## Chương 373: Cảnh Giới Thấp Nhất
Đại Thương hiện tại đang bận rộn thu phục các quận thành khắp nơi, Thiên Kiếp cũng được, hành động dẫn sát nhập thi cũng được, dẫn đến các nơi xuất hiện lượng lớn bạo loạn.
Mà Linh Bộ tấn công Đại Hoang Thành thất lợi, lại tương đương với việc giáng cho Đại Thương một đòn phủ đầu.
Cực Võ Đế trong một khoảng thời gian tương đối, hẳn là không rảnh bận tâm đến Đại Hoang Thành nữa.
Mà đối với Đại Hoang Thành mà nói, lại sau trận chiến này danh tiếng vang xa!
Trước đây mọi người sợ hãi Đại Hoang là bởi vì Linh Sát ở đây, thế nhưng hiện tại đâu đâu cũng là Linh Sát, sau khi vào đông, Đại Hoang đón nhận hết đợt này đến đợt khác những người di cư.
Đích đến của bọn họ không nghi ngờ gì nữa chính là Đại Hoang Thành!
Ngụy Vô Kỵ đặc biệt để đám người Tiểu Lãng Tiểu Võ tổ chức nhân mã ở gần đó, tùy thời chuẩn bị tiếp nhận những cư dân này.
Trong số những người này, không chỉ có người của Đại Thương, mà còn có người của các quốc gia xung quanh, các thế lực khắp nơi.
Đáng nhắc tới là, những người này không quản ngại đường xa vạn dặm tới Đại Hoang Thành, trên đường đi không biết phải trải qua bao nhiêu nguy hiểm, mà có thể tới được đây, trong đội ngũ tất nhiên có Linh Tướng Sư thực lực không tầm thường.
Mà những người này, cũng sẽ trở thành lực lượng phòng ngự trọng yếu của Đại Hoang Thành!
Sứ đoàn Tần Quốc vừa rời đi, Đại Sở, Đại Ngu Quốc lặng lẽ phái ra sứ thần tới thăm, Ngụy Vô Kỵ nhiệt tình tiếp đãi sứ thần.
Sự phát triển của Đại Hoang Thành có thể nói là mỗi ngày một khác, trong sơn cốc, ngày càng có nhiều người tham gia vào công cuộc xây dựng.
Từng tòa nhà mọc lên từ đất bằng, đường xá quy củ, khu vực phân minh, mặt đất trong thành cũng được lát gạch đá...
Ba ngày sau, Đinh Hiểu một mình đi ra khỏi Đại Hoang Thành.
Mọi người đều đang bận rộn, Đinh Hiểu liền không nói cho những người khác, đỡ để bọn họ phải tiễn hành.
Hắn quay đầu nhìn về phía Đại Hoang Thành, trên cổng thành, đám người Miêu Tầm đang hướng về phía mình vẫy tay hô lớn.
_“Lão Tứ, đừng làm mất mặt chúng ta, nhất định phải bắt lấy Tam Quái Thiên Thí!”_
_“Tứ ca, đi đường cẩn thận!”_
Đinh Hiểu nặng nề gật đầu, _“Yên tâm, các huynh đệ hảo hảo tu luyện, đợi ta trở về!”_
Quay đầu lại, trong mắt Đinh Hiểu có chút mất mát.
Linh Nhi không tới!
Từ sau đại chiến, tuy mình đi tìm Linh Nhi lúc, nàng dường như từ từ đoạt lại quyền khống chế thân thể.
Chỉ là hắn cảm thấy Linh Nhi có chút khác biệt, cụ thể khác biệt ở đâu, hắn lại không nói ra được.
Nếu là bình thường hắn nhất định sẽ ở lại bồi tiếp Linh Nhi, nhưng hiện tại hắn không thể không đi Triều Thiên Sơn rồi.
Nghĩ đến trong Cửu Trọng Quỷ Môn, bốn thân ảnh ngồi ngay ngắn ở đó, Đinh Hiểu liền cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn.
_“Doanh Ngư tiền bối nói sẽ giúp ta trông chừng Linh Nhi, hẳn là sẽ không có chuyện gì.”_ Nói xong, Đinh Hiểu lắc đầu, gọi Tiểu Dạ ra.
