## Chương 445: Gặp Lại Vẫn Là Bằng Hữu
_“Số 343, trước đó lúc các quốc gia trù bị khởi động lại Tam Quái Linh Viện, nhắm vào phần thưởng cuối cùng, có rất nhiều đề nghị.”_ Tên đạo sư kia nói, _“Thế nhưng, trải qua quyết định cuối cùng, chúng ta nhất trí cho rằng, đại lục phong ấn giải trừ, gông cùm xiềng xích cảnh giới bị phá vỡ, vậy phần thưởng hữu dụng nhất, liền hẳn là khối tuyệt phẩm tinh thạch mẫu tinh này.”_
_“Những đỉnh cấp bảo vật mà chúng ta hiện tại nhận định, có lẽ đến thế giới rộng lớn hơn, trước mặt cường giả mạnh mẽ hơn, nói không chừng đều là chút đồng nát sắt vụn không đáng nhắc tới, duy chỉ có mẫu tinh, vô luận là lúc nào, đều sẽ có trợ giúp rất lớn đối với việc tu luyện của ngươi!”_
Một gã đạo sư khác cười nói: _“Chính cái gọi là có tiền có thể xui quỷ đẩy cối xay, ta nghĩ đạo lý này ở đâu cũng hẳn là nói thông được đi.”_
Đinh Hiểu hít sâu một hơi.
Trong mắt những đạo sư này, có lẽ mẫu tinh chỉ là cỗ máy in tiền không ngừng sản xuất ra tuyệt phẩm tinh thạch.
Nhưng bọn họ không biết, Thập Tam Linh Cung của Đinh Hiểu, là có thể trực tiếp hấp thu tinh thạch!
Một khối tuyệt phẩm tinh thạch, liền có thể khiến thực lực của Đinh Hiểu tăng lên một mảng lớn!
Quả thực không có phần thưởng nào tốt hơn cái này.
_“Số 343, Quỷ Vương sớm nhất nửa năm sau sẽ hiện thế, mà sau lần thiên kiếp này, còn sẽ có phong ấn mới bị mở ra.”_
_“Chúng ta ai cũng không biết có thể vượt qua cửa ải này hay không, nhưng chúng ta cũng không thể từ bỏ hy vọng.”_
_“Mà những người trẻ tuổi các ngươi, cuối cùng sẽ đứng ở trung tâm vũ đài thời đại! Chúng ta không cần ngươi nhớ kỹ chúng ta, nhưng xin hãy nhớ kỹ, ngươi đến từ Tam Quái Linh Viện, trên người ngươi gánh vác hy vọng cuối cùng của những lão gia hỏa chúng ta!”_
Đinh Hiểu cất kỹ mẫu tinh, ôm quyền cúi đầu thật sâu với tất cả đạo sư có mặt.
_“Đệ tử tuyệt đối sẽ không quên.”_
Thế giới này vô luận hắc ám cỡ nào, nhưng luôn có một số người vẫn ôm ấp hy vọng, mà Tam Quái Linh Viện cũng khiến những người này buông xuống tranh chấp môn phái, tranh chấp thế lực, cộng đồng bồi dưỡng tài tuấn trẻ tuổi.
Sau khi trở về chỗ ở, Đinh Hiểu lập tức tiến về Thập Bát Động.
Khoảng cách Tam Quái Linh Viện đóng cửa chỉ còn lại năm ngày, Đinh Hiểu nhất định phải nhanh chóng lấy đi bảo vật của Thập Bát Động.
Hiện nay cảnh giới của Đinh Hiểu là Bát Tinh Linh Uy Cảnh, hơn nữa thực lực của Tiểu Gia Hỏa cùng Ma Thần linh tướng nhận được sự tăng lên diện rộng.
Năng lực thực chiến của Đinh Hiểu tiến thêm một bước tăng lên.
Diệp Lam Phong cùng Uyển Nguyệt tự mình từ Thập Bát Động thu được một kiện bảo vật.
Diệp Lam Phong lấy được là một quyển kiếm pháp Địa cấp cao đẳng, Uyển Nguyệt lấy được là một kiện pháp khí bói toán.
Đinh Hiểu thì bắt đầu đem toàn bộ hang động còn lại có thể khiêu chiến đánh xuyên qua.
