## Chương 359: Phong Ấn Đinh Hiểu
Thiên Vũ Cửu Liệt tu luyện lên không có độ khó gì, dù sao hắn đã thỏa mãn điều kiện tu luyện, có công pháp chỉ đạo, Đinh Hiểu rất nhanh liền học được đệ tứ thức _“Khai Sơn Đoạn Lưu Trảm”_.
Chiêu này cương nhu tịnh tế, công phòng kiêm bị, Tướng Lực và vật lý tịnh trọng, ngược lại vô cùng thích hợp cho Đinh Hiểu hiện tại sử dụng.
Bất quá Thiên Vũ Phá Hiểu chỉ có một thức, uy lực của mỗi một trọng lại có sự khác biệt cực lớn, muốn làm được điểm này, còn cần từng bước lĩnh ngộ.
Đang lúc Đinh Hiểu khổ tư minh tưởng, làm sao dùng ra uy lực của đệ tam trọng, đột nhiên, một cỗ lực lượng kỳ lạ từ tinh không trên đỉnh đầu truyền đến.
Ngay sau đó, từ thiên đỉnh kéo dài xuống chín đạo quang tuyến, giống như móng vuốt, bao trọn lấy toàn bộ tinh không!
Đinh Hiểu khiếp sợ ngẩng đầu nhìn lại.
Từng đạo quang tuyến này, đều do kim sắc phù văn cấu thành, mà nội dung phù văn, Đinh Hiểu có thể xem hiểu một số, hẳn là có tác dụng phong ấn.
Đột nhiên, một thanh âm từ đỉnh đầu truyền đến.
_“Đinh Hiểu, đừng trách ta, chúng ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi. Chỉ cần đồng môn của Lăng đại nhân có thể kịp thời chạy tới, ta liền thả ngươi ra, ngươi nếu muốn tìm ta đánh nhau, đợi đánh thắng Linh Bộ, ta tùy tiện cho ngươi đánh, tuyệt không đánh trả!”_
_“Võ tiền bối?!”_ Đinh Hiểu khiếp sợ không thôi, _“Các ngài muốn làm gì?”_
Một bên khác, Linh Nhi đang ở hậu sơn cùng đám người Miêu Tầm đối luyện.
Sự tiến bộ của Linh Nhi những năm nay không tính là quá nhanh, nhưng thứ nàng học tuy nhiều, nhưng mỗi một môn đều cực kỳ vững chắc.
Võ kỹ, phù kỹ, kiếm kỹ, y thuật, luyện dược, luyện phù, sở học tạp mà không loạn, vô cùng hiếm có.
Đặc biệt là về phương diện đánh nhau, công kích của nàng cực kỳ quỷ dị, Tướng Lực tự mang hiệu quả xé rách, dường như là do hai loại lực lượng trái ngược đồng thời lôi kéo gây ra.
Ngay cả Miêu Tầm và Tôn Húc Sở am hiểu phòng ngự cũng không chịu nổi bị nàng đâm cho một kiếm.
_“Linh Nhi, muội không thể triệu hoán Linh Tướng, nhưng công kích của muội thật kỳ lạ.”_ Tôn Húc Sở nhìn vết thương trên mu bàn tay, _“Bị Tướng Lực của muội đả thương, vết thương của ta rất khó khép lại.”_
Linh Nhi đi tới, _“Bình Đầu Ca xin lỗi, vừa rồi muội tưởng huynh có thể tránh được.”_
_“Không sao, luận bàn mà, đều là khó tránh khỏi, ta chính là cảm thấy Tướng Lực của muội đặc biệt kỳ lạ.”_
Đúng lúc này, Miêu Tầm nhìn thấy Mã Xung đi tới.
_“Mã tiền bối, sao ngài có rảnh tới đây.”_
Mã Xung vẫn luôn như có điều suy nghĩ, bị Miêu Tầm gọi lại, vội vàng ngẩng đầu lên, đi tới bên cạnh Linh Nhi, _“Các ngươi đang luyện tập à.”_
_“Đúng vậy a, Mã tiền bối, ngài nếu có thời gian, chỉ đạo chỉ đạo...”_
Hầu Nghĩa lời còn chưa nói xong, trong tay Mã Xung đột nhiên có thêm một đạo Linh phù, trực tiếp đánh vào sau lưng Linh Nhi.
