## Chương 580: Cốt Đích
Gió xung quanh không biết đã ngừng thổi từ lúc nào.
Đinh Hiểu và Tưởng Nam Phong song song nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt.
Một loại cảm giác áp bách khó tả thành lời khiến Đinh Hiểu nhịn không được mà hô hấp có chút dồn dập.
Không bao lâu, từ trong bóng tối chậm rãi bước ra một bóng người.
Kẻ này mái tóc dài xõa xượi che khuất hai gò má khô héo, dáng người thẳng tắp, trong tay nắm chặt một thanh vỏ kiếm bằng bạc, thần sắc thong dong.
Đi đến cách Đinh Hiểu và Tưởng Nam Phong mười mấy mét, hắn dừng bước, đánh giá hai người một lát, sau đó chậm rãi nói: _“Đã lâu rồi không có ai dám đến nơi này.”_
Cảm giác áp bách mà kẻ này mang lại vượt xa tám tên Thất Tinh Thiên Âm cấp Linh Sát lúc trước.
Lời còn chưa dứt, từ hai hướng khác, dĩ nhiên lại bước ra thêm hai bóng người.
Hai người này, một kẻ tóc ngắn, tay cầm trường thương, một nữ tử áo đỏ thì tay cầm song kiếm.
Nhìn thấy hai người này, Tưởng Nam Phong lộ ra vẻ mặt cực kỳ khiếp sợ: _“Lại là bọn họ!”_
Đinh Hiểu nhìn Tưởng Nam Phong, kinh ngạc hỏi: _“Bọn họ là ai?”_
_“Từng là Thiên Nguyên Tam Kiệt! Bạch Y Thương Vương Lãnh Tiên Hành, Liệt Dương Kiếm Chủ Khâu Thải Hoa, còn có kẻ đứng đầu Tam Kiệt là Thiên Nguyên Kiếm Thần Độc Cô Hồng!”_
_“Hả?”_ Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt.
Tưởng Nam Phong nói: _“Thiên Nguyên Tam Kiệt từng là ba người mạnh nhất Thiên Nguyên Đại Lục, khoảng 90 năm trước, Thiên Nguyên Tam Kiệt đột nhiên mất tích, lúc này mới có chuyện quần hùng trỗi dậy về sau, cũng như Thiên Nguyên Tam Vương sau này.”_
_“Thực lực của bọn họ, so với Thiên Nguyên Tam Vương chỉ có mạnh hơn chứ không hề yếu!”_
Đinh Hiểu không khỏi nhíu mày.
Ba người có thực lực sánh ngang Thiên Nguyên Tam Vương, lại còn là sau khi biến thành Linh Sát... Thực lực của ba tên Linh Sát này, hẳn đã là ba kẻ mạnh nhất Thiên Nguyên Đại Lục rồi.
Đinh Hiểu đã chuẩn bị sẵn tinh thần chạm trán Thiên Ma cấp Linh Sát, nhưng lại chưa từng nghĩ tới sẽ gặp phải Thiên Ma cấp Linh Sát mạnh đến mức này, hơn nữa vừa gặp đã là ba tên.
_“Thú vị.”_ Ánh mắt Bạch Y Thương Vương Lãnh Tiên Hành đánh giá trên người Đinh Hiểu một phen, khẽ cười một tiếng: _“Ngươi lại là Linh Sát!”_
Khâu Thải Hoa hơi nhíu mày: _“Một tên Linh Sát tại sao lại lăn lộn cùng với người sống?”_
Độc Cô Hồng thản nhiên nói: _“Mặc kệ là Linh Sát hay người sống, đã đến đây rồi thì đừng hòng rời đi.”_
Đinh Hiểu hơi híp mắt lại, nhìn ba đại Linh Sát, nói với Tưởng Nam Phong bên cạnh: _“Tưởng đại ca, còn bao xa nữa?”_
_“Khoảng ba dặm. Nhưng, chúng ta hẳn là không qua được đâu, vẫn là nên chạy trước đi. Tiểu Đinh Tử, ta sẽ cản bọn chúng lại một lát, đệ cưỡi tọa kỵ mau chóng trốn đi!”_ Tưởng Nam Phong đã giơ trường kiếm trong tay lên.
Đinh Hiểu lạnh lùng nói: _“Tưởng đại ca, Linh Sát cấp bậc như bọn chúng, có phải đang bảo vệ thứ gì đó không?”_
Tưởng Nam Phong hơi sửng sốt.
