## Chương 347: Tam Túc Kim Ô
Cho dù Tứ Đại Quỷ Vương không có bất kỳ động tác nào, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, hiện tại đứng trong cổ mộ, đối với Đinh Hiểu và Âu Dương Mộ Tuyết đều là một loại áp lực khổng lồ.
Đinh Hiểu hoàn hồn, thấp giọng nói, _“Nhân lúc chúng chưa tỉnh, chúng ta mau chóng xem thử có manh mối gì không!”_
Âu Dương Mộ Tuyết nuốt một ngụm nước bọt, tìm kiếm đồ vật ngay dưới mí mắt của những cự nhân có thực lực sâu không lường được này, nghĩ thôi cũng thấy có chút rùng rợn.
Nàng nhỏ giọng nói, _“Vậy chúng ta chia nhau ra tìm?”_
Đinh Hiểu khẽ nhíu mày.
Có thể tồn tại phía sau Cửu Trọng Quỷ Môn, thân phận của Tứ Đại Quỷ Vương này tuyệt đối không đơn giản.
Mà tại sao chúng lại không giống như những vong hồn khác rời đi?
Chẳng lẽ là đang thủ hộ thứ gì đó?
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu lại lắc đầu.
Không đúng! Bản thân Cửu Trọng Quỷ Môn đã có thể ngăn cản nhân loại tiến vào, nếu không phải mình vừa vặn có Linh Cung đặc thù, căn bản không thể nào vào được.
Khả năng thủ hộ đồ vật không lớn, có lẽ là đang trấn áp thứ gì đó! Trấn áp thứ ảnh hưởng đến hành động của đại quân vong hồn.
Vong hồn sợ nhất là cái gì? Ánh sáng!
Nếu không có thủ đoạn đặc thù, vong hồn luôn thích dập tắt đuốc, mà lúc Thiên Kiếp vừa mới buông xuống, liền xảy ra hiện tượng thiên cẩu thực nhật... Cũng không loại trừ khả năng là do vong hồn gây ra!
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu dần dần mở to hai mắt.
Đáp án dường như đã miêu tả sinh động!
Tứ Đại Quỷ Vương ngồi ngay ngắn trên vương tọa, thân thể của chúng đều hướng về cùng một phương hướng!
_“Đi theo ta!”_ Đinh Hiểu nói nhỏ với Âu Dương Mộ Tuyết, nhanh chóng đi tới vị trí trung tâm của bốn cái vương tọa.
Động tác của hai người đều rất nhẹ, sợ đánh thức bốn gã khổng lồ này.
Đợi đến lúc hai người Đinh Hiểu vừa đứng ở trung tâm giao nhau của bốn cái vương tọa, đột nhiên mặt đất dưới chân biến mất, hai người nháy mắt đạp hụt, song song rơi xuống!
Trong khoảnh khắc mặt đất biến mất, một luồng sóng nhiệt nhiệt độ cao khó có thể hình dung, từ dưới đáy phun trào lên!
Đinh Hiểu ngay lập tức ôm lấy Âu Dương Mộ Tuyết, dùng thân thể cản lại sóng nhiệt.
Âu Dương Mộ Tuyết nhanh chóng rút trường kiếm ra, một kiếm đâm vào vách đá ven rìa hố sâu.
Một tay nàng nắm chặt chuôi kiếm, một tay gắt gao kéo lấy Đinh Hiểu.
Nhưng mà sóng nhiệt càng lúc càng nóng, vách đá dưới thân bọn họ vài mét, đã trực tiếp biến thành hình thái dung nham!
Chỉ dựa vào nhiệt độ của sóng nhiệt, đã làm tan chảy nham thạch, có thể thấy nhiệt lượng bên trong khủng bố đến mức nào!
Theo lý thuyết sóng nhiệt mãnh liệt như vậy hẳn là có thể nâng hai người lên, thế nhưng hai người đồng thời cảm nhận được một cỗ lực hấp dẫn khổng lồ vô cùng từ phía dưới truyền đến, không những khiến bọn họ không thể bay lên, mà thân thể còn đang phải chịu đựng trọng lực gấp ngàn vạn lần!
_“Ta kéo ngươi lên!”_ Mộ Tuyết cắn chặt răng, ý đồ kéo Đinh Hiểu lên, chỉ là mặc cho nàng dùng sức thế nào, cũng không cách nào kéo Đinh Hiểu lên được.