Mọi thứ đến quá đột ngột, những người khác căn bản không kịp ngăn cản.
Mã Xung một tay đỡ lấy Linh Nhi đang mềm nhũn, một mặt nói, _“Mấy người các ngươi đừng kích động.”_
Sau đó, Mã Xung đem ngọn nguồn sự tình thông báo cho bốn người.
_“Miêu Tầm, nếu như bọn người Phương tiên sinh không chạy tới, về phương diện đỉnh cấp cường giả, cơ hội thủ thắng của chúng ta rất nhỏ. Nếu như sách lược của chúng ta không cách nào tấu hiệu, trận chiến này e là không thắng được.”_
_“Cho nên, nếu như chúng ta không cách nào kiềm chế cao thủ của đối phương, bốn người các ngươi mang theo anh em Đinh Hiểu rời khỏi từ hậu sơn, hiểu chưa!”_
_“Chuyện này... Mã tiền bối, chúng ta không thể đi!”_ Miêu Tầm kích động nói.
Mã Xung cẩn thận giao Linh Nhi cho Liễu Phi Yên, sau đó vỗ vỗ bả vai Miêu Tầm, mỉm cười, _“Đinh Hiểu đứa trẻ này, trên người có một cỗ tính dẻo dai, ta ẩn cư nhiều năm đã rất lâu không gặp được người như vậy rồi.”_
_“Hơn nữa, bản thân anh em Đinh Hiểu cũng có tiềm lực rất lớn, ta biết các ngươi không muốn đi, nhưng các ngươi với tư cách là bằng hữu của bọn họ, liền nên tính toán cho tương lai của bọn họ.”_
_“Mã tiền bối, tại sao không cùng nhau đi?”_ Hầu Nghĩa gấp gáp nói.
Mã Xung mỉm cười, _“Đừng quên chúng ta đang ở Đại Hoang, muốn trốn thì cũng chỉ có trốn về hướng sâu trong Đại Hoang, nhưng Linh Sát sâu trong Đại Hoang thực lực cường hoành, chúng ta nhiều người như vậy, trốn thế nào?”_
_“Huống hồ, giữa chúng ta và Cực Võ Đế, cuối cùng cũng có một trận chiến! Lúc này căn cơ Đại Thương không ổn định, đem chúng trọng thương cũng là cơ hội của chúng ta. Một khi đợi bọn chúng hoãn được khí, vậy kẻ tới cũng không phải là Linh Bộ nữa rồi!”_
Đám người Miêu Tầm trầm mặc.
Mã tiền bối nhìn tự nhiên xa hơn bọn họ, trận chiến này không thể tránh khỏi, mà Đinh Hiểu chính là hy vọng của bọn họ, bọn họ bắt buộc phải bảo vệ tốt mồi lửa này!
Mã Xung mỉm cười, _“Đừng ủ rũ như vậy, thắng bại của trận chiến này còn chưa định đâu, đúng rồi, mấy tiểu gia hỏa các ngươi không phải muốn ta chỉ đạo chỉ đạo các ngươi sao, vậy nhân lúc hiện tại có thời gian, chúng ta tới tỷ thí một chút.”_
Ba ngày sau.
Đại quân của Đại Hoang Thành tập kết ở lối vào sơn cốc, dựa theo sự bố trí của từng tiểu đội, chia thành sáu trận doanh.
Một ngàn người của bộ đội cơ động, canh giữ bên trong tường bao, phụ trách bảo vệ hơn năm ngàn bình dân trong thành.
Lăng Giang lo lắng nhìn con đường đi tới.
Đại tuyết phong tỏa con đường thông tới sơn cốc, xung quanh một mảnh trắng xóa.
Đột nhiên, đằng xa xuất hiện mấy chấm đen, khoảng mười mấy người, đang hướng về phía bên này di chuyển nhanh chóng.
Tất cả mọi người đều khẩn trương lên, những người đang ngồi nghỉ ngơi lập tức đứng dậy, cảnh giác nhìn người tới.
Ngụy Vô Kỵ khẽ híp mắt lại, bản mệnh Linh Cung của hắn tuy bị tổn hại, nhưng nếu nói về thị giác thì vẫn là mạnh nhất.
