## Chương 465: Chỉ Có Tiến Lên
Âu Dương Tuân nhìn hai người, hồi lâu không mở miệng, cũng không biết lúc này hắn đang nghĩ cái gì.
Không bao lâu, Âu Dương Tuân thở dài một tiếng, lặng lẽ xoay người rời đi.
Theo Âu Dương Tuân rời đi, đám người Lăng Tiêu Điện cũng lần lượt rời đi.
Lý Thành Hòa đi tới trước mặt Đinh Hiểu, ôm quyền nói: _“Đinh Hiểu, ta là Thành chủ Phiêu Miểu Thành Lý Thành Hòa, ta nghe Cự Linh nhắc tới ngươi, chúc mừng ngươi rồi. Có cơ hội đến Phiêu Miểu Thành, ta nhất định đích thân tiếp đãi, đến lúc đó, chúng ta hảo hảo đánh một ván!”_
Đinh Hiểu cũng không quen biết Lý Thành Hòa, thế nhưng, nhiều người như vậy lại chỉ có người xa lạ này gửi lời chúc phúc.
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Đa tạ Lý Thành chủ rồi, nhất định có cơ hội.”_
Âu Dương Tiên Ngọc đi tới trước mặt Đinh Hiểu, nàng nhìn Mộ Tuyết một chút, lấy ra khăn tay đem vết máu trên mặt nàng lau chùi sạch sẽ.
Kỳ thật Đinh Hiểu có thể nhìn ra, trong lòng Tiên Ngọc là yêu thương Mộ Tuyết, từ trong mắt nàng có thể nhìn thấy sự vui mừng, chỉ là nàng không nói ra mà thôi.
Âu Dương Tiên Ngọc nói với Đinh Hiểu: _“Đinh Hiểu, đối xử tốt với Mộ Tuyết, nếu như ngươi dám ức hiếp con bé, ta cũng sẽ không tha cho ngươi đâu!”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt Mộ Tuyết, ngoài ra, đa tạ tiền bối vì ta tranh thủ được cơ hội lần này.”_
Âu Dương Tiên Ngọc lắc đầu: _“Không cần cảm tạ ta, cơ hội lần này là chính ngươi tranh thủ được. Tuy rằng chúng ta chỉ có hai lần gặp mặt, nhưng hai lần này, ngươi đều dùng kỳ tích khiến ta lau mắt mà nhìn ngươi.”_
_“Được rồi, mấy ngày nay ngươi phải ở lại Lăng Tiêu Điện, lát nữa phải thương lượng chi tiết thành hôn.”_
Đinh Hiểu nhìn Âu Dương Tuân đi xa, nhíu mày nói: _“Nhưng Điện chủ hắn hình như không muốn nói chuyện với ta.”_
Âu Dương Tiên Ngọc cũng nhìn bóng lưng ca ca đi xa, thở dài một hơi: _“Hắn đối với ngươi kỳ thật không có ý kiến, chỉ là trách nhiệm trên người hắn gánh vác quá nặng.”_
_“Cơ nghiệp ngàn năm của Lăng Tiêu Điện, tính mạng của mấy trăm vạn cư dân, ngươi nói ngươi là hắn, nên lựa chọn như thế nào?”_
Đinh Hiểu hơi suy nghĩ, không thể không trầm mặc.
_“Bỏ đi, không nói hắn nữa, nếu hắn đã đem lời nói ra rồi, vậy cho dù hắn có không muốn đi nữa, cũng sẽ không lật lọng.”_
Đinh Hiểu gật gật đầu.
Người cuối cùng đi tới, là Ưng Vương.
Mộ Tuyết nhìn thấy Ưng Vương là vui vẻ nhất.
_“Sư phụ, Đinh Hiểu thắng rồi!”_
Ưng Vương chỉ đờ đẫn gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Thiên Tuyển Đan đừng ăn, tương đương với uống rượu độc giải khát.”_
Đinh Hiểu sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh hiểu ra là có ý gì.
Mộ Tuyết kỳ quái nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Thiên Tuyển Đan gì?”_
Đinh Hiểu nghĩ nghĩ, nói: _“Ồ, một viên đan dược ta vô tình có được.”_
Ưng Vương có chút kinh ngạc, Đinh Hiểu không nói cho Mộ Tuyết biết sự thật?
Hắn nếu đã tới nói cho Đinh Hiểu biết sự thật, vậy liền chuẩn bị tốt việc Mộ Tuyết sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nữa, thế nhưng Đinh Hiểu lại che giấu khâu mấu chốt nhất.
