## Chương 435: Đinh Linh Hiện Tại
Linh Nhi sau khi kết thúc luyện tập, đi tới trước mặt nam tử.
Lúc này mới nhìn rõ mặt chính diện của nam tử này.
Trên mặt nam tử này bò đầy nếp nhăn, già nua lụ khụ, cùng với thể hình tráng kiện, thân hình thẳng tắp của ông ta hoàn toàn không tương xứng.
Một con mắt của ông ta bị bịt mắt che lại, con mắt còn lại ngược lại không khác gì người thường.
Đứng bên cạnh ông ta có thể ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ, có chút giống mùi thơm thanh khiết của hoa lan, nhưng lại hơi mang theo vị đắng.
Linh Nhi tới gần, ông ta không tự nhiên lùi lại nửa bước: _“Linh Nhi, con đừng dựa vào quá gần.”_
Linh Nhi vội vàng ôm quyền: _“Vâng, sư phụ.”_
Nam tử này chính là đệ nhất cường giả Đại Thương trước đây, Hoàng Phủ Tuyên Minh, cũng là phụ thân của Cực Võ Đế, người cầm lái thực sự của Thiên Bộ.
_“Linh Nhi, hôm nay là sư huynh số 18 truyền công cho con, con đã chuẩn bị xong chưa.”_
Linh Nhi do dự một lát, ngẩng đầu nhìn về phía nam tử, nàng lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.
_“Muốn nói gì, cứ nói đừng ngại.”_
Linh Nhi hít sâu một hơi, nói: _“Sư phụ, các sư huynh sư tỷ trước đây truyền công cho Linh Nhi, Linh Nhi từ đó về sau liền không còn gặp lại bọn họ nữa, bọn họ có phải là...”_
Ngữ khí của nam tử đột nhiên nghiêm khắc lên.
Ông ta xoay người, lạnh lùng nói: _“Những thứ này con đều không cần để ý, việc con phải làm chỉ có một chuyện, trong thời gian ngắn nhất, trở nên mạnh hơn!”_
_“Nhưng mà sư phụ...”_
Nam tử thở dài một hơi, xoay người nhìn về phía Linh Nhi, ánh mắt cũng nhu hòa hơn rất nhiều.
_“Linh Nhi, con đến Thiên Bộ một năm rưỡi, vậy hẳn là biết, sứ mệnh của mỗi một người Thiên Bộ chúng ta, đều là nghịch thiên cải mệnh!”_
_“Nhưng nghịch thiên cải mệnh nói dễ hơn làm?”_
_“Tiên tổ Thái Cực Đế ba mươi tuổi tu luyện tới Linh Hoàng Cảnh, một tay Liệt Hồn Thương kinh thế hãi tục, Thái Tổ Bát Cực Đế thiên túng kỳ tài, hai mươi chín tuổi trong Linh Hoàng Cảnh không người vô địch, Truy Nhật Kiếm Pháp vấn đỉnh kiếm đạo, Thiên Long Đế ba mươi mốt tuổi cùng Kiếm Thần đánh một trận, ép hắn dùng ra Đế Hoàng Kiếm, cuối cùng chỉ là thất bại nhỏ...”_
_“Đại Thương còn như vậy, huống hồ Cửu Quốc Tam Điện, huống hồ một trăm bảy mươi chín quốc gia trên đại lục, ngàn năm qua, nhân tài xuất hiện lớp lớp, như cá diếc qua sông, người trước ngã xuống người sau tiến lên.”_
_“Con nói bọn họ mạnh hay không mạnh! Con nói bọn họ nếu không chấp nhất võ đạo, có thể đạt được thành tựu khiến người ta tán thán như vậy không?”_
Đinh Linh nghe sư phụ liệt kê những nhân vật phong vân trong quá khứ, cũng là tâm triều bành trướng.