Đẳng cấp linh sát thủ hộ trong động không có gì ngoài cảnh giới Tứ Ngũ Tinh Ma Sát, đối với Đinh Hiểu uy hiếp cũng không tính là quá lớn.
Tổng cộng 10 kiện bảo vật!
Một quyển kiếm pháp Địa cấp đê đẳng, một quyển côn pháp Địa cấp đê đẳng, một kiện cực phẩm dược đỉnh, một quyển phù phổ loại công kích thất giai, một quyển phù phổ loại phụ trợ, một viên Thú Vương Hóa Huyết Đan, ba thanh cực phẩm vũ khí thất giai, phân biệt là kiếm, kiếm, côn.
Cùng với một kiện Huyền Vũ Hộ Tâm Giáp.
Đinh Hiểu đem kiếm pháp Địa cấp tặng cho Sở Luyện, dù sao chỉ có hắn là không thu được phần thưởng.
Sở Luyện ngay từ đầu còn không chịu nhận, Diệp Lam Phong vỗ vỗ bả vai Sở Luyện: _“Đừng lề mề nữa, ngươi nếu không nhận, vậy sau này chênh lệch với chúng ta có thể sẽ càng ngày càng lớn đó.”_
Sở Luyện hừ lạnh một tiếng: _“Đinh Hiểu ta liền không nói, so với hai người các ngươi, ta cũng không cảm thấy kém hơn các ngươi.”_
Uyển Nguyệt che mặt cười một tiếng: _“Thất hoàng tử nói đùa với ngươi thôi, ba người chúng ta chênh lệch không lớn, bất quá chúng ta sau khi trở về cũng phải nỗ lực rồi, nếu không thật sự sẽ bị Đinh Hiểu bỏ lại càng ngày càng xa.”_
Diệp Lam Phong lắc đầu: _“Muốn rút ngắn chênh lệch với Đinh Hiểu, trừ phi chúng ta đột phá Linh Hoàng Cảnh!”_
Linh Hoàng Cảnh cùng Linh Thánh Cảnh có sự khác biệt về bản chất, điểm này không thể nghi ngờ.
Đinh Hiểu mỉm cười nhạt: _“Vậy các ngươi phải cố lên rồi.”_
Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, Tam Quái Linh Viện kỳ hạn hai năm tu luyện rốt cục cũng sắp kết thúc.
Lúc này, trên Triều Thiên Sơn chỉ còn lại bảy tên đệ tử, sáu bảy vị đạo sư.
Rất nhiều đạo sư đã tiến về cảnh nội Đại Tần, trấn thủ thâm uyên.
Khi kỳ hạn hai năm kết thúc, Triều Thiên Cổ Trận bị một tầng sương mù bao trùm, cửa động Thập Bát Động chậm rãi bị cự thạch phong bế, tướng lực hộ bích bên ngoài chỗ ở của các đệ tử dần dần phai đi sắc thái.
Hết thảy lại trở về dáng vẻ ban đầu.
Đinh Hiểu, Diệp Lam Phong, Sở Luyện, Uyển Nguyệt đứng ở một ngã ba đường trên sườn núi.
Đinh Hiểu nhìn Diệp Lam Phong nắm tay Uyển Nguyệt, không khỏi vui mừng cười một tiếng.
Xem ra Diệp Lam Phong đã biết trân trọng người bên cạnh rồi.
Sở Luyện vươn tay phải ra, nhìn về phía Đinh Hiểu và Diệp Lam Phong, Uyển Nguyệt: _“Đinh Tử, Lão Diệp, Uyển Nguyệt, thanh sơn thường tại, lục thủy bất cải, hy vọng tương lai lúc chúng ta gặp lại, vẫn là huynh đệ kề vai chiến đấu!”_
Đinh Hiểu hít sâu một hơi, đặt tay lên tay Sở Luyện.
Diệp Lam Phong thu hồi nụ cười, nặng nề gật gật đầu: _“Nhân sinh tại thế, có thể có được mấy người bằng hữu tâm đầu ý hợp, đời này không tiếc.”_
Uyển Nguyệt đặt tay lên mu bàn tay Diệp Lam Phong: _“Đáng tiếc Mộ Tuyết không có ở đây, vẫn còn thiếu một người.”_
Diệp Lam Phong cười nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Đinh Tử, ngươi nhất định phải cướp Mộ Tuyết trở về, năm người chúng ta, một người cũng không thể thiếu!”_
Đinh Hiểu nặng nề gật gật đầu.