Ngược lại nham thạch bắt đầu buông lỏng.
_“Mộ Tuyết! Mau buông tay, nếu không hai chúng ta đều phải chết!”_
_“Không!”_ Mộ Tuyết hét lên.
Nhiệt độ ở đây còn nóng hơn cả lõi trái đất, hiện tại bọn họ lại không có Linh Tướng, Đinh Hiểu nếu rơi xuống chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
_“Mộ Tuyết, nghe ta nói!”_ Đinh Hiểu lo lắng hét lên, _“Bên dưới chính là thứ chúng ta muốn tìm, nếu như chúng ta không thể để nhật nguyệt tái hiện, vậy thì không bao lâu nữa chúng ta đều sẽ chết!”_
_“Ngươi...”_ Vành mắt Mộ Tuyết đã đỏ hoe, hiện tại nàng rất hiểu rõ, có thể sinh ra nhiệt lượng khủng bố như vậy, không phải mặt trời thì còn có thể là cái gì?!
_“Trên quả cầu lửa kia có một đạo Linh phù, ta nghĩ nhất định chính là Linh phù mà Tứ Đại Quỷ Vương dùng để trấn áp, chỉ cần có thể lấy đạo Linh phù này xuống, liền có thể khôi phục ban ngày!”_ Đinh Hiểu hét lớn.
Thứ bọn họ vẫn luôn tìm kiếm, nay đang ở ngay dưới chân! Thậm chí Đinh Hiểu đã tìm ra biện pháp để nhật nguyệt tái hiện!
Chỉ là, đạo Linh phù kia cách quả cầu lửa gần như vậy, Đinh Hiểu cho dù có thể tới gần, kết quả cuối cùng cũng chỉ có một.
_“Ta không buông tay!”_ Âu Dương Mộ Tuyết khóc lóc hét lên.
Oanh một tiếng, tầng nham thạch cắm trường kiếm, đột ngột sụp đổ xuống một đoạn, khiến cho thân hình hai người đồng thời rơi xuống.
_“Mộ Tuyết, thật ra ta còn có một pháp bảo bảo mệnh, cho dù rơi xuống ta cũng có thể sống sót.”_
_“Ngươi gạt ta!”_
_“Thật đấy! Mộ Tuyết, không kịp nữa rồi, nàng còn không buông tay, ta chỉ có thể chặt đứt cánh tay thôi!”_ Nói xong, Đinh Hiểu đã rút ra trường kiếm bên hông!
Nước mắt nơi khóe mắt Mộ Tuyết vừa rơi xuống, trong khoảnh khắc liền bị bốc hơi, hiện tại nàng đã không còn sự lựa chọn nào khác.
_“Ngươi đáp ứng ta, nhất định phải trở về!”_
Đinh Hiểu nhìn nữ nhân trên đỉnh đầu, sóng nhiệt hất tung mái tóc dài của nàng, trên khuôn mặt tuyệt mỹ, tràn ngập thống khổ.
Tay nàng gắt gao nắm chặt tay hắn, chính là không muốn buông ra...
Đinh Hiểu mỉm cười, nhẹ nhàng nói, _“Ta đáp ứng nàng!”_
Âu Dương Mộ Tuyết nhắm chặt hai mắt, trong khoảnh khắc buông tay, giống như trong lòng mất đi một thứ vô cùng quan trọng...
Từ xa truyền đến thanh âm của Đinh Hiểu.
_“Mộ Tuyết, nếu như nàng có thể sống sót, giúp ta chăm sóc em gái ta, bạn bè của ta... Xin nhờ nàng!”_
_“Thật ra lần đó hôn nàng là Linh Nhi, chỉ là... ta vẫn luôn không muốn nói cho nàng biết...”_
Âu Dương Mộ Tuyết sửng sốt một chút.
Hôn nàng là Đinh Linh? Nhưng Đinh Hiểu không muốn nói cho mình biết, tương đương với ngầm thừa nhận là chính hắn hôn nàng... Cho nên... Hắn là hy vọng...
Đột nhiên, Âu Dương Mộ Tuyết khóc lóc hét về phía thâm uyên, _“Đinh Hiểu, ngươi gạt ta!”_
Hắn căn bản không có pháp bảo bảo mệnh gì cả!
