## Chương 524: Ma Tôn
Trong đó màu xanh lục sẫm hẳn là của Bạch Xà Thần, vậy chiếc còn lại thì sao?
Đinh Hiểu cũng mặc kệ nhiều như vậy, tiến lên mở chiếc hộp đá hắt ra ánh sáng xanh trước.
Lúc hắn đi về phía hai chiếc hộp đá, vô cùng cẩn thận.
Tuy nói khả năng hắc bào nhân để lại thủ vệ ở đây không lớn, nhưng Đinh Hiểu vẫn quen hành sự cẩn thận.
Khi hắn vừa chạm vào hộp đá, mặt đất phía sau, đột nhiên vươn ra một cánh tay khô héo!
Ngay sau đó, mặt đất trước người Đinh Hiểu đột nhiên bị thứ gì đó hất tung!
Mười mấy đạo thân ảnh mãnh liệt từ dưới lòng đất chui lên, đồng loạt đứng trước hộp đá, chặn đường đi của Đinh Hiểu.
Tổng cộng mười hai người, hình thái của bọn chúng không có gì khác biệt so với nhân loại, chỉ là khuôn mặt có mức độ thối rữa, nhăn nheo khác nhau.
Kẻ cầm đầu, phần mặt chỉ còn lại dải cơ bắp đen khô và xương xẩu trắng hếu!
_“Ma Hoàng?”_ Đinh Hiểu nhíu mày.
Tên vô diện nhân kia đánh giá Đinh Hiểu, dùng giọng khàn khàn nói: _“Có thể đến được đây, ngươi cũng là Linh Sát đi!”_
Mười hai con Ma Hoàng lập tức bao vây Đinh Hiểu lại.
Cùng lúc đó, Đinh Hiểu phát hiện hai chiếc hộp đá kia đang từ từ chìm xuống, giống như dường như muốn chìm vào trong tảng đá khổng lồ kia vậy.
_“Không ổn!”_ Đinh Hiểu thầm kêu một tiếng, lao về phía hộp đá.
Tuy nhiên mười hai Ma Hoàng hiển nhiên không định để hắn đắc thủ, lập tức phát động công kích với Đinh Hiểu.
Vô diện Ma Hoàng một quyền oanh tới, Đinh Hiểu dùng cánh tay phải gạt ra, khoảnh khắc hai người tiếp xúc, Đinh Hiểu lập tức cảm nhận được lực lượng cường hãn của đối phương.
Đinh Hiểu vậy mà trực tiếp bị kẻ đó bức lui!
Những tên này… Tuyệt đối không chỉ là Nhất Tinh Ma Hoàng!
Vô diện Ma Hoàng cũng kinh ngạc nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Nhất Tinh Ma Hoàng, vậy mà có thực lực chống lại Nhất Tinh Ma Tôn ta?! Ngươi rốt cuộc là người nào!”_
Nhất Tinh Ma Tôn!
Đinh Hiểu trong lòng chấn động, hắn không biết Ma Tôn là cảnh giới gì, nhưng từ trong lời nói của đối phương có thể suy đoán, Ma Tôn có khả năng chính là đại cảnh giới tiếp theo của Ma Hoàng!
Linh Hoàng tương ứng với Ma Hoàng, vậy Thiên Mệnh liền hẳn là tương ứng với Ma Tôn, thực lực Nhất Tinh Ma Tôn vượt xa Nhất Tinh Thiên Mệnh, có khả năng không dưới thực lực của mình.
Mà những Linh Sát xung quanh này, phỏng chừng thực lực đều sẽ không quá yếu!
Hơn nữa, so với cường giả Thiên Mệnh Cảnh, Đinh Hiểu càng không muốn gặp phải Ma Hoàng, nguyên nhân không có gì khác, lực phòng ngự của những tên này quá mạnh, muốn miểu sát cực kỳ khó khăn.
Đinh Hiểu trơ mắt nhìn hai chiếc hộp đá ở phía sau bọn chúng, từ từ hạ xuống, lòng nóng như lửa đốt.
Đó chính là hy vọng trở về duy nhất của hắn!
Đột nhiên, quanh thân Đinh Hiểu bộc phát ra một trận Hắc Vụ.
_“Thiên Ma Hóa Hư!”_
Thân hình Đinh Hiểu lập tức biến mất trong Hắc Vụ, lao thẳng về phía hộp đá.