Viên Thiên Tuyển Đan kia, là hắn đưa cho Đinh Hiểu!
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Ưng Vương tiền bối, đa tạ ngài để ta đi tu luyện, nếu không hôm nay ta không thắng được.”_
Trong đầu Ưng Vương có chút rối loạn.
Đinh Hiểu cười vỗ vỗ bả vai Ưng Vương: _“Nếu tiền bối cố ý tới nói cho ta biết chuyện này, như vậy... đến lúc đó ta sẽ đem Thiên Tuyển Đan vứt đi, cứ coi như chưa từng có được viên đan dược này.”_
_“Cái đó, Ưng Vương nếu như thuận tiện, có thể đưa ta đi chỗ ở nghỉ ngơi một chút không.”_
Ưng Vương lúc này mới hoàn hồn, vội vàng nói: _“Đi, ta đưa ngươi đi!”_
Đinh Hiểu đang định rời đi, sau lưng đột nhiên có người mở miệng.
_“Đinh Hiểu!”_
Đinh Hiểu xoay người, phát hiện người nói chuyện chính là Lãnh Dạ.
_“Có việc sao?”_
_“Chúng ta còn chưa phân ra thắng bại.”_ Lãnh Dạ nói.
Đinh Hiểu nhíu mày nói: _“Đã kết thúc rồi, thắng bại còn có ý nghĩa sao?”_
_“Có!”_ Lãnh Dạ khẳng định nói, _“Ngoại trừ những người sớm đạt tới Linh Hoàng Cảnh kia, ngươi là người đầu tiên ta gặp được trong nhiều năm như vậy, có thể khiến ta dùng Băng Hà Tinh Vẫn Kiếm chủ tướng hợp nhất.”_
Đinh Hiểu nhìn Lãnh Dạ một chút.
Tuy rằng Đông Phương Minh và Quản Kinh Trập thua ở thời khắc mấu chốt, sử dụng Linh Tướng Hộ Thể, nhưng Đinh Hiểu có thể cảm giác rõ ràng, thực lực của Lãnh Dạ cao hơn hai người kia một mảng lớn.
Đinh Hiểu khẽ nhíu mày, nghĩ nghĩ, nói: _“Nếu như sau Quỷ Vương, trên đời này còn có ngươi và ta, đến lúc đó chúng ta lại chiến, ngươi thấy thế nào?”_
Lãnh Dạ trầm mặc một lát, nói: _“Được! Sau Quỷ Vương, còn có ngươi và ta, ngươi nếu là không tới tìm ta, ta đi Đại Hoang Thành tìm ngươi!”_
Đinh Hiểu mỉm cười, tên này lại đã biết mình đến từ Đại Hoang Thành, xem ra vừa rồi là dò hỏi qua lai lịch của mình.
_“Có thể!”_
Đinh Hiểu tạm thời ở lại trong Lăng Tiêu Điện.
Ưng Vương mang đến lời của Âu Dương Tuân, ba ngày sau, bảo Đinh Hiểu đến Lăng Vân Các gặp hắn.
Khoảng thời gian này, Đinh Hiểu đều không gặp được Mộ Tuyết, Ưng Vương nói, dù sao bây giờ Mộ Tuyết còn chưa qua cửa, ngày nào cũng ở cùng Đinh Hiểu có chút không thích hợp.
Ba ngày sau, Đinh Hiểu đi theo Ưng Vương tới Lăng Vân Các.
Ưng Vương đưa hắn tới nơi, liền tự mình rời đi rồi.
Xem ra vị nhạc phụ đại nhân này của mình, là định nói chuyện riêng với mình.
Đinh Hiểu trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Âu Dương Tuân ngồi trên Vạn Tượng Thần Tọa, một tay đỡ trán, lẳng lặng chờ đợi Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu đi tới trước mặt Âu Dương Tuân, ôm quyền nói: _“Đinh Hiểu bái kiến Lăng Tiêu Điện Chủ.”_
_“Đinh Hiểu, ta thật sự là đánh giá thấp ngươi...”_ Vừa lên tiếng, Âu Dương Tuân liền tỏ ra có chút không thiện.
Đinh Hiểu cũng không biết nên đáp lời như thế nào, chỉ là nghe hắn tiếp tục nói.
Âu Dương Tuân đứng dậy, đi xuống bậc thang, tới trước mặt Đinh Hiểu.
Đứng trước mặt Âu Dương Tuân, Đinh Hiểu còn phải thấp hơn nửa cái đầu.