Trong tình huống này, ngay cả Mộ Tuyết cũng không có bảo vật gì có thể bảo mệnh, huống chi là Đinh Hiểu một tên tiểu tử nghèo!
Đinh Hiểu đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh, nhiệt độ xung quanh đã đạt tới mức không thể chịu đựng nổi, y phục, đầu tóc, túi bùa, túi trữ vật của hắn toàn bộ đều bị thiêu thành tro bụi.
Làn da của hắn cũng xuất hiện vết bỏng nghiêm trọng!
Nhưng mà, đạo Linh phù kia tuy rằng nhìn thấy được, nhưng lại không biết còn cách bao xa.
Một thanh âm đột nhiên vang lên.
_“Người trẻ tuổi, giúp ta hái đạo Linh phù kia xuống, ta liền có thể tự do!”_
Đinh Hiểu gắt gao nhìn chằm chằm đạo Linh phù kia.
Lần này sợ là ai cũng không cứu được mình rồi, vậy thì việc duy nhất còn có thể làm, chính là hái đạo Linh phù kia xuống, để nhật nguyệt quy vị!
Phần lớn da thịt trên toàn thân Đinh Hiểu đã bị bốc hơi, trên mặt hắn đã lộ ra bạch cốt, ngay cả hai mắt cũng đã bị bốc hơi chỉ còn lại hai cái hốc trống rỗng!
Chỉ có cánh tay phải là coi như hoàn hảo.
Ngay khoảnh khắc lướt qua Linh phù, Đinh Hiểu dùng chút sức lực cuối cùng, một thanh tóm lấy Linh phù...
_“Cuối cùng... cũng thành công rồi...”_
Không biết qua bao lâu, Đinh Hiểu khẽ mở mắt.
Hắn mờ mịt ngồi dậy, đầu đau như búa bổ.
Ký ức trước đó cuối cùng cũng trở lại, Đinh Hiểu rùng mình một cái, lập tức nhìn về phía thân thể của mình.
Hiện tại thân thể của hắn ngoại trừ không mặc y phục, vậy mà lại hoàn hảo không tổn hao gì?
Thậm chí ngay cả tóc cũng mọc lại rồi!
Đinh Hiểu nhíu chặt mày, theo bản năng cử động cánh tay, liền sờ thấy y phục của hắn, đang được đặt ngay ngắn bên cạnh.
Ngoài ra, còn có túi bùa, bội kiếm, túi trữ vật của hắn!
_“Chuyện này...”_ Đinh Hiểu nhất thời không nghĩ ra là chuyện gì xảy ra.
Là nằm mơ? Nếu nằm mơ, hắn cũng không đến mức tự mình cởi y phục ra chứ.
Nhưng trước đó rõ ràng hắn đã chết rồi, còn có những y phục này nọ, đều bị thiêu thành tro rồi mà.
Còn nữa, đây là nơi nào? Giống như một hang động, mặt đất đen kịt, phảng phất như bị thiêu rụi.
Trước đây hắn chưa từng tới nơi này.
Đúng lúc này, một sinh vật khổng lồ, chậm rãi đi về phía Đinh Hiểu.
Đây là một con cự điểu toàn thân bốc lửa, sinh ra ba chân, hình dáng như phượng hoàng, lúc đứng thẳng, thân cao đạt tới mấy trăm mét!
Cùng với sự tới gần của nó, nó cũng đang không ngừng thu nhỏ thể hình của mình.
Khi nó đứng trước mặt Đinh Hiểu, liền chỉ còn cao hai ba mét.
_“Kim Ô Thần Điểu?”_ Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt.
Thần điểu kia vừa nhấc cánh, trong chớp mắt xoay người, lại biến thành một nữ tử tuyệt mỹ được bao bọc trong ngọn lửa.
Mái tóc của nàng chính là ngọn lửa, trên người mặc trường quần màu vàng kim, giơ tay nhấc chân, y phục tung bay, khiến người ta cảm thấy mỹ luân mỹ hoán, không thể khinh nhờn, lại thần thánh không thể xâm phạm.
Nữ nhân đứng trước mặt Đinh Hiểu, mỉm cười, nhu giọng nói, _“Đinh Hiểu, ngươi tỉnh rồi?”_