## Chương 333: Nhật Nguyệt Trọng Hiện?
Địa động đã ngừng lại vài ngày, Đinh Hiểu rốt cuộc cũng nhận được tin tức của Lôi Bá.
Tình huống của Đại Hoang Thành còn tính là không tồi, Đại Hoang từng là cổ chiến trường, ngàn trăm năm qua địa mạo đều không xảy ra biến hóa quá lớn, đủ thấy lòng đất nơi đó kiên cố.
Cộng thêm trong Đại Hoang Thành mặc dù không có cường giả đỉnh cấp, thế nhưng thực lực trung bình rất mạnh, điều này cũng khiến người nơi đó khi ứng phó địa động, có hy vọng đem thương vong hạ thấp đến mức thấp nhất.
Chỉ là Đại Khúc Hà đổi dòng, nước sông lan tràn xông hủy ruộng đồng, cộng thêm trong thành xuất hiện mấy cái vực sâu, vong hồn chạy tán loạn, vấn đề mà bọn họ phải đối mặt cũng không nhỏ.
Biết được đám người Đinh Hiểu đang đi về phía Đại Hoang, ngữ khí của Lôi Bá đều kích động không thôi, chỉ là còn phải đè nén tâm tình hưng phấn, dặn dò đám người Đinh Hiểu trên đường nhất định phải cẩn thận.
Đội ngũ rất nhanh rời khỏi phiến rừng núi này, di chuyển về hướng Đại Hoang Quan.
Thế nhưng, ngày hôm sau, đột nhiên một gã hắc y nhân đi tới doanh địa.
Võ Càn Khôn lập tức cản người này lại, vừa nhìn cách ăn mặc của người này, Võ Càn Khôn liền nhận ra thân phận của hắn.
_“Thiên Bộ của Trấn Linh Ty?”_
Người nọ nhạt nhẽo nói: _“Võ Càn Khôn, nhiều năm như vậy không gặp, biệt lai vô dạng.”_
_“Ngươi là người nào?”_ Võ Càn Khôn lập tức càng thêm cảnh giác lên.
Người nọ khẽ cười một tiếng: _“Nếu ngươi đã biết ta là người của Thiên Bộ, vậy liền hẳn là nên biết, người của Thiên Bộ, không có tính danh!”_
_“Yên tâm, ta không phải tới tìm ngươi, ta tới gặp một người, nói hai câu liền đi.”_
Ngụy Vô Kỵ lúc này cũng đi tới, sau khi nghe thấy người của Thiên Bộ mở miệng, lạnh giọng nói: _“Ngươi tìm ai?”_
_“Đinh Linh!”_
Đinh Linh ngược lại nhận ra đôi mắt của người này.
Người này chính là người của Thiên Bộ hơn hai năm trước tới tìm Đinh Linh kia.
_“Là ngươi...”_
Người nọ mỉm cười: _“Trí nhớ ngược lại không tồi, ngươi đã đến Linh Võ Cảnh rồi... Biểu hiện của ngươi ở thi trường, ta đã xem qua rồi.”_
Đinh Linh lập tức nói: _“Xin lỗi, ta sẽ không rời khỏi anh trai ta, hiện nay ta càng không có khả năng gia nhập Thiên Bộ.”_
_“Ngươi không cần phải gấp gáp trả lời ta cái gì.”_ Người nọ nói, _“Cảnh giới và thực lực của ngươi, khoan hãy nói còn chưa đủ để gia nhập Thiên Bộ, ngươi có thể sống tiếp hay không còn là một chuyện.”_
_“Sau Linh Uy, là Linh Thánh Cảnh, sau Linh Thánh là Linh Hoàng, mà ngươi có biết trên đời này có bao nhiêu Linh Hoàng không? Ngay cả Linh Hoàng đều có thể cảm giác được áp lực vô cùng, huống hồ ngươi chỉ là một khu khu Linh Võ?”_
_“Ta chỉ là nói cho ngươi biết, nếu như ngươi có thể sống đến Linh Uy Cảnh, sau này muốn trở nên mạnh hơn... Lúc đó, ngươi hãy tới Thiên Bộ!”_
Nói xong, người nọ ném một tấm Truyền Âm Phù cho Đinh Linh.
