## Chương 662: Võ Cực Môn
Toàn bộ chiến trường, vô số người quan chiến đều bị quyết định này của Đinh Hiểu làm cho chấn kinh.
Trong Thiên Tuyển Chi Chiến, chưa từng có người nào sẽ lưu lại cho người khác một con đường sống.
Tất cả những người tham gia Thiên Tuyển Chi Chiến, mục tiêu cuối cùng không nghi ngờ gì đều là Cựu Thần Điện. Mà không dựa theo yêu cầu của Cổ Thần đánh chết người khác, bản thân sẽ phải gánh chịu trừng phạt khó có thể tưởng tượng.
Buông tha người khác, liền tương đương với việc gây khó dễ cho chính mình.
Tuy nhiên, Đinh Hiểu lại phá vỡ truyền thống của Thiên Tuyển Chi Chiến.
Tư Đồ Thịnh hơi híp mắt lại, _“Tiểu tử kia, là muốn chết sao? Thả người khác, liền bằng với việc tự mình phải đền mạng thay người khác!”_
Ánh mắt Hạ công tử nhìn Đinh Hiểu, ngày càng sáng ngời, người trẻ tuổi này thực sự khiến hắn quá có hứng thú rồi.
Hắn không những dưới tình huống cực kỳ bị động, lấy một chiêu nghịch chuyển càn khôn, quan trọng nhất là, hắn vậy mà công nhiên làm trái ý nguyện của Cổ Thần!
_“Đinh Hiểu này, đã thành công khơi dậy hứng thú của ta!”_
Lão giả bên cạnh hắn khẽ nhíu mày, _“Công tử, ta ngược lại cảm thấy đứa trẻ này quá mức nhân từ nương tay, khó thành đại sự.”_
Khóe miệng Hạ công tử khẽ nhếch, _“Lão Hồ, ngươi hiểu sai rồi, ngươi nói hắn nhân từ nương tay? Ta thấy, hắn chỉ là không muốn làm việc dựa theo quy tắc do người khác quy định mà thôi.”_
_“Thiên Tuyển Chi Chiến nhất định phải là trận chiến sinh tử, điểm này chưa từng có người đưa ra dị nghị, nhưng hắn lại không chút do dự phá vỡ hạng quy tắc đã kéo dài mấy trăm năm này!”_
_“Tuân theo quy tắc, là quân cờ, phá vỡ quy tắc, mới cần dũng khí!”_
_“Ngươi xem Thiên Tuyển Chi Chiến nhiều năm như vậy, đã xuất hiện vô số thiên tài kinh diễm, nhưng ta cảm giác Đinh Hiểu này, so với bọn họ còn cao hơn một tầng thứ! Không phải trên thực lực, mà là trên khí phách!”_
Trải qua một phen phân tích của công tử, lão Hồ nhẹ nhàng gật đầu, có chút cảm ngộ.
Sau khi từ trên sân thi đấu xuống, Đinh Hiểu phát hiện những người dự thi khác đều kinh ngạc nhìn về phía Đinh Hiểu.
_“Này!”_ Một gã nam tử đột nhiên lên tiếng, _“Ngươi vậy mà dám làm trái ý nguyện của Cổ Thần, ngươi biết thần phạt không?”_
Đinh Hiểu nhìn người nọ một cái, không trả lời, khập khiễng đi đến một góc ngồi xuống, chuyên tâm xử lý vết thương.
Chỉ có một canh giờ thời gian nghỉ ngơi, sử dụng một số dược vật hẳn là kịp khôi phục, bất quá khôi phục là một chuyện, nhưng chắc chắn cũng không linh hoạt được như trước nữa rồi.
Người đặt câu hỏi thấy Đinh Hiểu không để ý tới, ngược lại cũng không tức giận, chỉ hừ lạnh một tiếng, _“Tiểu tử này, đủ có gan!”_
Đám Hầu Nghĩa hai ngày nay có một phát hiện trọng đại.
Bọn họ đã phản theo dõi mấy kẻ theo dõi mình, chỉ là đợi khi bọn họ đi tới khách sạn mà mấy kẻ kia tụ tập, nơi đó đã sớm người đi nhà trống.
Ngay lúc bọn họ vốn tưởng rằng mình đã bại lộ, lại phát hiện mấy kẻ có hành tung khả nghi.
Sau đó bọn họ theo dõi mấy kẻ này, phát hiện một môn phái tên là _“Võ Cực Môn”_.
Trải qua nghe ngóng, Hầu Nghĩa đám người biết được thế lực của Võ Cực Môn cực kỳ khổng lồ, chưởng môn tên là Hạ Đào, một trong ngũ đại cường giả của đại lục.
Khẩu bia của Võ Cực Môn vẫn luôn rất tốt, hơn nữa không phải tự mình tự xưng là danh môn chính phái, chỉ cần dò hỏi bách tính, đánh giá của bọn họ đối với Võ Cực Môn đều nhất trí đến kỳ lạ.
Đệ tử Võ Cực Môn thực lực cao cường, chưởng môn làm người chính phái, môn quy sâm nghiêm, tông môn nhiều lần ngăn cản quốc chiến, vây quét dã thú, tróc nã đào phạm, là một môn phái chính nghĩa hiếm thấy.
