## Chương 518: Im Lặng Là Vàng
Nhìn thấy Đinh Hiểu đến, Lâm Tiêu Hổ đích thân từ ghế chủ tọa bước xuống, rảo bước đi tới trước mặt Đinh Hiểu: _“Tiên sinh có thể tới thật sự là quá tốt rồi, mấy ngày trước trong tộc đại bỉ, sự vụ bận rộn, Tiêu Hổ chiêu đãi không chu toàn, mong được lượng thứ.”_
Sau đó Lâm Tiêu Hổ giới thiệu cho Đinh Hiểu mấy vị khách nhân quan trọng có mặt tại đó.
Lưu Hạc Quy thành chủ của Xuân Lâm Thành, Trần Quang Ngộ thống lĩnh quân coi giữ, Lý Khai Đạt viện trưởng Xuân Lâm Học Viện, Lâm Thủ Tuế đại trưởng lão của Lâm tộc…
Bất kể là Lâm Tiêu Hổ hay là những đại nhân vật của Xuân Lâm Thành này, đối với Đinh Hiểu đều đặc biệt tôn kính, một bộ dáng vẻ nhìn cao nhân.
Điều này khiến Đinh Hiểu có chút không được tự nhiên.
Giới thiệu xong những người này, Lâm Tiêu Hổ cười nói với Đinh Hiểu: _“Tiêu Hổ lễ số thật sự không chu toàn, chỉ biết tiên sinh là sư phụ của Mộ Hoa, từng chỉ điểm qua Lâm Sương, cũng là ân sư của nha đầu kia, lại còn chưa biết xưng hô với tiên sinh như thế nào.”_
Cái này cũng không trách được Lâm Tiêu Hổ, dù sao Đinh Hiểu căn bản cũng không định lưu lại đây lâu, ngay cả họ tên cũng chưa từng nhắc tới với Lâm Mộ Hoa.
_“Đinh Hiểu.”_ Đinh Hiểu như thực nói.
Dù sao ở đây cũng không ai quen biết hắn, nói ra tên thật cũng không có quan hệ gì.
_“Đinh Hiểu tiên sinh!”_ Lâm Tiêu Hổ dường như là cố ý ghi nhớ cái tên này, lặp lại một lần, sau đó cung kính nói: _“Đinh Hiểu tiên sinh có thể trong thời gian ngắn như vậy, khiến Mộ Hoa xảy ra biến hóa lớn như thế, thân là phụ thân của Mộ Hoa, ta thật sự…”_
_“Vô cùng cảm kích!”_
Sự chua xót bất đắc dĩ cùng kích động khi Lâm Tiêu Hổ nói lời cảm tạ, có thể nhìn ra Lâm Tiêu Hổ có rất nhiều nỗi khổ tâm.
Người làm cha nào lại nguyện ý nhìn con trai mình bị người ta ép ra khỏi cửa tộc, huống hồ hắn còn là một tộc chi chủ.
Trong hơn sáu mươi ngày chung đụng với Lâm Mộ Hoa, Đinh Hiểu chưa từng nghe Mộ Hoa oán trách phụ thân mình, có thể đại khái phán đoán, thật ra Mộ Hoa cũng không hận phụ thân mình, hắn cũng biết sự bất đắc dĩ của phụ thân.
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Lâm tộc trưởng nói quá lời rồi, ta và Mộ Hoa cũng coi như có duyên. Huống hồ Mộ Hoa có thể giành chiến thắng, đều là bản lĩnh của chính hắn, ta chỉ là hơi chút khơi gợi mà thôi.”_
_“Tiên sinh quá khiêm tốn rồi! Tiên sinh đại tài, cho dù chúng ta có không có nhãn lực đi chăng nữa, hiện tại cũng nên nhìn rõ ràng rồi.”_
Lưu Hạc Quy ở một bên đứng dậy, ôm quyền nói: _“Trong thời gian chưa tới một tháng, có thể khiến Mộ Hoa phán nhược lưỡng nhân, chỉ điểm đơn giản một phen, có thể khiến Lâm Sương đánh bại cường địch, Lưu mỗ thật sự là kính phục không thôi!”_
Sau một phen khách sáo, Lâm Tiêu Hổ mời Đinh Hiểu an tọa, nói với Đinh Hiểu: _“Đinh tiên sinh, vốn dĩ Tiêu Hổ là định đích thân tới cửa nói lời cảm tạ, bất đắc dĩ những bằng hữu này cứ nằng nặc đòi cùng nhau diện kiến tiên sinh.”_
Đinh Hiểu gật đầu, đến cũng đã đến rồi, ký lai chi tắc an chi đi.
