Tướng!”_ Nói xong, người nọ trực tiếp xông vào thi trường, một đạo linh phù, đem một con Linh Sát đang nhào về phía Đinh Hiểu đánh bay.

_“Đại Thiên Tướng, nhất phẩm Hộ Thi Lại Hoàng Thịnh Thần, tới đây lĩnh mệnh!”_

Đinh Hiểu vô lực ngẩng đầu lên, tầm mắt mơ hồ, hắn có chút kinh ngạc, Thi Bộ ngoại trừ mấy người bọn họ, còn có người?

Đúng lúc này, từ trong đám người, lại xông ra một người, trực tiếp xông qua phòng tuyến của thủ quân.

_“Trấn Linh Ty Thi Bộ nhất phẩm Quy Hồn Lại Lưu Hán Trung, tới đây lĩnh mệnh!”_

Tiếp đó, càng lúc càng nhiều người, từ trong đám người xông vào thi trường.

_“Cửu phẩm Hộ Thi Sử Lý Bình An, tới đây lĩnh mệnh!”_

_“Bái kiến Trấn Thi Đại Thiên Tướng, cửu phẩm Quy Hồn Sư Phương Trần, thỉnh chiến!”_

Không biết từ nơi nào, đột nhiên chui ra mấy trăm tên đệ tử Thi Bộ, trong những người này, có Hộ Thi Lại, Hộ Thi Sử, Quy Hồn Lại, Quy Hồn Sư, thậm chí có Bối Quan Nhân không có phẩm cấp!

Bọn họ như thủy triều, xông phá phòng tuyến của thủ quân, xông tới trước mặt Đinh Hiểu.

Đại Tế Tư từng khiển tán gần như tất cả đệ tử Thi Bộ, thế nhưng hiện nay, bọn họ lại đều trở về rồi!

Ý thức của Đinh Hiểu có chút mơ hồ, thế nhưng người trước mặt hắn, lại càng lúc càng nhiều.

Chuyện càng khiến người ta khó tin là, ngoại trừ đệ tử Thi Bộ, dĩ nhiên bắt đầu tuôn tới rất nhiều người không phải là đệ tử Thi Bộ.

_“Tiên Phong Doanh Tham Tướng Hoàng Dũng, nghe theo Đại Thiên Tướng điều khiển!”_

_“Nhàn nhân Võ Càn Khôn, nguyện trợ Trấn Thi Đại Thiên Tướng một tay!”_

_“Đệ tử Linh Bộ Tiết Trầm, tuy không phải đệ tử Thi Bộ, từ hôm nay trở đi, nguyện gia nhập Thi Bộ!”_ Một người trẻ tuổi kiên định nói.

Trong đôi mắt vô thần của Đinh Hiểu, loáng thoáng nổi lên lệ quang.

Thiên hạ cũng không phải toàn là một vài kẻ không có huyết tính, Thi Bộ, cũng không có diệt vong!

Ngay lúc thân thể Đinh Hiểu nghiêng đi, sắp sửa ngã xuống, một đôi tay hữu lực đỡ lấy thân thể hắn.

_“Tiểu tử, ngươi hiện tại cũng không thể ngã!”_

Đinh Hiểu nghiêng đầu, phát hiện người tới chính là Ngụy Vô Kỵ Ngụy đại nhân.

_“Ngụy đại nhân, ngài, sao ngài lại tới...”_

Ngụy Vô Kỵ mỉm cười, đem Cửu Long Phệ Hồn Phiên nhét vào trong tay Đinh Hiểu, đem tay Đinh Hiểu nắm chặt: _“Lá cờ này, đừng để nó đổ!”_

_“Linh Sát, vong hồn, thiên kiếp, bạo chính, chỉ cần ngươi vung lá cờ này, lão phu liền đi theo ngươi tới bất cứ đâu!”_

Đinh Hiểu có chút kinh ngạc, nhất là Ngụy lão ở giữa còn nhắc tới thêm một cái _“bạo chính”_.

Nhưng rất nhanh hắn liền hiểu được ý tứ của Ngụy Vô Kỵ.

Triệt tiêu Thi Bộ, là ý tứ của Cực Võ Đế, tùng túng Mặc Liệt Linh Sát, cũng xuất phát từ tay Cực Võ Đế, để mình lập hạ quân lệnh trạng, không cho bất kỳ chi viện nào, cũng là Cực Võ Đế.

Hiện tại, Ngụy đại nhân đã nói cho Đinh Hiểu biết, vấn đề mà hắn vẫn luôn truy tra kia!

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên.

Xem ra, Ngụy Vô Kỵ cũng giống như hắn, từ lúc đi tới thi trường bắt đầu, liền đã không có đường lui rồi.

Đinh Hiểu hít sâu một hơi, đem Cửu Long Phệ Hồn Phiên hung hăng cắm xuống mặt đất, hồng thanh nói.

_“Chúng đệ tử Thi Bộ nghe lệnh!”_

_“Hộ thi! Quy hồn! Trấn linh!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!