## Chương 462: Chưa Dùng Toàn Lực
Linh Hoàng Cảnh cường giả, bất luận là từ bộc phát tướng lực, dự trữ tướng lực, cường độ võ kỹ, cường độ nhục thân, đẳng cấp linh phù vân vân, rất nhiều phương diện đều là toàn phương vị nghiền ép Linh Thánh Cảnh!
Mà lúc này Đinh Hiểu lấy một địch ba, đối mặt với ba đại Linh Hoàng Cảnh cường giả, mức độ hung hiểm của nó quả thực khiến người ta khó có thể tưởng tượng.
Ưng Vương nhìn một kích này trong sân, cả người run rẩy.
Đinh Hiểu nếu như dùng viên đan dược kia, lần này đột nhiên sử dụng tướng lực khủng bố như thế, tất nhiên sẽ dẫn phát dược hiệu.
Hắn có khả năng sẽ chết ở chỗ này!
Ưng Vương chỉ là làm theo mệnh lệnh của Âu Dương Tuân, để Đinh Hiểu mất đi tư cách tuyển tế, nhưng hắn tuyệt đối chưa từng nghĩ tới muốn giết chết Đinh Hiểu!
_“Không, tại sao lại như vậy! Tại sao không tránh ra, tại sao cứ phải chính diện xung đột với ba người!”_ Thân thể Ưng Vương không khỏi lùi về sau nửa bước.
Âu Dương Tiên Ngọc thống khổ nhắm hai mắt lại.
Kỳ thật trong lòng nàng thưởng thức Đinh Hiểu, chuyện mà nam nhân nàng từng ái mộ không dám làm, Đinh Hiểu đã làm được, hắn vì Mộ Tuyết liều mạng, vì Mộ Tuyết đi tới Lăng Tiêu Thành, thế nhưng, đây chẳng lẽ chính là kết cục cuối cùng của Đinh Hiểu sao?
_“Đinh Hiểu, ngươi sai liền sai ở chỗ, ngươi yêu một nữ nhân không cùng một thế giới với ngươi!”_ Âu Dương Tiên Ngọc run giọng nói.
Thế giới này của bọn họ, đều là đỉnh phong của quyền lực, mà Đinh Hiểu thì sao, chẳng qua là một người bình thường từng bước đi đến ngày hôm nay.
Hắn cuối cùng không hòa nhập được vào thế giới này.
_“Các ngươi nhìn kìa!”_ Dưới đài đột nhiên có người hô cao một tiếng, bọn họ cách vị trí chiến đấu gần nhất, cũng là người đầu tiên nhìn thấy tình huống của chiến trường sau khi hàn băng, độc vụ cùng Hắc Vụ hơi tản ra.
Khói mù dần dần tản ra, giờ phút này mọi người cũng nhìn thấy tình hình trên chiến trường.
Trên chiến trường, bốn người đồng thời bị chấn bay ra ngoài, Đông Phương Minh ngã trên mặt đất, y phục nửa người trên bị chấn nát, lộ ra vảy rồng dưới lớp áo.
Lớp vỏ đen trên người Quản Kinh Trập vỡ vụn hoàn toàn, lúc này đang ôm ngực, khiếp sợ nhìn về phía đối diện.
Tình huống của Lãnh Dạ coi như là tốt nhất, hắn lúc này một gối quỳ xuống đất, dùng trường kiếm chống đỡ mặt đất, cánh tay trái của hắn kết thành trạng thái tinh thể băng, trên người không có thương thế rõ ràng, nhưng vết máu rỉ ra từ khóe miệng hắn, chứng minh hắn vừa rồi cũng rất không dễ chịu.
Trên người ba người này đều có pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp hoặc thủ đoạn đặc thù, thế nhưng lúc này át chủ bài phòng ngự của bọn họ lại toàn bộ bị hao tổn!
Một bên khác, Đinh Hiểu đồng dạng bị chấn lui, trong miệng phun ra lượng lớn máu tươi.
Một màn này, khiến tất cả mọi người cảm thấy bất khả tư nghị.
_“Ta, ta không nhìn lầm chứ, một cái Linh Thánh Cảnh đỡ được hợp lực một kích của ba gã Linh Hoàng Cảnh, không những không chết, còn đồng thời trọng thương ba người.”_
_“Bất khả tư nghị, Đông Phương Minh, Quản Kinh Trập, Lãnh Dạ là Thái tử của Tam Đại Thần Ẩn Quốc, tài nguyên bọn họ nhận được có thể nói là dùng mãi không cạn, hơn nữa bảo vật trên người càng là bảo vật đỉnh cấp nhất. Kết quả... lại chỉ đánh ngang tay?”_
Ưng Vương nhìn thấy Đinh Hiểu vẫn còn sống, như trút được gánh nặng, hắn lúc này mới phát hiện, vừa rồi mình trong lúc bất tri bất giác, vậy mà đã đổ mồ hôi đầy đầu.