Có thể trở thành cường giả mạnh nhất của một thời đại, bọn họ đều là cực hạn trong cực hạn, là những người đem thiên phú, nghị lực, cơ duyên cùng nhiều yếu tố khác phát huy đến cực hạn!
Người như vậy, nào có ai là đơn giản.
_“Tuy nhiên, cho dù là đệ nhất cường giả ngàn năm qua Kiếm Thần Tô Hãn Thanh, vẫn như cũ dừng bước ở Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh.”_
Hoàng Phủ Tuyên Minh nhìn về phía vòm hang động, thanh âm lộ ra chút trống rỗng oán hận: _“Giống như vòm hang động này, lúc chúng ta ngước nhìn thấy nó cao xa, đưa tay không thể chạm tới, thế nhưng chúng ta lại không biết, nếu như đánh vỡ tòa vòm này, tinh không bên ngoài mới là chân chính vô cùng vô tận, không cách nào chạm tới!”_
Linh Nhi đã hiểu ý của sư phụ.
Bọn họ trước đây đều là ếch ngồi đáy giếng, vận mệnh của bọn họ bị người ta gắt gao hạn chế, tất cả Linh Tướng Sư, cho dù là Linh Tướng Sư cường đại nhất, cực hạn của tất cả mọi người đều bị phong tỏa ở Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh!
Nghịch thiên cải mệnh, chính là muốn đánh vỡ bàn tay vô hình này!
Hoàng Phủ Tuyên Minh khẽ híp mắt lại: _“Thành sự, thiên thời địa lợi nhân hòa thiếu một thứ cũng không được, trước đây chúng ta có địa lợi nhân hòa, chỉ thiếu thiên thời!”_
_“Thế nhưng hiện tại, thiên thời đến rồi!”_ Con mắt kia của Hoàng Phủ Tuyên Minh lộ ra thần thái hưng phấn.
_“Thiên kiếp chính là thiên thời thực sự!”_
_“Theo ta được biết, một số lão gia hỏa nghịch thiên, đã có người đột phá đến Nhị Tinh Linh Hoàng Cảnh!”_
_“Vòm trời trên đỉnh đầu chúng ta bắt đầu buông lỏng, bắt đầu sụp đổ rồi!”_ Hoàng Phủ Tuyên Minh ngày càng hưng phấn.
_“Vi sư từng nói với con, bí mật lớn nhất của Linh Hoàng Cảnh là gì, con còn nhớ không?”_
Linh Nhi gật gật đầu: _“Linh Hoàng Cảnh có thể kéo dài tuổi thọ nhân loại, Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh liền có thể kéo dài mười năm tuổi thọ!”_
_“Đúng!”_ Hoàng Phủ Tuyên Minh kích động không thôi: _“Linh Tướng Sư thông qua Linh Tướng không ngừng tăng cường cường độ nhục thân của mình, lực lượng của chúng ta có thể dời non lấp biển, duy chỉ có tuổi thọ của chúng ta, bị người ta gắt gao bóp chặt cổ, không cách nào tăng lên!”_
_“Chỉ có đạt tới Linh Hoàng Cảnh, mới có thể kéo dài tuổi thọ!”_
_“Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh đại khái có thể tăng lên mười năm tuổi thọ, vậy thì, Nhị Tinh thì sao, Tam Tinh thì sao, Cửu Tinh thì sao! Đó chính là chín mươi năm a!”_
_“Trên Linh Hoàng Cảnh thì sao? Có phải liền có thể nhảy ra khỏi sinh tử, tiêu dao vạn thế?!”_
_“Con đường của Linh Tướng Sư, chính là con đường nghịch thiên cải mệnh, là con đường thực sự khiến con người trở thành thần!”_
_“Trước đây, con đường này bị bịt kín rồi, thế nhưng hiện tại, con đường này lại thông rồi!”_
_“Linh Nhi, thời gian vi sư còn lại đã không nhiều nữa, thân thể của ta cũng đã không cách nào tiếp tục tu luyện, thế nhưng... con có thể!”_
_“Cho dù ta không cách nào đi thay đổi vận mệnh, nhưng ít nhất ta có thể nhìn thấy ngày đó đến!”_
Linh Nhi có thể cảm nhận được tâm tình kích động lúc này của Hoàng Phủ Tuyên Minh.