Tiểu Dạ lắc lư cái đầu to lớn của nó, để bờm lông càng thêm bồng bềnh thoải mái, sau đó cọ cọ Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu cười vuốt ve Tiểu Dạ, _“Chúng ta đi!”_
Nói xong, Đinh Hiểu thả người nhảy lên lưng Tiểu Dạ, một đường hướng Nam!
Trên tường thành, Liễu Phi Yên lắc đầu, _“Tiểu Dạ tên này đã lớn như vậy rồi, hiện tại thật sự là uy phong a.”_
Tôn Húc Sở nói, _“Ta cũng muốn có tọa kỵ! Đúng rồi, ta nghe nói trong Đại Hoang cũng có dã thú có thể bắt tới làm tọa kỵ.”_
_“Làm gì có, đều bị Linh Sát ăn hết rồi đi.”_ Hầu Nghĩa nói.
Miêu Tầm thì lắc đầu, _“Là có một số, những dã thú cường đại đó là có thể ăn Linh Sát, nghe nói bên trong Đại Hoang, cho dù là Linh Sát cũng biết, có một số nơi là chúng không thể đi.”_
Vốn dĩ lúc tiễn biệt còn có chút thương cảm, kết quả nhắc tới tọa kỵ, mấy người liền dường như quên mất bọn họ tới làm gì, thảo luận khí thế ngất trời.
Bốn người vừa nói, vừa đi xuống lầu thành.
Sau khi bọn họ rời đi, từ mặt bên của địch lâu trên tường thành, đi ra một thân ảnh.
Đinh Linh xa xa nhìn cái bóng lưng khuất dần kia, hai mắt đẫm lệ.
_“Ca... Huynh nhất định phải bảo trọng!”_
Trong tay nàng còn có một bức họa.
Trên bức họa, có bóng lưng Đinh Hiểu đi xa, có một cô gái đang đứng trên lầu thành phóng tầm mắt nhìn theo.
Ô cuối cùng, còn có bóng lưng một cô gái đi xa...
Hai nước Ngụy Thục có một ưu thế được thiên nhiên ưu đãi, bọn họ không cần xây dựng tường thành Đại Hoang Quan, Thiên Sơn Sơn Mạch chính là một bình phong thiên nhiên.
Triều Thiên Sơn, cũng chính là Triều Thiên Phong, là đỉnh núi cao nhất của sơn mạch, nằm ở biên giới hai nước.
Do vị trí địa lý của Triều Thiên Phong đặc thù, có thể nói, chỉ cần chiếm lĩnh Triều Thiên Phong, chính là chiếm lĩnh điểm cao nhất, không chỉ có thể giám thị Đại Hoang, cũng có thể giám thị nước láng giềng.
Vì thế hai nước Ngụy Thục thường xuyên sẽ vì quyền sở hữu Triều Thiên Phong, mà nổi trận lôi đình, thậm chí xuất binh tấn công.
Bất quá lần này khởi động lại Tam Quái Linh Viện, hai quốc gia này đều đã ký kết hiệp nghị, tạm thời từ bỏ tranh đoạt quyền sở hữu Triều Thiên Phong.
Hơn một tháng sau, Đinh Hiểu từ hướng Đại Ngụy tiến vào Thiên Sơn Sơn Mạch.
Đinh Hiểu đau lòng Tiểu Dạ chạy lâu như vậy, nếu thời gian còn kịp, liền để Tiểu Dạ về trong Thú Vương Đại nghỉ ngơi, bản thân đi bộ lên núi.
Nửa tháng sau, Đinh Hiểu rốt cuộc đã tới chân núi Triều Thiên Sơn.
Điều khiến hắn kỳ quái là, nơi này đã tụ tập mấy trăm người.
Chỉ là bọn họ ai nấy đều đeo mặt nạ màu trắng, mặt nạ đều giống hệt nhau, không có bất kỳ biểu cảm gì, chỉ có ngũ quan, thoạt nhìn có chút quỷ dị.
Hơn nữa ngay cả quần áo cũng giống nhau!
Có mấy người đeo mặt nạ đang ở bên kia cao giọng hô hoán.
_“Người tham gia Tam Quái Thiên Thí, tất cả mọi người đều bắt buộc phải đeo mặt nạ, mặc trang phục thống nhất, nhận lệnh bài trắc thí, ai chưa nhận thì qua bên này nhận.”_
_“Ngay cả người phát đồ cũng đeo mặt nạ? Tam Quái Thiên Thí này thật đúng là đủ quái.”_ Một người bên cạnh liếc nhìn Đinh Hiểu một cái.