Mộ Tuyết lúc này đã khẩn trương đến mức nói không ra lời, nàng gắt gao nhìn chằm chằm Đinh Hiểu.
Nam nhân này một lần nữa nói cho nàng biết, hắn nguyện ý dùng sinh mệnh thủ hộ nàng!
Âu Dương Tuân hơi híp mắt lại, hắn biết Đinh Hiểu rất mạnh, trong cùng cấp bậc chưa từng gặp được đối thủ.
Nhưng là... bây giờ Đinh Hiểu là vượt qua một đại cảnh giới, hơn nữa còn là đại cảnh giới được công nhận có chênh lệch lớn nhất từ Linh Thánh Cảnh đến Linh Hoàng Cảnh.
Lấy một địch ba, hắn vậy mà vẫn không bại?!
_“Cái, tiểu tử này, rốt cuộc là quái vật gì!”_
Ngay cả Âu Dương Tuân cũng khiếp sợ như thế, huống chi là những người khác.
Lúc này một đám Linh Hoàng Cảnh cường giả trên đài quan chiến, đều giống như nhìn quái vật mà nhìn Đinh Hiểu.
_“Chiến đấu vượt cấp ta thấy nhiều rồi, nhưng người này, quá khủng bố rồi!”_
Đinh Hiểu hơi ngẩng đầu lên, lau đi vết máu trên khóe miệng, mỉm cười với ba người: _“Vừa rồi không phải nói muốn giết ta sao? Sao vậy, ba người các ngươi liên thủ cũng chỉ có trình độ này?”_
_“Chậc, ta thật không biết Lăng Tiêu Điện Chủ là nhìn trúng các ngươi ở điểm nào. Hắn sẽ không cảm thấy muốn đối kháng Quỷ Vương, là dựa vào đông người là có thể thắng chứ.”_
Sắc mặt Âu Dương Tuân đại biến, Đinh Hiểu vậy mà đang trào phúng hắn!
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng, sau đó khẽ cười một tiếng: _“Người bình thường thì làm sao? Nếu như các ngươi tháo xuống danh hiệu của các ngươi, đặc quyền của các ngươi, các ngươi có tư cách gì đánh một trận với ta?!”_
_“Muốn giết Đinh Hiểu ta? Chỉ bằng các ngươi, cũng xứng?”_
Trong mắt Lãnh Dạ đã lửa giận thiêu đốt, hắn cắn răng đứng lên: _“Đinh Hiểu, đừng quá ngông cuồng, vừa rồi ta còn chưa dùng toàn lực đâu!”_
Đông Phương Minh cùng Quản Kinh Trập cũng đứng lên.
_“Được a, ta thừa nhận trước đó là ta khinh địch, nhưng ngươi muốn kiêu ngạo trước mặt bọn ta, ngươi còn kém xa lắm!”_
_“Đinh Hiểu, ta muốn cho ngươi xem chênh lệch giữa Linh Hoàng Cảnh và Linh Thánh Cảnh của ngươi, ta, muốn giết ngươi!”_
Đông Phương Minh đã gọi ra bốn Linh Tướng khác, toàn bộ là Long Tướng cửu giai thanh nhất sắc, Thủy nguyên tố Hắc Long, Tam Trảo Kim Long, Tam Trảo Lôi Long, cùng với một con Ngự Thủy Bạch Long.
Linh Tướng của Quản Kinh Trập, đều là một số bọ cánh cứng hình thù kỳ quái, đương nhiên, những con bọ cánh cứng này hiển nhiên không phải bọ cánh cứng bình thường.
Nam Cương thịnh hành Vu Cổ chi thuật, thứ bọn họ sùng bái nhất không phải Thanh Long, mà là một số Cổ Vương, Linh Tướng của Quản Kinh Trập hẳn đều là các loại Cổ Trùng Linh Tướng cao giai cực phẩm.
Lãnh Dạ lấy ra một thanh trường kiếm từ túi trữ vật, lúc rút thanh trường kiếm này ra, nhiệt độ không khí xung quanh giảm mạnh.
Đinh Hiểu cũng không nhận ra thanh thần khí này, nó không có trong Linh Tướng Đồ Chí.