Quyền lực của một số người đạt tới đỉnh phong rồi, liền sẽ đi theo đuổi cái gọi là trường sinh bất lão, đế vương từ xưa đến nay, không thiếu những người như vậy.
Vốn dĩ, theo đuổi trường sinh là chuyện không thể nào thực hiện được, nhưng thiên kiếp lần này lại cho những người này hy vọng.
Cứ như một người đào bới cả đời trong địa đạo tăm tối, cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng ở phía xa.
Ông ta có lẽ không có sức lực đi đến lối ra, nhưng chỉ cần nhìn thấy tia sáng đó, cũng đủ để ông ta cảm thấy mọi sự trả giá trước đây, đều là có ý nghĩa.
_“Linh Nhi, đừng đi quản các sư huynh sư tỷ của con, tâm trạng của bọn họ cũng giống như ta vậy! Nhiệm vụ duy nhất của chúng ta hiện tại, chính là bồi dưỡng con, không tiếc mọi giá bồi dưỡng con!”_
_“Hiện tại, điều duy nhất ta lo lắng chính là cảnh giới của con!”_
_“Tứ Đại Quỷ Vương khi nào xuất thế ta không cách nào xác định, mà cảnh giới hiện tại của con quá thấp, ta bắt buộc phải nhanh chóng để con tăng lên tới Linh Hoàng Cảnh.”_
_“Chỉ có như vậy, con mới có thể trong loạn thế này, có năng lực đi hoàn thành sứ mệnh tám trăm năm qua của Thiên Bộ!”_
Trong lòng Linh Nhi có loại cảm giác không nói nên lời.
_“Sư phụ, đệ tử vẫn luôn có một nghi vấn, người, người tại sao lại chọn con? Con không muốn giẫm lên thi thể của sư huynh sư tỷ để trở nên mạnh mẽ...”_
_“Hài tử ngốc.”_ Hoàng Phủ Tuyên Minh thở dài một tiếng: _“Con cùng Hoằng Nghị thực sự không giống nhau...”_
_“Cho dù là vì tự bảo vệ mình, con đều bắt buộc phải trở nên mạnh mẽ, huống hồ, con không phải vẫn luôn muốn bảo vệ ca ca của con sao?”_
_“Bất quá điều này cũng khó trách, Linh Tướng của con nếu là ác, vậy thì con chính là thiện, tính cách của các con đang dung hợp, mà con lúc đó, mới là lý trí nhất.”_
Tiếng nói vừa dứt, Linh Nhi mãnh liệt ngẩng đầu lên, hai tròng mắt của nàng biến thành màu tím, sự bi thương trong mắt nàng cũng biến mất không thấy.
Linh Nhi khẽ nhếch khóe miệng, nụ cười có chút u ám.
_“Này, lão gia hỏa, mau gọi người truyền công cho ta, ta đã đợi không kịp rồi!”_
Hoàng Phủ Tuyên Minh dường như đã quen với sự biến hóa đột ngột của Linh Nhi, khẽ lắc đầu: _“Có thể là ta già rồi đi, nếu là trước đây, ta khẳng định càng thích con hiện tại hơn, nhưng hiện tại, ta lại càng thích một con khác hơn.”_
Linh Nhi lạnh lùng nói: _“Ta không cần bất kỳ ai thích ta! Thứ ta muốn là thực lực, thực lực đủ để nghịch thiên cải mệnh! Thực lực đủ để giết chết kẻ đó!”_
Hoàng Phủ Tuyên Minh gật gật đầu, trong ngữ khí cũng bớt đi phần ôn nhu đó.
_“Được, như con mong muốn!”_
_“Người đâu, chuẩn bị truyền công đại trận!”_