Sau khi an tọa, Trần Quang Ngộ thống lĩnh quân coi giữ bên cạnh Đinh Hiểu liền đứng dậy.
Hắn thân mặc chiến bào, cao lớn vạm vỡ, giọng nói vang dội như sấm, đứng dậy ôm quyền nói: _“Đinh tiên sinh, Trần Quang Ngộ ta là một kẻ mãng phu, nói chuyện thẳng thắn, nếu có đắc tội, mong tiên sinh lượng thứ.”_
_“Tại hạ thật sự không hiểu, thực lực Nhất Tinh Linh Hoàng của tiên sinh, là làm thế nào đỡ được một kiếm kia của Lâm Đông Thành!”_
Lời của Trần Quang Ngộ, lập tức khiến mọi người nổi lên hứng thú.
Đinh Hiểu tâm niệm cấp chuyển, nhưng câu hỏi này quả thực khó trả lời.
Nhất Tinh Linh Hoàng làm sao có thể tạo thành uy hiếp đối với Lục Thất Tinh Thiên Mệnh Cảnh? Không thể nói cho bọn họ biết, mình thật ra không phải là Nhất Tinh Linh Hoàng, mà là Nhất Tinh Ma Hoàng chứ.
Đang lúc Đinh Hiểu còn đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, Lưu Hạc Quy đột nhiên mở miệng: _“Ta biết.”_
Lời của Lưu Hạc Quy nháy mắt thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, ngay cả Đinh Hiểu cũng ghé mắt nhìn sang.
Đinh Hiểu hơi sửng sốt, ân? Ta đều không biết trả lời thế nào, ngươi biết?
Thấy Đinh Hiểu không phản đối, trong ánh mắt còn có một loại ý tứ, ồ? Ngươi biết? Vậy không ngại nói nghe thử xem.
Lưu Hạc Quy cười nói: _“Thật ra từ việc Đinh tiên sinh ra tay mà xem, thực lực vốn có của ngài ấy, ta suy đoán hẳn là ở Bát Tinh Thiên Mệnh Cảnh!”_
_“Cái gì? Bát Tinh Thiên Mệnh Cảnh?!”_ Mọi người khiếp sợ.
Lưu Hạc Quy cười nói: _“Đúng, ta nói là ít nhất!”_ Nói xong, Lưu Hạc Quy còn nhìn nhìn Đinh Hiểu.
Thấy Đinh Hiểu vẫn không mở miệng, Lưu Hạc Quy trong lòng có chút đắc ý.
Đinh tiền bối đây là ngầm thừa nhận rồi, vậy thì suy đoán của hắn quả nhiên không sai!
_“Tuy nói cảnh giới khắc quỹ kiểm tra ra, tiên sinh chỉ là Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh, nhưng ta suy đoán, tiên sinh tất nhiên là do một số nguyên nhân đặc thù dẫn đến Linh Cung bị tổn thương, lúc này mới chỉ có thể kiểm tra ra Nhất Tinh Linh Hoàng Cảnh.”_
_“Nói như vậy đi, các vị thử nghĩ xem, một Nhất Tinh Linh Hoàng, làm sao có thể dạy dỗ Nhị Tinh, Tam Tinh Thiên Mệnh, làm sao có thể một chiêu khiến cao thủ Lục Tinh Thiên Mệnh đình chỉ công kích?”_
Lưu Hạc Quy dám mở miệng, đó chính là có mười phần nắm chắc đối với suy đoán của mình.