Linh Tướng của hắn lấy nguyên tố Linh Tướng làm chủ, mà càng khiến người ta kinh ngạc chính là, trong năm Linh Tướng của Lãnh Dạ, có một Khí loại Linh Tướng, mà ngoại hình của Linh Tướng kia, lại giống hệt với trường kiếm hắn sử dụng!
Nói cách khác, hắn không chỉ có được Khí loại Linh Tướng này, còn có được bản thể thần khí!
Đinh Hiểu nhớ từng đọc được trong sách, nếu như Khí loại Linh Tướng là Linh Tướng phụ trợ thu được từ bên ngoài, mà chủ nhân lại tìm được bản thể thần khí, như vậy Thần Khí Linh Tướng sẽ có thể trở thành chủ Linh Tướng của thần khí!
Đương nhiên, kỳ thật một loại khả năng khác kỳ thật lớn hơn.
Đó chính là Lãnh Dạ tìm được thần khí, sau đó thu phục Linh Tướng của thần khí!
Mộ Tuyết kéo ống tay áo phụ thân, cầu xin nói: _“Cha, mau bảo bọn họ dừng tay, bọn họ sẽ giết Đinh Hiểu!”_
Âu Dương Tuân thản nhiên nói: _“Mộ Tuyết, thân phận của Đinh Hiểu con rất rõ ràng, người như hắn muốn cưới con vốn chính là người si nói mộng, nếu như hắn có thể biết khó mà lui, ta có thể bây giờ chấm dứt tỷ thí.”_
_“Nhưng mà, nếu như ta đoán không lầm, hắn hẳn là sẽ không tự mình dừng tay.”_
_“Nếu hắn vẫn ôm hy vọng với con, như vậy, tự nhiên là phải đợi đến khi kết quả cuối cùng đi ra, còn về phần đến lúc đó hắn là sống hay chết, đó đều là lựa chọn của chính hắn.”_
_“Nếu không, Mộ Tuyết con tới thay hắn làm quyết định này? Chỉ cần con nói cho cha biết, con không gả cho hắn, ta bây giờ liền chấm dứt tỷ thí.”_
Mộ Tuyết lo lắng nhìn về phía trên sân, ba người kia đều đã động thủ thật rồi, tình cảnh của Đinh Hiểu vạn phần nguy cấp.
Thay hắn làm quyết định này?
Mộ Tuyết đột nhiên nhớ tới, bọn họ từ quen biết hiểu nhau, đến yêu nhau, nàng tận mắt nhìn thấy Đinh Hiểu sáng tạo ra hết kỳ tích này đến kỳ tích khác.
Vẫn luôn như vậy, Đinh Hiểu đều là một nhân vật nhỏ bé bình thường, nhưng con đường của hắn đều là hắn từng bước từng bước đi ra.
Có lẽ, thứ mình nên cho Đinh Hiểu, không phải là cầu xin phụ thân, nàng rất rõ ràng, đó không phải là thứ Đinh Hiểu nguyện ý nhìn thấy.
Thứ nàng nên làm, vừa vặn là tin tưởng Đinh Hiểu!
Đây mới là sự tôn trọng đối với Đinh Hiểu, mới là việc một người thê tử nên làm!
Âu Dương Mộ Tuyết đỏ hoe mắt, sau một hồi trầm mặc, tiến lên phía trước vài bước.
Nàng hướng về phía Chiến Thần Chiến Trường hét lớn: _“Này, đồ ngốc!”_
_“Ta đợi chàng tới cưới ta!”_
Đinh Hiểu khẽ nhíu mày, liếc mắt lướt qua đài quan chiến, sau khi hơi ngẩn người, nhịn không được khóe miệng nhếch lên.
Thật sự không có lý do gì, để Mộ Tuyết tiếp tục chờ đợi nữa...
Lập tức, Đinh Hiểu quay đầu lại, cười lạnh nói: _“Các ngươi nói, các ngươi vừa rồi đều chưa dùng toàn lực... Rất tốt, vừa khéo, ta cũng vậy!”_
Nói xong, Đinh Hiểu thu lại nụ cười, lạnh giọng nói: _“Ta nói mấy người các ngươi, nhìn thấy Linh Tướng đối diện chưa, mấy người các ngươi cũng đừng nhàn rỗi nữa, đến lúc làm việc rồi!”_
Câu nói này, hiển nhiên là nói với mấy Linh Tướng của hắn.
_“Hôm nay, ta chính là muốn nói cho các ngươi biết, ưu thế cảnh giới trong mắt ta... không đáng nhắc tới!”_