_“Chuyện này đừng nói cho anh trai ngươi biết, ta không nghi ngờ hắn sẽ bảo vệ ngươi, thế nhưng ngươi cũng phải rõ ràng chính là, bảo vệ đồng thời cũng có nghĩa là trói buộc!”_
Người nọ đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, nhìn về phía hắc ám vô biên xung quanh, u u nói: _“Đại Hoang... là một chỗ ẩn thân không tồi. Hy vọng chúng ta có cơ hội gặp mặt lần thứ ba!”_ Nói xong, người nọ lóe lên thân hình, đã ẩn vào hắc ám.
Một tháng sau, Đinh Hiểu đã từ trên cáng cứu thương xuống, có thể tự mình bước đi rồi.
Đại Thiên Tướng Lệnh của hắn có một loại tác dụng thần kỳ, chủ yếu rót vào Tướng Lực, vong hồn xung quanh liền không dám tới gần.
Không biết có phải là thủ bút của Vĩnh Dạ Đại Tế Tư hay không, cũng không biết Đại Thiên Tướng Lệnh còn có công dụng khác hay không.
Nhưng bất luận nói thế nào, không có vong hồn quấy nhiễu, tốc độ tiến lên của đội ngũ, so với trước đó nhanh hơn gấp mấy lần.
Dọc theo đường đi, bọn họ nhìn thấy một vài thành trì.
Những thành trì này đại bộ phận đều dựng lên đuốc ở bốn phía, hiển nhiên là có người đang chủ trì công tác.
Dưới sự trợ giúp của tiểu gia hỏa, đám người Đinh Hiểu tránh được lượng lớn Linh Sát, gặp phải một vài Linh Sát số lượng thưa thớt, trong những người này không thiếu cao thủ, cũng có thể nhanh chóng giải quyết.
Sau hai tháng rưỡi trèo đèo lội suối, bọn họ rốt cuộc cũng đến trước Đại Hoang Quan.
Đạo tường thành nguy nga này, hiện nay cũng đã xuất hiện nhiều chỗ đứt gãy, thủ quân còn sót lại không có mấy, có khả năng là bị điều động đến những nơi khác.
Đám người Đinh Hiểu trực tiếp từ một chỗ lỗ hổng, lặng lẽ lẻn vào Đại Hoang.
Dựa theo thời gian mà tính, Đại Hoang hiện tại đang ở vào một tháng trước khi vào đông, khí hậu đã phi thường rét lạnh.
Cũng may mức độ hư hại của Đại Hoang, quả nhiên nhẹ hơn trong quan rất nhiều, ít nhất bọn họ còn có thể tìm được con đường khá bằng phẳng.
Bên ngoài Đại Hoang Thành, hỏa quang thông minh.
Ngoài cửa thành phía tây, Chấn Sơn Hổ tay cầm đuốc, lo lắng nhìn đường đi tới.
Trong thành cũng gặp phải phá hoại, tường thành nhiều chỗ sụp đổ, những ngày này, mọi người đều đang đoạt tu.
Bất quá cho dù như vậy, bọn họ vẫn là đem con đường phía tây ưu tiên tu chỉnh một chút, giống như là sợ hai tên kia lúc trở về, không tìm thấy đường.
_“Sao còn chưa tới? Không phải nói hôm nay là có thể đến sao?”_ Tú Tài sáp tới bên cạnh Hổ ca, vươn cổ ngóng nhìn.
_“Cái thiên kiếp rách nát này, làm ra nhiều vong hồn vực sâu như vậy thì thôi đi, còn đem cái bầu trời này đều làm cho tối đen, thật sự là đủ phiền!”_
Lôi Bá cũng đang ngóng nhìn nơi xa.