_“Bảo vệ hộp đá!”_ Vô diện Ma Tôn lập tức hô cao một tiếng!
Mạch suy nghĩ của tên này cũng cực kỳ rõ ràng, mặc kệ thân pháp của Đinh Hiểu quỷ dị đến đâu, mục tiêu cuối cùng không nghi ngờ gì nữa đều là hộp đá, bảo vệ được hộp đá là có thể làm rối loạn kế hoạch của Đinh Hiểu.
Đột nhiên, phía sau vô diện Linh Sát, Đinh Hiểu đột nhiên hiện thân.
Hắn tay cầm cự phủ, toàn thân bị Hắc Vụ và hỏa diễm bao bọc, gầm lên một tiếng: _“Thiên Vũ Phá Hiểu!”_
Oanh một tiếng, một búa này trực tiếp oanh lên cánh tay vô diện Linh Sát.
_“Huyền Vũ Hộ Thể!”_ Vô diện Linh Sát lập tức phát động hộ thể, trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một mặt mai rùa Huyền Vũ màu đen, trực tiếp chặn lại công kích của Đinh Hiểu.
Mai rùa kia phảng phất như trở thành một phần cơ thể của hắn, do phòng ngự của nó là phòng ngự thực thể, công kích của Đinh Hiểu không có lực xuyên thấu, hai người lần nữa va chạm, dẫn phát một trận Tướng Lực trùng kích cuồng mãnh.
Mà đúng lúc này, lại có ba con Linh Sát nhào về phía Đinh Hiểu!
Tốc độ của bọn chúng cực nhanh, mỗi con cầm vũ khí, phụ Linh Tướng nổi lên, chém về phía đầu Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu trơ mắt nhìn hai chiếc hộp đá đã chìm vào hơn phân nửa, lúc này nếu hắn còn không thể cướp được Linh Thú Đan, e là rất khó tìm lại được chúng nữa.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu gầm thấp một tiếng: _“Cửu Chuyển Vãng Sinh Chú!”_
_“Đệ nhị tướng kỹ, Tam Trọng Tiến Giai!”_ Đinh Hiểu vội vàng cường hóa hiệu quả phòng ngự của Linh Tướng Hộ Thể.
_“Linh Tướng Hộ Thể!”_ Đinh Hiểu tế xuất bốn tầng phòng ngự, trong miệng hô gấp: _“Tiểu Gia Hỏa, mau!”_
Công kích của ba con Linh Sát đồng thời oanh lên Linh Tướng Hộ Thể của Đinh Hiểu.
Vốn dĩ Đinh Hiểu hẳn là có năm đạo Linh Tướng Hộ Thể, nhưng hiện tại Đinh Hiểu chỉ dùng ra bốn đạo, mà Tiểu Gia Hỏa còn có nhiệm vụ khác!
Ngay lúc công kích của ba con Linh Sát oanh lên Linh Tướng Hộ Thể của Đinh Hiểu, một cái đuôi màu đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh hộp đá.
Chóp đuôi nhanh chóng đánh nát hộp đá, hai viên quang hạch từ trong hộp đá lăn ra, đuôi đen quét một cái, lập tức biến mất tại chỗ.
Cùng lúc đó, những Linh Sát này trơ mắt nhìn Đinh Hiểu bị công kích, theo lý thuyết tuyệt đối không rảnh tay đi cướp Linh Thú Đan, nhưng ai ngờ người Đinh Hiểu không qua được, nhưng hắn còn có đuôi!
Sau khi cái đuôi đắc thủ, Đinh Hiểu cũng không ham chiến nữa, quay đầu quét ngang chiến phủ, một đạo Thiên Vũ Phá Hiểu bức lui đối thủ, sau đó thân ảnh nhanh chóng chớp động, bỏ chạy về phía xa.
Tốc độ của Đinh Hiểu không bằng đối phương, cảnh giới của bọn chúng rất cao, trong đó còn có Linh Sát cấp Ma Tôn, mà tên kia lại là Thú Loại Linh Tướng, biên độ cường hóa cơ thể càng lớn, theo sát phía sau, theo đuổi không bỏ.