Đúng vậy, ba tên này, bất kỳ một kẻ nào cũng đủ sức thống trị Địa Chi Giác, nhưng cố tình cả ba lại đồng thời xuất hiện.
Tám tên Linh Sát vừa mới bị đánh chết, bọn chúng liền xuất hiện, rõ ràng không phải là tạm thời từ các nơi chạy tới, mà giống như đã canh giữ ở chỗ này từ lâu.
_“Chẳng lẽ là vì kiếm của Tưởng đại ca?”_
Tưởng Nam Phong lập tức lắc đầu: _“Kiếm của ta chỉ có ta mới dùng được... Bọn chúng có lấy được cũng chỉ có thể coi như một thanh cực phẩm vũ khí bình thường, không cách nào phát huy ra uy lực chân chính của nó.”_
Chân mày Đinh Hiểu nhíu càng chặt hơn.
Nếu không phải bảo vệ kiếm của Tưởng đại ca, vậy bọn chúng đang thủ hộ cái gì?
Đột nhiên, Đinh Hiểu nghĩ đến một khả năng, một khả năng mà suy nghĩ chủ quan của hắn đã bỏ qua.
Chẳng lẽ, thứ bọn chúng đang thủ hộ là... Thần Đồ Thạch Bản?!
Vị tiền bối ở Thiên Tướng Chi Địa nói, ông ấy từng ý đồ cướp đoạt Thần Đồ Thạch Bản nhưng thất bại, cộng thêm vị tiền bối kia cũng từng nói, nguyên nhân Địa Chi Giác xuất hiện Linh Sát là do Tướng Lực tàn lưu của Thần Đồ Thạch Bản.
Cho nên Đinh Hiểu đương nhiên cho rằng, thạch bản đã bị người ta lấy đi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Đinh Hiểu lại phát hiện, kỳ thật còn tồn tại một khả năng khác.
Vị tiền bối kia đã dám đi cướp thạch bản, chứng tỏ ông ấy có thực lực như vậy, thế thì cho dù ông ấy thất bại, đối phương khẳng định cũng không dễ chịu gì.
Nói không chừng chỉ là chết muộn hơn vị tiền bối kia một bước!
Mà sở dĩ Địa Chi Giác có thể phớt lờ pháp tắc của Thiên Nguyên Đại Lục, vẫn bảo hộ một lượng lớn Linh Sát, có thể là vì lực lượng tàn lưu của thạch bản, nhưng cũng có thể là vì, thạch bản vẫn còn ở nơi này!
_“Không đúng!”_ Đinh Hiểu chuyển niệm nghĩ lại, từ mức độ ảnh hưởng mãnh liệt mà Vong Tộc thế giới phải chịu, nếu thạch bản vẫn còn ở đây, phạm vi Thiên Nguyên Đại Lục bị ảnh hưởng sẽ còn lớn hơn.
Cách nói của tiền bối, kỳ thật cũng là cân nhắc đến điểm này.
Mạch suy nghĩ đi vào ngõ cụt, Đinh Hiểu nhất thời có chút khó hiểu.
Đúng lúc này, Tam Kiệt Linh Sát đã động.
Tốc độ của bọn chúng đã vượt qua phạm vi lý giải của Đinh Hiểu, trong nháy mắt lao đến giết hai người.
Thời khắc mấu chốt, Tưởng Nam Phong gầm lên một tiếng: _“Tiểu Đinh Tử, mau đi! Ta không chống đỡ được bao lâu đâu!”_
_“Đệ lục Linh Tướng, Kiếm Linh Chi Chủ!”_
Đột nhiên, Tưởng Nam Phong chắn trước mặt Đinh Hiểu, sau lưng mãnh liệt hiện lên một hư ảnh trường kiếm khổng lồ.
Nhìn thấy Linh Tướng của thanh kiếm này, Đinh Hiểu lập tức nhớ tới tên của nó.
Trong tất cả Linh Tướng Đồ Chí của Vạn Tướng Đại Lục, thanh kiếm này đều được đặt ở vị trí đệ nhất của Khí Loại Linh Tướng.