Đệ nhất cường giả đại lục, giờ phút này liền đứng trước mặt Đinh Hiểu, Đinh Hiểu có thể cảm nhận được cỗ áp bách khó có thể hình dung này.
Thế nhưng, Đinh Hiểu lại không lùi bước nửa bước, nhìn thẳng vào mắt Âu Dương Tuân.
Trong mắt hắn có sát khí!
Hai người giằng co ròng rã ba phút, Đinh Hiểu thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng động thủ, nhưng đột nhiên, sát ý trong mắt Âu Dương Tuân lập tức tản đi.
Hắn thở dài một hơi: _“Cũng được, có lẽ đây chính là thiên ý đi.”_
_“Đinh Hiểu, ta biết ngươi đối với ta có ý kiến.”_
Đinh Hiểu nhìn Âu Dương Tuân, hắn chưa hề phản bác, tương đương với ngầm thừa nhận rồi.
_“Ta không trách ngươi.”_ Âu Dương Tuân nói, _“Ba khâu tuyển tế, vốn dĩ ngươi hẳn là nhiều nhất lấy được một điểm, mà ta lại bảo Mục Phi Tiếu đưa cho ngươi Thiên Tuyển Đan, chỉ cần ngươi uống đan dược vào, một khi sử dụng lượng lớn tướng lực, liền sẽ xuất hiện hiện tượng tướng lực hội tán nghiêm trọng.”_
_“Ta vì Mộ Tuyết, đáp ứng cho ngươi cơ hội, nhưng ta lại phải đảm bảo ngươi không thể nào thắng... Nhưng ta không ngờ, ngươi lại thắng dứt khoát như vậy!”_
_“Kỳ thật, nếu như không có Thiên Kiếp, ta phỏng chừng trong vòng ba đến năm năm, ngươi sẽ vượt qua ta, trở thành đệ nhất nhân của Vạn Tướng Đại Lục.”_ Âu Dương Tuân ung dung nói, _“Không có Thiên Kiếp, Mộ Tuyết lại thích ngươi, mà ngươi cũng quả thật rất ưu tú, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản các ngươi.”_
_“Ngươi cho rằng ta không hy vọng hạnh phúc sao? Nhưng ngươi tận mắt nhìn thấy Tứ Đại Quỷ Vương, ngươi hẳn là rõ ràng thực lực của Quỷ Vương hơn ta.”_
_“Đó là thực lực đủ để hủy diệt Vạn Tướng Đại Lục! Ta liều mạng tu luyện tới Tứ Tinh Linh Hoàng, cũng không phải là đối thủ của chúng!”_
Đinh Hiểu gật gật đầu: _“Từng có một vị tiền bối nói qua, thực lực của Tứ Đại Quỷ Vương, vượt xa Nhất Tinh Linh Hoàng, suy đoán như vậy, có khả năng là một cảnh giới nào đó trên Linh Hoàng!”_
_“Ta cũng cảm thấy như vậy, Linh Hoàng vốn là cực hạn của thế giới chúng ta, nay phong ấn tầng thứ nhất bị mở ra, nói thế nào cũng nên mở ra một đại cảnh giới tiếp theo mới đúng.”_
_“Tứ Đại Quỷ Vương nếu đã là kẻ mạnh nhất, chúng rất có thể chính là cường giả của cảnh giới kia.”_
_“Dưới chênh lệch của một đại cảnh giới, Tứ Đại Quỷ Vương có thực lực hủy diệt toàn bộ Vạn Tướng Đại Lục! Chỉ có Tam Đại Thần Ẩn Quốc, mượn nhờ phòng ngự địa lý đặc thù của nó mới có thể ngăn cản!”_
Đinh Hiểu thở dài một hơi: _“Có thể đi, nhưng cũng có thể không đỡ được.”_
_“Bất quá, cho dù có thể đỡ được thì sao? Lần Thiên Kiếp này kết thúc, còn sẽ có Thiên Kiếp mới, phong ấn mới bị mở ra, đối thủ mạnh hơn, nguy cơ lớn hơn xuất hiện! Dựa vào Tam Đại Thần Ẩn Quốc, Điện chủ cho rằng, các ngươi di dời qua đó về sau liền có thể bình an vô sự sao?”_
_“Điện chủ, từ lúc Thiên Kiếp lần thứ nhất giáng lâm bắt đầu, chúng ta cũng đã không có bất kỳ đường lui nào!”_
_“Cơ hội duy nhất... chính là không ngừng tiến lên!”_