_“Không phải người của Linh Bộ!”_
Nghe được lời của Ngụy Vô Kỵ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
_“Sư huynh!”_ Lăng Giang cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của người tới.
Chính là đám người Phương Trần Tâm.
_“Lăng Giang!”_ Phương Trần Tâm là người đầu tiên lao tới, sau đó những người khác cũng chạy tới.
_“Cuối cùng cũng đuổi kịp rồi!”_ Phương Trần Tâm thở phào một hơi thật dài.
_“Ngụy đại nhân, tại hạ là đại đệ tử Tiên Trần Môn Phương Trần Tâm, bái kiến Ngụy tướng!”_
Ngụy Vô Kỵ vội vàng tiến lên một bước, kích động nắm lấy tay Phương Trần Tâm, _“Ngụy tướng cái gì, đã sớm không phải rồi! Lần này đa tạ các ngươi có thể chạy tới!”_
Một nữ tử áo đỏ nói, _“Chúng ta có đi đường vòng một chút, bất quá đại quân Linh Bộ hẳn là buổi chiều sẽ tới!”_
_“Cổ Toa sư tỷ!”_ Lăng Giang ôm quyền nói.
Nữ tử mỉm cười, _“Sư đệ, thật sự là đã lâu không gặp rồi, sư phụ vẫn luôn rất nhớ đệ.”_
_“Sư phụ vẫn khỏe chứ?”_
_“Tuổi tác đã cao, thân thể một ngày không bằng một ngày rồi.”_
Lăng Giang khẽ thở dài một tiếng, _“Không biết có cơ hội lại đi gặp sư phụ một lần nữa không.”_
_“Nói lời gì vậy, đương nhiên là có cơ hội!”_ Một đại hán hung hăng vỗ lên bả vai Lăng Giang.
_“Kinh Hồng sư huynh.”_
Phó Kinh Hồng cười nói, _“Ha ha ha, lúc trước đệ xuống núi vẫn còn là một tên nhóc vắt mũi chưa sạch, chớp mắt cũng đã là một bó tuổi rồi.”_
_“Yên tâm, bất quá chỉ là khu khu Linh Bộ, ta thấy trận thế bên này của các đệ uy vũ, còn sợ đánh không lại bọn chúng sao?”_
Phó Kinh Hồng thanh nhược kinh lôi, một phen lời này, nhất thời dấy lên đấu chí của mọi người.
Sự gia nhập của những cao thủ này, lập tức khiến trái tim đang treo lơ lửng của mọi người rơi xuống.
Phó Kinh Hồng tìm kiếm trái phải một chút, _“Đúng rồi, tên tiểu tử gọi là Đinh Hiểu kia đâu? Ta thật đúng là muốn xem thử, người có thể khiến Phương sư huynh coi trọng như vậy, rốt cuộc là thần thánh phương nào.”_
Lăng Giang vội vàng kéo mấy người sang một bên, đem chuyện phong ấn Đinh Hiểu thông báo.
_“Không phải chứ, chúng ta đều tới rồi, vậy còn không thả ra?”_ Phó Kinh Hồng nói.
Phương Trần Tâm đột nhiên ngắt lời hắn, _“Khoan đã, hiện tại còn chưa phải lúc!”_
_“Thập đại Thiên Tướng của Linh Bộ thực lực phi đồng tiểu khả, cộng thêm ngũ đại trưởng lão, thực lực càng là sâu không lường được, chúng ta không thể có nửa điểm đại ý.”_
Phương Trần Tâm dù sao cũng là đại sư huynh, lời của hắn mấy người vẫn là phải nghe.
_“Ngoài ra, chỉ cần Đinh Hiểu không xuất hiện, thứ nhất có thể kiềm chế Linh Bộ, thứ hai, cũng có thể làm một tấm vương bài của chúng ta, cho nên, hiện tại vẫn là không nên thả hắn ra thì hơn.”_
Lăng Giang gật đầu, _“Ngụy đại nhân cũng có ý này, đúng rồi, các vị sư huynh sư tỷ, chúng ta vẫn là nghe một chút nhiệm vụ của mỗi người trước đã.”_
_“Được!”_