Rốt cuộc, nơi xa xuất hiện hỏa quang lốm đốm!
_“Mọi người chú ý, không biết có phải là Tiểu Đinh Tử bọn họ hay không!”_ Phía sau Lôi Bá mấy trăm người, lập tức cảnh giác lên.
Đợi những hỏa quang kia tới gần, từ xa xa, liền nghe thấy một thanh âm quen thuộc, cùng với một đạo thân ảnh đem hỏa quang phía sau đều bỏ lại xa xa, hướng bên này nhanh chóng di chuyển.
_“Đại sư phụ, Nhị sư phụ, Tam sư phụ, Tứ sư phụ!”_
_“Là Linh Nhi!”_ Hoa tỷ vui mừng nhìn mấy người, mọi người ùa lên một cái xông tới.
Cách biệt bốn năm rưỡi, lại nhìn thấy những người thân này, khiến Đinh Hiểu và Linh Nhi cảm thấy bội phần thân thiết.
Nhìn thấy mọi người đều không sao, Đinh Hiểu cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Sau khi ôn chuyện đơn giản, Đinh Hiểu cũng không thể lạnh nhạt những người mình mang tới, vội vàng cùng đám người Lôi Bá giới thiệu đơn giản.
_“Ngụy đại nhân cũng tới rồi?”_ Đám người Lôi Bá vội vàng bái kiến Ngụy Vô Kỵ.
Ngụy Vô Kỵ mỉm cười: _“Cái gì Ngụy đại nhân với không Ngụy đại nhân, ta hiện tại a, cũng tương đương với chạy trốn tới Đại Hoang, chỉ hy vọng các ngươi có thể thu lưu a.”_
_“Ngụy đại nhân nói lời gì vậy, tới tới tới, mọi người đều vào thành trước đã, chúng ta vào trong rồi nói!”_
Đại Hoang Thành hiện nay, đã sớm không còn là cái thôn nhỏ rách nát lúc trước nữa rồi.
Nhân khẩu đã vượt qua hai vạn bảy ngàn người!
Lần thiên kiếp này đối với ảnh hưởng của Đại Hoang Thành, kỳ thực vẫn là rất lớn, hồi phục lúc trước của Lôi Bá ít nhiều có yếu tố không muốn để Đinh Hiểu lo lắng.
Trong thành rất nhiều phòng ốc sụp đổ, mặt đất xuất hiện từng đạo vết nứt, trong thành có ba cái vực sâu cỡ lớn, đường kính đều vượt qua trăm mét, sâu không thấy đáy.
Ruộng đồng ngoài thôn cũng gặp phải phá hoại nghiêm trọng, cộng thêm Đại Khúc Hà phiếm lạm, dìm ngập rất nhiều ruộng đồng, hiện tại đã đều không cách nào canh tác nữa rồi.
Sau khi nghe xong trải nghiệm của Đinh Hiểu, đám người Lôi Bá không khỏi thổn thức.
Ngụy Vô Kỵ nói một chút cũng không khoa trương, bọn họ hiện tại chính là chạy trốn tới Đại Hoang.
Trầm mặc một lát, Lôi Bá đột nhiên nói: _“Nếu như triều đình khôi phục nguyên khí, nhưng nếu như nhật nguyệt trọng hiện, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ đuổi tới nơi này.”_
Đinh Hiểu kinh ngạc nhìn về phía Lôi Bá: _“Lôi Bá, ngài, ngài nói nhật nguyệt còn có thể trọng hiện?”_
Lôi Bá gật gật đầu: _“Ta cũng không phải đặc biệt xác định, thế nhưng hơn một tháng trước, có một vị thần bí nhân đi tới nơi này, nói cho chúng ta biết nhật nguyệt có khả năng trọng hiện!”_
_“Nhật nguyệt trọng hiện? Khi nào?”_ Đám người Miêu Tầm đều kích động nhìn Lôi Bá, đây chính là đại sự a.