Nghe hắn nói như vậy, mọi người lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
_“Đúng vậy, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một khả năng này thôi.”_
_“Thật ra, suy đoán của ta và Lưu thành chủ giống nhau, chỉ có bởi vì nguyên nhân nào đó, cảnh giới thụt lùi, mới có thể xuất hiện tình huống này!”_
_“Không sai, hơn nữa ta cảm thấy thực lực của Đinh tiên sinh, chắc chắn là trên Bát Tinh Thiên Mệnh, chỉ có kiến thức như vậy mới có thể liếc mắt một cái nhìn thấu tình huống của Mộ Hoa và Lâm Sương!”_
Mọi người đều cố ý hay vô ý nhìn về phía Đinh Hiểu, người sau thần sắc đạm nhiên, không có dao động, lặng lẽ nghe bọn họ thảo luận.
Đinh Hiểu không mở miệng.
Thật ra hiện tại trong lòng Đinh Hiểu cũng không nhàn rỗi.
Dưới tình huống hiện tại, hắn có hai sự lựa chọn.
Hoặc là uốn nắn cách nói của Lưu Hạc Quy, cho dù là hạ thấp đẳng cấp xuống một chút cũng được, nói mình là một Ngũ Lục Tinh Thiên Mệnh gì đó.
Chính cái gọi là súng bắn chim đầu đàn, bị người khác tâng bốc cao như vậy, cũng không phải là chuyện tốt lành gì.
Còn có một cách ứng phó, dứt khoát cứ như vậy cái gì cũng không nói, để bọn họ tự đoán.
Không những có thể duy trì cảm giác thần bí, không đến mức bại lộ bản thân, hơn nữa, cách xử lý thứ nhất, trừ phi hắn nói ra sự thật mình là Nhất Tinh Ma Hoàng, nếu không cho dù hắn hạ thấp cảnh giới của mình cũng là đang lừa người.
Mà cách thứ hai, tất cả đều là tự bọn họ nói, mình cũng chưa từng thừa nhận.
Đinh Hiểu từng lừa gạt rất nhiều người, hắn hiểu rõ mỗi một lời nói dối đều cần nhiều lời nói dối hơn để che đậy, dưới tình huống có thể không nói dối, vậy thì cố gắng đừng đi nói dối!
Thế là, Đinh Hiểu đã chọn cách xử lý thứ hai.
Lâm Mộ Hoa trừng lớn hai mắt, khiếp sợ nhìn sư phụ.
Sư phụ là Bát Tinh Thiên Mệnh? Thậm chí cao hơn!
Đúng vậy, hắn từng thấy sư phụ ra tay, năng lực thực chiến đó tuyệt đối không phải là thực lực mà một Nhất Tinh Linh Hoàng nên có!
Chỉ có khả năng này, mới có thể giải thích được thực lực nghịch thiên của sư phụ!
Lúc trước có bao nhiêu người trào phúng sư phụ, hiện tại cảnh giới chân chính của sư phụ vừa lộ ra, đám đệ tử tinh anh trong tộc từng người biểu tình vô cùng khiếp sợ, nhìn thấy một màn này, Lâm Mộ Hoa không khỏi nhiệt huyết sôi trào!
Hắn nhịn không được xen mồm nói: _“Lưu thế bá suy đoán hẳn là không có vấn đề gì, sư phụ ta có một con chiến sủng, thực lực ít nhất có thể đạt tới trình độ trung thượng của Tam Tinh Thiên Mệnh!”_
Lời này vừa nói ra, toàn trường lần nữa khiếp sợ.
_“Chiến sủng Tam Tinh Thiên Mệnh Cảnh?! Siêu cấp cường giả Thiên Nguyên Cảnh cũng không phải ai ai cũng có đâu!”_
_“Vậy nói như vậy, Đinh tiên sinh hẳn là Thiên Nguyên Cảnh rồi a? Trời ạ, vậy mà là Thiên Nguyên Cảnh tiền bối!”_
Đinh Hiểu mỉm cười nhìn Lý Mộ Hoa một cái, trong một khoảnh khắc, trong mắt lộ ra một tia sắc bén, nhưng cũng chỉ là lóe lên rồi biến mất.
Hảo tiểu tử, thời gian vài câu nói, mình liền trực tiếp lên tới Thiên Nguyên Cảnh rồi! Một câu nói này của tên đồ đệ ngốc nhà mình, quả thực chính là chứng cứ thép cho thân phận Thiên Nguyên Cảnh của hắn!
Bỏ đi, mặc kệ bọn họ đi đoán mò đi, dù sao mình cũng không ở lại đây được bao lâu.