## Chương 569: Sự Tôn Trọng Đối Với Cường Giả
Đại khái tất cả mọi người đều không ngờ tới, lúc này, Đinh Hiểu vẫn như cũ lựa chọn tiến công!
Không chỉ là Thanh Luật, ngay cả Phệ Huyết Trùng kia cũng chịu ảnh hưởng bởi sự quấy nhiễu tinh thần của Đinh Hiểu.
Một khối vật thể hình cầu màu đen, trực tiếp vồ lấy Phệ Huyết Trùng, vô số xúc tu nháy mắt mở ra, thoạt nhìn giống như quả cầu đen kia đột nhiên bành trướng.
Sau đó, quả cầu tơ đen gắt gao nhốt chặt Phệ Huyết Trùng, và điên cuồng chèn ép!
_“Tướng kỹ thứ hai, Ngũ Trọng Tiến Giai! Tướng Ngã Tướng Dung!”_ Đinh Hiểu lần nữa thay đổi chủ Linh Tướng, toàn thân nháy mắt bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Thanh Luật dùng Băng Tinh Linh Tướng để công kích, sự quấy nhiễu đối với Đinh Hiểu bản thân đã giảm bớt, mà Đinh Hiểu sau khi dung hợp với Chích Dương Chân Hỏa, lại tiến một bước làm giảm ảnh hưởng của Băng Tinh.
_“Thiên Vũ Phá Hiểu!”_
Một kích này, vô cùng nhanh nhẹn!
Phù Đồ Chiến Phủ bị ngọn lửa bao bọc, giống như một quả cầu lửa đang điên cuồng bốc cháy, hung hăng nện về phía Thanh Luật.
Băng Tinh trong tình huống không có sự cho phép của chủ nhân, lại có thể tách khỏi chùy dài, nhanh chóng kết thành tường băng, ý đồ ngăn cản một kích này của Đinh Hiểu.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Băng Tinh tách khỏi chùy dài, Đinh Hiểu lập tức đưa ra phản ứng, lần nữa thay đổi chủ Linh Tướng, lấy Ma Thần Linh Tướng làm chủ Linh Tướng.
Ma Thần Linh Tướng, có sự gia tăng đặc biệt đối với công kích, tăng cường năng lực phá giáp.
Vốn dĩ Đinh Hiểu sau khi có được năng lực Hắc Vụ, rất ít khi dùng đến năng lực đặc thù này của Ma Thần Linh Tướng, nhưng không có lúc nào thích hợp hơn hiện tại để sử dụng hiệu quả phá giáp của Ma Thần Linh Tướng!
Khi Ma Thần làm chủ Linh Tướng, hiệu quả còn mạnh hơn cả phụ trợ Linh Tướng.
Một tiếng vang thật lớn _"Oanh"_ , tường băng nứt ra một khe hở nhỏ xíu!
Một kích này của Đinh Hiểu, lại có thể không đánh nát tường băng!
Kiếm Thần sốt ruột nhìn trận quyết chiến của hai người trong sân, trong quá trình ngắn ngủi chưa đến ba giây này, hai người đã phát huy Linh Tướng và năng lực của bản thân đến mức tận cùng!
_“Lại có thể không vỡ...”_ Tuy nói trên lý thuyết, một kích này của Đinh Hiểu không đánh vỡ được tường băng của Băng Tinh, hẳn là tình huống bình thường, nhưng Kiếm Thần hiện tại bức thiết hi vọng Đinh Hiểu có thể đánh vỡ tường băng.
Dù sao, đây là cơ hội phản kích cuối cùng của hắn rồi!
Đúng lúc này, Đinh Hiểu gầm lên giận dữ: _“Thiên Ma Hóa Hư!”_
Cơ thể hắn trực tiếp cùng với Hắc Vụ, xuyên qua khe hở nhỏ xíu kia!
Khoảnh khắc Thanh Luật bừng tỉnh, liền nhìn thấy một thanh liệt hỏa chiến phủ, cách mình đã chỉ còn vỏn vẹn nửa mét!