_“Vô Danh Kiếm!”_
Sở dĩ gọi là Vô Danh Kiếm, là bởi vì Kiếm Thần chưa từng tiết lộ tên thật của thanh trường kiếm Linh Tướng này, mà sở dĩ nó xuất hiện trên bản vẽ Linh Tướng, không phải là vì người ta hiểu rõ Linh Tướng này, chỉ đơn giản là vì, nó thuộc về Kiếm Thần!
Mà điều khiến Đinh Hiểu khiếp sợ hơn chính là, Tưởng đại ca cũng có đệ lục Linh Tướng!
Đây là điều chưa từng được nhắc tới trong các ghi chép trước đây!
Thảo nào sau khi Tưởng Nam Phong nhìn thấy đệ lục Linh Tướng của Đinh Hiểu, mức độ kinh ngạc lại không hề khoa trương như vậy.
Hình thái của trường kiếm, so với thanh trường kiếm màu bạc mà Tưởng Nam Phong đang dùng trong tay, có sự khác biệt khá lớn.
Độc Cô Hồng hơi híp mắt lại: _“Linh Tướng này của ngươi, ta từng thấy qua! Ngay ở cách đây không xa...”_
_“Thì ra ngươi chính là chủ nhân của thanh kiếm đó! Hơn nữa, ngươi còn để cho kiếm của mình thai nghén ra Linh Tướng của chính nó, trở thành đệ lục Linh Tướng của ngươi!”_
Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt.
Sáu Linh Tướng của Tưởng đại ca, khác với Đinh Hiểu.
Trong sáu Linh Tướng của Đinh Hiểu, đặc thù nhất hẳn là Chích Dương Chân Hỏa Linh Tướng, là do Hi Hòa tiền bối ban cho hắn, còn đệ lục Linh Tướng của Tưởng đại ca, dĩ nhiên lại là Linh Tướng do chính thanh kiếm kia hình thành!
Vô Danh Kiếm Linh Tướng nhanh chóng dung nhập vào thanh trường kiếm màu bạc trong tay Tưởng Nam Phong, nhưng Đinh Hiểu chú ý tới, sau khi trường kiếm màu bạc dung hợp Linh Tướng, thân kiếm hơi run rẩy.
_“Thảo nào Tưởng đại ca phải đi tìm kiếm, đại khái chỉ có thanh kiếm của chính huynh ấy, mới có thể dung hợp hoàn mỹ với Linh Tướng!”_
_“Còn đứng ngây ra đó làm gì!”_ Tưởng Nam Phong khẽ quát một tiếng, lập tức xông về phía ba đại Linh Sát: _“Mau đi!”_
_“Đi? Dưới mí mắt chúng ta, hắn còn muốn đi?”_
Lãnh Tiên Hành và Độc Cô Hồng hai người, một công một thủ, quấn lấy Tưởng Nam Phong, cho dù kiếm pháp của Tưởng Nam Phong xuất thần nhập hóa, nhưng thực lực của đối phương cũng không hề yếu hơn hắn.
Độc Cô Hồng được xưng tụng là Thiên Nguyên Kiếm Thần, Tướng Kỹ không hề thua kém Tưởng Nam Phong, cộng thêm một Lãnh Tiên Hành, Tưởng Nam Phong lập tức rơi vào thế hạ phong.
Cùng lúc đó, một đạo hồng ảnh lóe lên rồi biến mất, vòng qua Tưởng Nam Phong, trong nháy mắt bắn về phía Đinh Hiểu.
_“Tiểu Đinh Tử! Mau chạy đi!”_ Tưởng Nam Phong gầm thét.
Nếu là một con Thiên Ma cấp Linh Sát, hắn còn dễ đối phó, nhưng bây giờ lại có hai tên Linh Sát thực lực khủng bố như vậy, điều này đã vượt xa dự liệu của Tưởng Nam Phong.
Hắn hiện tại tự bảo vệ mình còn khó khăn, huống hồ là cứu Đinh Hiểu.
Nhưng mà, Đinh Hiểu lại không hề nhúc nhích.
Đối mặt với Tam Kiệt Linh Sát có thực lực vượt xa hai người bọn họ, Đinh Hiểu hơi híp mắt lại.
Hắn lấy ra một chiếc cốt đích màu trắng, hít sâu một hơi: _“Không được, nhất định phải đến trung tâm Địa Chi Giác xem thử!”_
Còn về phần tên đặc sứ ở cùng Hắc Diện Phán Quan kia... chỉ có thể để sau hẵng nói.
Ngay sau đó, Đinh Hiểu thổi vang cốt đích!