## Chương 458: Tỷ Thí Bảo Vật
Đinh Hiểu tìm kiếm bảo vật thích hợp trong túi trữ vật.
Hắn ở đây có vũ khí, công pháp, có bùa chú, pháp bảo vân vân, gia tài ngược lại không ít.
Có thể chân chính xưng là bảo vật đỉnh cấp nhất, cũng có vài món.
Thiên Công Tạo Vật Cảnh, tuyệt phẩm tinh thạch mẫu tinh, Thiên Ngục Phù Phổ, cộng thêm Tiểu Dạ bát tinh, bốn món bảo vật này đều là chí bảo cực kỳ hiếm thấy.
Bất quá, Thiên Công Tạo Vật Cảnh, Đinh Hiểu không muốn cho người khác xem, Thiên Ngục Phù Phổ cần phải luyện chế ra linh phù, hơn nữa mấu chốt là, Thiên Ngục Phù tuy nói uy lực kinh người, nhưng phải luyện chế ra linh phù mới hữu dụng.
Tuyệt phẩm mẫu tinh là phần thưởng chung cực của Tam Quái Linh Viện, cho nên những người khác cũng không khó tra ra mẫu tinh ở trên người Đinh Hiểu, mà Âu Dương Tuân bọn họ khẳng định nhận ra Tiểu Dạ, vừa nhìn liền biết Tiểu Dạ là của Đinh Hiểu hắn.
Dựa theo suy đoán của Đinh Hiểu, ngoại trừ Mộ Tuyết có khả năng sẽ chọn bảo vật của hắn, hai người khác nếu biết bảo vật là của hắn, hơn phân nửa là sẽ không chọn...
_“Hơi khó chọn a.”_ Đinh Hiểu lắc đầu.
Nghĩ nghĩ, Đinh Hiểu cắn răng một cái: _“Bỏ đi, nếu đã biết rõ bọn họ sẽ không chọn bảo vật của ta, vậy cần gì phải rối rắm, tùy tiện lấy chút đồ vật lên đó là được rồi.”_
Sau một khoảng thời gian chuẩn bị, ba người Đông Phương Minh, Quản Kinh Trập, Lãnh Dạ đã tính toán kỹ lưỡng bước lên Chiến Thần Chiến Trường.
Đinh Hiểu cũng đi theo lên đó.
Bốn người là lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi, Đinh Hiểu nháy mắt cảm nhận được sự thù địch lẫn nhau.
Ba người kia đều là cẩm y ngọc bào, vừa nhìn liền biết thân phận bất phàm, chỉ có Đinh Hiểu ăn mặc mộc mạc, hơn nữa cũng chỉ có hắn không mang theo người tới, trơ trọi một mình đứng ở phía tây lôi đài.
Đông Phương Minh híp mắt nhìn Đinh Hiểu, lạnh giọng nói: _“Ngươi chính là Đinh Hiểu kia? Tiểu tử, ta cảnh cáo ngươi đừng hòng cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, biết điều một chút thì sớm cút đi cho lão tử!”_
Quản Kinh Trập ở một bên hừ nhẹ một tiếng: _“Nghe nói ngươi cùng Mộ Tuyết cô nương cũng coi như quen biết, nhìn xem bộ dạng này của ngươi, rốt cuộc là dùng thủ đoạn đê tiện gì, mới khiến Mộ Tuyết cô nương để mắt tới ngươi?”_
_“Muốn thực lực không có thực lực, muốn bối cảnh không có bối cảnh, muốn tướng mạo không có tướng mạo, muốn tiền không có tiền, ngươi đứng ở đó, không cảm thấy mất mặt sao? Ta đứng cùng ngươi đều cảm thấy mất mặt!”_
Đông Phương Minh nói: _“Ta nghe nói, là hắn quỳ cầu xin Tiên Ngọc tiền bối, cầu xin Ngọc Hoàng cho hắn một cơ hội, Tiên Ngọc tiền bối không đành lòng mới đáp ứng hắn...”_
Lãnh Dạ vẫn luôn không nói gì, đột nhiên mở miệng: _“Hai vòng trước ngươi nếu còn muốn tranh với bọn ta, vòng thứ ba... Ta muốn mạng của ngươi!”_
Đinh Hiểu lạnh lùng nhìn ba người, đang định nói gì đó.