Một kích Thiên Vũ Phá Hiểu Phủ, cự phủ hỏa diễm quét ngang qua.
Thanh Luật khiếp sợ nhìn phần eo của mình, lại ngẩng đầu khó tin nhìn Đinh Hiểu: _“Ngươi...”_
Lời còn chưa dứt, cơ thể của gã, từ phần eo trực tiếp chia làm hai nửa!
Chích Dương Chân Hỏa nhanh chóng nuốt chửng nhục thân của gã.
Khi nửa thân trên của Thanh Luật rơi xuống đất, bị liệt hỏa bao vây, Thanh Luật vẫn như cũ gắt gao trừng lớn hai mắt.
_“Ngươi rốt cuộc là thứ gì! Rõ ràng người chết phải là ngươi mới đúng!”_
Thanh Luật ngược lại không nói dối, nếu Đinh Hiểu không phải là Linh Sát, hắn đã sớm chết rồi!
Cho dù có chống đỡ đến đòn cuối cùng, chỉ riêng việc bị Phệ Huyết Trùng hút máu thịt, cũng đủ để hủy diệt nhục thân của Đinh Hiểu.
Lúc đó, đổi lại là phàm nhân, đã sớm bị đau đớn hành hạ đến sống không bằng chết, nói gì đến phản kích.
Đinh Hiểu nhạt nhòa nhìn Thanh Luật, kẻ này, tuyệt đối là đối thủ mạnh nhất mà mình từng gặp.
Xuất phát từ sự tôn trọng đối với một siêu cấp cường giả, Đinh Hiểu tháo khăn che mặt xuống, để lộ nửa khuôn mặt dưới khủng bố của mình.
_“Ngươi...”_ Thanh Luật kinh hãi trừng lớn hai mắt.
Đinh Hiểu một lần nữa đeo khăn che mặt lên: _“Phệ Huyết Trùng của ngươi đặt ở cuối cùng, là muốn thu hoạch đối thủ, nếu là người bình thường, quả thực là một sát chiêu, đáng tiếc đối với ta mà nói, chiêu này chính là thất bại lớn nhất của ngươi.”_
Cơ thể Thanh Luật đang bị thiêu đốt, chỉ là do nhục thân của cường giả Thiên Nguyên Cảnh quá mức cường hãn, mới chống đỡ đến bây giờ.
Gã mờ mịt nhìn Đinh Hiểu: _“Ngươi là... Linh Sát! Không, ta đi theo Hồn Vương từng gặp qua Linh Sát, ngươi không phải Linh Sát, ngươi rốt cuộc là thứ gì!”_
Nhìn ngọn lửa trên người Thanh Luật đã cháy đến phần đầu, Đinh Hiểu xoay người, nhạt nhòa nói: _“Người đã chết mà chưa chết!”_
Đinh Hiểu mặc dù thân mang trọng thương, nhưng thân là Linh Sát, những thương thế trên nhục thân này, đối với hắn mà nói, cũng không có ảnh hưởng quá lớn.
Chỉ cần người khác không thể công kích vào chỗ bị thương của hắn, hắn vẫn như cũ có năng lực tác chiến.
Sau khi đánh chết Thanh Luật, Đinh Hiểu đưa mắt nhìn về phía năm tên Hắc Diện Phán Quan đang có mặt.
Ánh mắt hắn không chút gợn sóng, bất tri bất giác, đã bao trùm mấy người vào trong Hắc Vụ...
Bất luận là vì bản thân, hay là vì đồng bạn, mấy người này nhất định phải chết!
Đinh Hiểu không còn do dự, lập tức ra tay!
Nửa canh giờ sau, Đinh Hiểu đem năm tên Hắc Diện Phán Quan ngũ tinh Thiên Mệnh toàn bộ đánh chết, sau đó lập tức lao về phía sau bức bình phong ở mặt Bắc đài chém đầu.