Suy nghĩ trong lòng Đinh Hiểu, giống hệt người này, không khỏi cũng nhìn sang bên cạnh.
Bên cạnh Đinh Hiểu đứng hai người.
Vừa nhìn thấy hai người này, Đinh Hiểu liền sửng sốt một chút, _“Là các ngươi? Diệp...”_
_“Diệp Lam Phong!”_ Người nọ cười nói, _“Đây là Uyển Nguyệt, chúng ta biết ngươi khẳng định sẽ tới, đợi ngươi mấy ngày rồi.”_
_“Đợi ta hay là đợi Âu Dương Mộ Tuyết a?”_ Đinh Hiểu mỉm cười.
Diệp Lam Phong có chút xấu hổ, lập tức giải thích, _“Đương nhiên là đợi ngươi rồi! Còn về Mộ Tuyết cô nương, ta đã điều tra qua rồi, các ngươi chỉ là bằng hữu, ta có thể cạnh tranh công bằng với ngươi.”_
Đinh Hiểu hơi nhíu mày, người này thật đúng là cố chấp.
_“Mộ Tuyết cũng tới?”_
_“Khẳng định tới, Quỷ Vương nhanh nhất hai năm rưỡi nữa liền muốn đi ra, thời gian cấp bách như vậy, Tam Quái Thiên Thí lần này tự nhiên là mây tụ những thiên tài đỉnh cấp nhất các quốc gia, Mộ Tuyết cô nương khẳng định sẽ tới.”_
Đinh Hiểu gật gật đầu, nhưng lại nói, _“Bất quá thời gian hai năm, vậy cũng không tăng lên tới Linh Hoàng Cảnh được.”_
Diệp Lam Phong nói, _“Là không tăng lên được, nhưng thứ nhất thời gian Quỷ Vương xuất thế vẫn chưa xác định, thứ hai, mục đích của Tam Quái Linh Viện cũng không phải là để chúng ta trực tiếp đi đối phó Quỷ Vương.”_
Uyển Nguyệt cũng nói, _“Linh Hoàng các quốc gia khẳng định là phải xuất thủ, mà Tam Quái Linh Viện chính là hy vọng để lại.”_
_“Nếu thật sự đánh không lại, Tứ Đại Quỷ Vương cũng không có khả năng trong một đêm san bằng nhân gian.”_
Đinh Hiểu gật gật đầu.
Uyển Nguyệt lại liếc nhìn Đinh Hiểu một cái, ôm quyền nói, _“Lần trước thăm dò thâm uyên, đa tạ ngươi lên tiếng nhắc nhở, bằng không chúng ta sợ là cũng phải chết trong tay Quỷ Vương rồi.”_
Đinh Hiểu mỉm cười, _“Ta và các ngươi không oán không cừu, nhắc nhở một câu mà thôi.”_
Diệp Lam Phong cười nói, _“Theo ta được biết, ngươi tuy cùng chúng ta không oán không cừu, nhưng Long gia lại muốn mạng của ngươi, trong tình huống đó ngươi còn có thể nhắc nhở chúng ta... Nói thật, ta còn rất cảm động.”_
Phía sau đột nhiên có người lạnh lùng nói, _“Đừng cảm động nữa, mau đi nhận đồ đi.”_
_“Lệnh bài là ai đến trước được trước, nhận sớm thì xếp phía trước, nếu xếp phía sau, nói không chừng những cường giả kia xem chán rồi liền không cho qua nữa.”_
Nhìn bóng người đi lướt qua bên cạnh, Đinh Hiểu phát hiện mình cũng có ấn tượng, chính là Sở Luyện của Đại Tần.
Những người này đều tới rồi? Đinh Hiểu lập tức nhìn dáo dác bốn phía.
_“Tìm đám người Long Nhị sao?”_ Diệp Lam Phong cười nói, _“Đừng tìm nữa, bọn họ đã tới rồi.”_
Uyển Nguyệt nói, _“Đinh Hiểu, nếu ngươi có thể tiến vào Tam Quái Linh Viện, nhớ kỹ, thánh địa tu luyện như Tam Quái Linh Viện, hiện tượng cường giả vi tôn nghiêm trọng hơn bất kỳ nơi nào.”_
_“Linh Uy Cảnh ở đây tuyệt đối là cảnh giới thấp nhất, ngươi phải cẩn thận!”_