Bên kia người của Lăng Tiêu Điện nhìn thấy cảm xúc ở đây khá kích động, vội vàng kéo bốn người ra, để bốn người dâng bảo vật lên.
Mỗi người bọn họ đem bảo vật mình lựa chọn, đặt lên mười hai cái đài trưng bày trên lôi đài.
Thứ tự của những bảo vật này đều bị xáo trộn, bên cạnh có người của Lăng Tiêu Điện ghi chép lại vị trí bảo vật của mỗi người, đảm bảo sau khi giám định bảo vật kết thúc bọn họ có thể lấy lại bảo vật.
Không bao lâu, trên bàn đã đặt mười hai kiện bảo vật.
Những bảo vật này đều không phải phàm phẩm, đều có hộp gỗ, túi trữ vật đựng.
Sau khi dâng bảo vật lên, bốn người liền trở về trong đội ngũ của mình, mà Âu Dương Tuân, Mộ Tuyết, Tiên Ngọc thì lần nữa quay lại, và đi tới trước mười hai cái đài gỗ.
Âu Dương Tuân cười cười nhìn bọn Đông Phương Minh, nói: _“Cửa ải này tên là “Duyên”_ , như vậy bảo vật được chọn cuối cùng, kỳ thật không nhất định phải là bảo vật đỉnh cấp, thậm chí không nhất định là bảo vật liên quan đến tu luyện, mấu chốt nhất là các vị có nguyện ý vì Mộ Tuyết mà hao tâm tổn trí hay không.”
_“Như vậy, bây giờ liền bắt đầu đi.”_
Lập tức có người bắt đầu từ đài gỗ thứ nhất.
Trên đài gỗ thứ nhất đặt một cái hộp gỗ, sau khi mở hộp gỗ ra, bên trong đặt là một viên dạ minh châu cỡ bằng bàn tay.
Tiên Ngọc vừa nhìn thấy viên dạ minh châu này, hai mắt không khỏi sáng lên.
Âu Dương Tiên Ngọc mỉm cười: _“Thâm Hải Long Châu, màu sắc thuần chính, oánh nhuận trong suốt, bên trong giống như tinh không xán lạn, huỳnh quang lưu chuyển, đẹp không sao tả xiết, thật sự là cực phẩm trong cực phẩm.”_
Khóe miệng Đông Phương Minh hơi nhếch lên.
Hắn đã sớm biết bài kiểm tra trận đầu tiên, tỷ thí không phải xem pháp bảo của ai lợi hại, mà là so xem bảo vật của ai có thể đả động trái tim ba người hơn.
Âu Dương Tiên Ngọc yêu thích nhất chính là ngọc thạch bảo châu, mà dạ minh châu lớn như vậy, thật sự hiếm thấy, Âu Dương Tiên Ngọc nhìn thấy không động tâm mới là lạ.
Cho dù là Mộ Tuyết, nhìn thấy như thế, cùng là nữ nhân, sợ cũng không kiềm chế được.
Từ trong ánh mắt của ba người, có thể cảm nhận rõ ràng ba người đối với kiện bảo vật này đều vô cùng yêu thích.
Bất quá do mỗi người chỉ có thể lựa chọn một món đồ vật yêu thích nhất, cho nên vẫn cần tiếp tục xem tiếp.
Trên đài gỗ thứ hai, cũng đặt một cái hộp gỗ, sau khi mở ra, bên trong đặt một viên đan dược màu tím.
Âu Dương Tuân đi tới trước đan dược, vươn bàn tay nhẹ nhàng phẩy phẩy phía trên đan dược, để đan hương của đan dược bay vào mũi.