Suy nghĩ hiện tại của Đinh Hiểu chỉ có một, nếu hắn liều mạng với những Linh Sát này, phần thắng chưa tới năm thành, quan trọng là, chỉ sợ ở đây còn có Linh Sát khác.
Cho nên, hắn chỉ có cố gắng tránh giao thủ, điên cuồng chạy trốn.
_“Chỉ cần trốn đến vách núi là được rồi!”_ Đinh Hiểu một mặt xuyên thưa trong rừng rậm, một mặt thu hồi hai viên Linh Thú Đan.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên phát hiện con Ma Tôn cách hắn gần nhất kia biến mất rồi, đang lúc hắn nghi hoặc, đột nhiên phát hiện mặt đất nhô lên một ụ đất nhỏ, mà ụ đất kia đang lao nhanh về phía mình.
_“Nguyên Tố Linh Tướng hệ thổ?!”_ Đinh Hiểu không kịp nghĩ nhiều như vậy, vội vàng dùng Thiên Ma Hóa Hư chạy trốn.
Tổ chức hắc bào đầu Phật này, vậy mà có thể khống chế Linh Sát cấp bậc cao như vậy!
Tốc độ di chuyển trong đất của tên kia, còn nhanh hơn, gấp gáp hơn trên đất liền, cứ tiếp tục như vậy, Đinh Hiểu chưa kịp đến vách núi sẽ bị đối phương bám lấy.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu lập tức vận khí Tướng Lực, khiến hai chân bốc lên liệt hỏa.
Dưới tác dụng của Chích Dương Chân Hỏa, nơi Đinh Hiểu đi qua, lập tức bị bốc cháy.
Phiêu Miểu Phong ít dấu chân người, thảm thực vật rậm rạp, bị hỏa diễm thiêu đốt như vậy, xung quanh lập tức bùng lên biển lửa hừng hực.
Hỏa thế nhanh chóng lan rộng, khắp nơi là biển lửa, khắp nơi là khói đen.
Mà Đinh Hiểu thì lập tức ẩn nấp trong Hắc Vụ.
Hắc Vụ của hắn, hòa lẫn với khói đen xung quanh thành một khối…
Vô diện Linh Sát đột nhiên từ dưới lòng đất chui lên, hắn nhìn biển lửa mênh mông vô bờ xung quanh, nhíu chặt mày.
Mục tiêu… Mất dấu rồi!
Vất vả lắm mới đến gần vách núi, Đinh Hiểu không dám có nửa điểm do dự, nhảy một cái xuống.
_“Bạch Xà Thần!”_
Cuồng phong bên tai gào thét vù vù, sau khi Đinh Hiểu xông ra khỏi đạo phòng ngự thứ ba, nhanh chóng rơi xuống.
_“Bạch Xà Thần đâu?”_ Đinh Hiểu lại mãi không thấy tung tích Bạch Xà Thần.
Đang lúc hắn chuẩn bị gọi Tiểu Dạ ra, đột nhiên phía xa một thân ảnh khổng lồ mờ ảo bơi về phía bên này.
Bạch Xà Thần cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
Một lát sau, Đinh Hiểu rơi xuống trán Bạch Xà Thần: _“Bên trong còn có Linh Sát canh gác, bất quá không biết bọn chúng có đuổi theo hay không.”_ Đinh Hiểu thở hổn hển nói.
Bạch Xà Thần như có điều suy nghĩ nói: _“Quả nhiên có Linh Sát, lúc Phiêu Miểu Phong bị ngọn lửa lớn nuốt chửng, ta liền suy đoán ngươi ở đó có thể bị công kích rồi.”_
Đinh Hiểu vẫn luôn nhìn về hướng Phiêu Miểu Phong.
Lúc này, mười mấy con Linh Sát kia cũng không có đuổi theo, mà Phiêu Miểu Phong phía sau, đã bị biển lửa nuốt chửng, tựa như ráng chiều chân trời, nhuộm đỏ nửa bầu trời!
Bạch Xà Thần nhìn nhìn ráng đỏ chân trời, dò hỏi Đinh Hiểu: _“Thứ ta muốn lấy được chưa?”_
_“Lấy được rồi!”_ Đinh Hiểu nói.
Đinh Hiểu có thể cảm nhận được toàn thân Bạch Xà run lên. Đại khái là tin tức này đối với nó mà nói, ý nghĩa quá trọng đại rồi!