Ba con đường, bốn người đi về ba hướng.
Nơi xa truyền đến thanh âm của Sở Luyện: _“Đinh Hiểu, ta đuổi kịp Lão Diệp là chuyện dễ như trở bàn tay, ngươi cũng phải nhanh chóng tu luyện, cẩn thận bị ta đuổi kịp đó!”_
Kết quả Đinh Hiểu cùng Diệp Lam Phong đồng thời hô lên: _“Lão Sở, trước tiên tìm một lão bà đi đã.”_
Bên phía Sở Luyện một hồi lâu không có hồi âm, qua một lúc mới nghe thấy Sở Luyện cao giọng hô: _“Bằng hữu này thật sự hết cách làm rồi!”_
Bốn phía truyền đến một trận tiếng cười.
Thế nhưng, tiếng cười lại dần dần đi xa...
Đi tới dưới chân núi, Đinh Hiểu quay đầu nhìn về phía Triều Thiên Phong nguy nga.
Hai năm ở nơi này, chính mình đã trưởng thành rất nhiều.
Cảnh giới, học thức, năng lực thực chiến đều nhận được sự tăng lên diện rộng, hơn nữa còn lấy được không ít bảo vật.
Đương nhiên, quan trọng nhất là, hắn đã tìm được Mộ Tuyết.
Đinh Hiểu gọi Tiểu Dạ ra, vỗ vỗ cái đầu to của Tiểu Dạ.
_“Tiểu Dạ, ngươi sau khi ăn Thú Vương Hóa Huyết Đan, sao giống như không có biến hóa gì a...”_ Đinh Hiểu cũng không làm rõ được tình huống của Tiểu Dạ, dù sao tên này cũng không phải là chiến sủng, không phải thông qua chiến đấu để nghiệm chứng năng lực của nó.
_“Có thể còn chưa kịp phát huy tác dụng đi.”_ Đinh Hiểu lắc đầu, cũng không để ý nữa.
_“Tiểu Dạ, chúng ta phải đi Lăng Tiêu Điện rồi, Mộ Tuyết khẳng định đã đợi đến sốt ruột.”_ Nói xong, Đinh Hiểu cho Tiểu Dạ xem bản đồ.
Bọn họ là từ Đại Hoang một mực đi về phía đông, đường xá xa xôi, có thể phải mất hai tháng mới có thể đến.
Một đi một về, chính là bốn tháng, hơn nữa thêm hai tháng trở về Đại Hoang Thành, chỉ riêng ở trên đường liền phải dùng thời gian nửa năm, vừa vặn lúc đó Quỷ Vương có khả năng xuất thế...
_“Thời gian rất gấp, chúng ta phải nắm chặt thời gian.”_
Tiểu Dạ nghe hiểu Đinh Hiểu đang vì thời gian cấp bách mà sốt ruột, lắc lắc cái đầu, cọ cọ Đinh Hiểu.
Nhưng đột nhiên, Tiểu Dạ thống khổ gầm thét một tiếng, ngay sau đó nằm rạp trên mặt đất cuộn mình thành một cục.
Chuyện này làm Đinh Hiểu sợ hãi, vội vàng dò hỏi tình huống của Tiểu Dạ.
Tiểu Dạ cố nhịn thống khổ, tiếp tục dùng đầu cọ cọ Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu vốn tưởng rằng Tiểu Dạ là bởi vì khó chịu, nhưng vô tình hắn nhìn thấy ấn ký trên trán Tiểu Dạ, luôn cảm giác không giống với trước kia.
Hắn cẩn thận đếm một lần, đột nhiên trừng lớn hai mắt.
_“Tám, tám ngôi sao rồi? Tiểu Dạ biến thành Bát Tinh Ngọc Dạ Tuyết Sư rồi?”_
Bát Tinh Ngọc Dạ Tuyết Sư? Đinh Hiểu thân là người của Đại Thương Quốc, nơi sản xuất Ngọc Dạ Tuyết Sư, cũng chưa từng nghe nói qua.
_“Chẳng lẽ Tiểu Dạ đang tiến giai?!”_