_“Đây là... Thiên Độc Hóa Thanh Đan!”_ Âu Dương Tuân mỉm cười, _“Dùng đan dược này, không chỉ có thể khiến công kích mang theo kịch độc, có thể dồn người vào chỗ chết, nhưng nếu hiểu được cách luyện hóa, lại có thể khiến bản thân bách độc bất xâm, vừa là chí bảo mà Độc Linh Sư tha thiết ước mơ, lại là thứ bọn họ e sợ nhất, được vinh danh là độc đan mạnh nhất!”_
Độc Linh Sư làm một nhánh khá đặc thù trong Linh Tướng Sư, cũng là một nhánh vô cùng vướng tay nhất.
Chính cái gọi là minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, cho dù là cao thủ lợi hại hơn nữa, cũng sợ bị độc sát, mà có Thiên Độc Hóa Thanh Đan, liền có thể nhổ cỏ tận gốc!
Thế nhưng, Thiên Độc Hóa Thanh Đan luyện chế cực kỳ rườm rà, cần hơn ngàn loại dược liệu, lại dùng kỹ nghệ luyện dược cực kỳ tinh trạm, dung hợp dược tính của hơn ngàn loại dược liệu này, có thể xưng là đan dược khó luyện chế nhất trong giới luyện đan.
Bất luận là từ vật liệu luyện chế, độ khó luyện chế, hay là công hiệu đan dược, Thiên Độc Hóa Linh Đan đều là cực phẩm trong cực phẩm.
Hai kiện bảo vật đầu tiên này, đẳng cấp đều vô cùng cao, bất luận là Thâm Hải Long Châu hay là Thiên Độc Hóa Thanh Đan, đều là thứ không mua được trên thị trường.
Kiện bảo vật thứ ba được đựng trong một chiếc hộp kim loại màu bạc, bên trong là một viên bảo châu hệ băng.
Khoảnh khắc chiếc hộp sắt mở ra, trong hơn phân nửa sân bãi, nháy mắt ngưng tụ ra vô số bông hoa tuyết.
Ngay cả mấy vị siêu cấp cường giả trên đài quan chiến, sau khi nhìn thấy cũng không khỏi nghị luận.
_“Cực Hàn Huyền Băng Châu?”_
_“Huyền Băng Châu là bảo châu phụ trợ hệ băng được công nhận hiện nay, tạo ra hiệu ứng đóng băng mạnh nhất, nhiệt độ thấp nhất, thời gian duy trì lâu nhất, theo ta được biết, toàn bộ đại lục, chỉ có một viên Cực Hàn Huyền Băng Châu.”_
_“Mộ Tuyết vừa vặn liền có một viên băng châu, kiện bảo vật này rõ ràng là nhắm vào Mộ Tuyết mà đến.”_
Không thể không nói, Mộ Tuyết nhìn thấy viên băng châu này, quả thật khá quan tâm.
Bản thân nàng có một viên băng châu, tên là Sương Tuyết Băng Linh Châu, phẩm giai cũng rất cao, bất luận là chiến đấu, bảo mệnh đều vô cùng thuận tay.
Mà Băng Linh Châu so với Huyền Băng Châu, hàn băng chi lực, tướng lực đều xa xa không bằng!
Âu Dương Tuân liếc nhìn phản ứng của Mộ Tuyết, mỉm cười.
Cuối cùng con gái vẫn sẽ động tâm a, bảo vật này quá hợp tâm ý Mộ Tuyết rồi, ai có thể chống cự lại bảo vật phù hợp với tâm ý của mình như thế?
Mộ Tuyết có xác suất rất lớn sẽ lựa chọn kiện bảo vật này.
Đến kiện bảo vật thứ tư, bên trong là một cái túi trữ vật.
Một gã binh sĩ cẩn thận thò tay vào túi trữ vật, khi hắn sờ đến đồ vật trong túi trữ vật, lông mày đã nhíu thành một cục.
Bao bì tại sao lại đơn sơ như vậy?
_“Tại sao còn chưa lấy bảo vật ra?”_ Ưng Vương trách vấn.
Người nọ cắn răng một cái, lấy đồ vật bên trong ra.
Tên binh sĩ kia lấy ra một cái hũ nhỏ dùng để đựng đồ vô cùng bình thường.
Chính hắn cũng có chút không biết làm sao, ngẩn người một hồi lâu, mới đặt cái hũ kia lên đài gỗ.