Khoảnh khắc bức bình phong bị Đinh Hiểu đẩy ra, Đinh Hiểu lập tức ngạc nhiên đứng sững tại chỗ.
Một tên Hắc Diện Phán Quan, đang xách một thanh đại đao, kề lên cổ một tên tù nhân.
Tên Phán Quan kia toàn thân run rẩy dữ dội, trong mắt cũng tràn ngập sự kinh hãi.
_“Ngươi, ngươi rốt cuộc là yêu quái gì!”_
Thế nhưng, Đinh Hiểu cũng không để ý đến kẻ này, ánh mắt hắn vẫn luôn rơi vào trên người tên tù nhân kia.
Tù nhân này thình lình chính là Đại ca Miêu Tầm!
Đinh Hiểu quay đầu nhìn thoáng qua, đồng bạn đều ở trong góc, hơn nữa những người khác đang truyền Tướng Lực cho _"Miêu Tầm"_...
Hai Miêu Tầm, lớn lên giống hệt nhau, một béo một gầy...
Miêu Tầm trước mặt cũng không thể mở miệng, ánh mắt đang khiếp sợ nhìn Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu nhất thời có chút không hiểu rõ tình huống.
_“Bỏ đi, cứu người trước đã rồi tính!”_
_“Ngươi, ngươi đừng qua đây, ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám tiến thêm một bước nữa, ta sẽ giết...”_
_“Cửu Chuyển Thông Linh Chú!”_ Đinh Hiểu căn bản không cho gã cơ hội nói hết, trực tiếp phát động Linh Phù, nhân lúc gã không phòng bị, nhanh chóng áp sát.
Ngũ tinh Thiên Mệnh, ở trước mặt Đinh Hiểu, ngay cả tư cách ra tay cũng không có!
Vận mệnh của kẻ nọ, cũng không khác biệt lắm so với đồng bọn của gã, trực tiếp bị Đinh Hiểu chém ngang lưng.
Miêu Tầm nhìn thấy kẻ nọ vẫn chưa chết hẳn, tiến lên hung hăng bồi thêm một cước, nếu không phải hiện tại hắn không nói được, phỏng chừng còn phải chửi rủa vài câu.
Xem ra ở trong phòng tra tấn, tên này hẳn là chủ lực bức cung bằng cực hình...
Đinh Hiểu đi tới trước mặt Miêu Tầm, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Miêu Tầm cũng mặc kệ nhiều như vậy, giơ tay bảo Đinh Hiểu chém đứt còng tay.
Đinh Hiểu chần chừ một lát, vẫn chưa chém đứt còng tay.
Miêu Tầm đại khái cũng biết sự cố kỵ của Đinh Hiểu, cũng không tiếp tục cưỡng cầu, mà kéo ống tay áo Đinh Hiểu, chỉ chỉ xuống mặt đất.
Đinh Hiểu nhìn xuống đất, phát hiện trên mặt đất có một vài phù văn...
_“Phù văn này giống với một số phù văn trên Truyền Âm Phù, hình như là dùng để truy tung định vị.”_ Đinh Hiểu mặc dù không nhận ra phù trận hoàn chỉnh, lại nhìn ra hiệu quả của mấy đạo phù văn trong đó.
Hóa ra tên này vẫn luôn trốn ở đây, là để định vị cho những kẻ khác!
Phù trận đã có hiệu lực, người của đối phương đã biết vị trí của bọn họ, bây giờ có phá hủy cũng đã vô bổ.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu kéo Miêu Tầm lên, nhanh chóng hội họp với đồng bạn.
Mọi người vừa nhìn thấy Miêu Tầm, đều ngẩn người.
Hai Miêu Tầm nhìn nhau một cái, cũng ngẩn người.
Đinh Hiểu sốt ruột nói: _“Mặc kệ nhiều như vậy trước đã, chúng ta lập tức rời khỏi đây, truy binh hẳn là sẽ nhanh chóng đến thôi!”_