_“Chẳng lẽ bọn họ cũng đang tìm hắc bào nhân?”_ Hầu Nghĩa nhíu mày nói.
Tưởng Nam Phong nói, _“Loại môn phái được bách tính truyền miệng khen ngợi này, ta đi qua nhiều đại lục như vậy, cũng từng thấy qua một số.”_
_“Kỳ thực thử nghĩ xem, nếu như chúng ta là chưởng môn của Võ Cực Môn, bản thân thực lực cực mạnh, tự nhiên biết chuyện Hắc Động Chi Môn, cũng rất có thể biết sự tồn tại của hắc bào nhân.”_
_“Người của đại lục cấp cao chạy tới đại lục của chúng ta, hơi động não một chút liền biết, chắc chắn không phải tới du sơn ngoạn thủy...”_
Tinh Ngữ cũng gật gật đầu, _“Võ Cực Môn nhất định cũng đang nhìn chằm chằm hắc bào nhân, hơn nữa với thế lực, khẩu bia của Võ Cực Môn, bọn họ thậm chí có thể biết được càng nhiều thông tin liên quan đến hắc bào nhân... Ồ đúng rồi, đệ tử Võ Cực Môn chắc chắn có người đi tới các đại lục khác, tổng hợp thông tin của các đại lục, bọn họ rất có thể đã nắm giữ một số thông tin của hắc bào nhân.”_
Hầu Nghĩa gật gật đầu, _“Đại lục cấp năm, đã nắm giữ thế lực có thể chống lại hắc bào nhân, ta cảm giác chúng ta khoảng cách đến đại bản doanh của hắc bào nhân có lẽ không xa nữa rồi...”_
Nhìn nhìn sắc trời, Tinh Ngữ đột nhiên nói, _“Thiên Tuyển Chi Chiến hẳn là đã bắt đầu rồi đi...”_
Ba người đều lập tức trầm mặc.
Rất rõ ràng, trong lòng bọn họ đều đang lo lắng cho một người.
Một lát sau, Hầu Nghĩa dẫn đầu phá vỡ sự yên tĩnh.
_“Trước tiên đừng nghĩ nhiều như vậy nữa, chúng ta nhất định phải hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Đinh Tử ca giao cho chúng ta.”_
_“Hắc bào nhân rất có thể không phải vì chúng ta mà rời đi, ta đoán chừng là sự truy tung của Võ Cực Môn khiến hắn tạm thời rời đi.”_
_“Nhưng manh mối hắc bào nhân bên phía chúng ta cũng vì vậy mà đứt đoạn rồi.”_
_“Nếu như chúng ta có thể tiến vào Võ Cực Môn, có lẽ tình báo đạt được sẽ càng nhiều hơn.”_
Tinh Ngữ nghĩ nghĩ nói, _“Đệ nói xem... môn phái như Võ Cực Môn, liệu có hứng thú với văn hiến của đại lục cấp thấp hay không?”_
Một câu nói của Tinh Ngữ đánh thức người trong mộng, ba người lập tức có tính toán.
Đinh Hiểu bốc lấy phân tổ của vòng thứ hai, rất bất hạnh, là _“Giáp tổ”_.
Đối thủ của hắn tên là Lỗ Giang, cửu tinh Thiên Nguyên, là một gã nam tử chừng ba mươi tuổi, vóc dáng hơi gầy gò, sử dụng chính là trường kiếm.
Hắn vừa mới giành chiến thắng một trận tỷ võ, chứng tỏ thực lực tuyệt đối không yếu.
Lúc này, Lỗ Giang đang ngưng thị Đinh Hiểu đối diện.
_“Đinh Hiểu, cho dù ngươi lúc trước buông tha Hồng Khuê, nhưng ta cũng không ngốc như ngươi đâu!”_
Đinh Hiểu nhàn nhạt nhìn đối thủ, _“Xuất chiêu đi.”_
Trận tỷ võ trước đó của Lỗ Giang Đinh Hiểu từng xem qua, đối với thông tin cơ bản của Lỗ Giang rất hiểu rõ.
Chủ Linh Tướng của Lỗ Giang là phong Nguyên Tố Linh Tướng, hành động cực kỳ tấn tiệp, đệ nhị Tướng Kỹ tương tự với đệ tam Tướng Kỹ Thiên Ma Hóa Hư của Đinh Hiểu, có thể khiến bản thân ẩn vào trong gió.
Ngoài ra, Lỗ Giang từng thể hiện ra ba cái phụ trợ Linh Tướng, lần lượt là Thú Loại xếp hạng thứ 59 Song Dực Kim Văn Bạch Hổ Vương, hỏa nguyên tố, cùng với một thanh pháp bảo Linh Tướng hình dạng như quạt sắt.
Linh Tướng của tên này có ba cái am hiểu gia tốc.
Phong nguyên tố, Bạch Hổ Vương, quạt sắt Linh Tướng!
Mà phong hỏa nguyên tố phối hợp hiệu quả xưa nay vô cùng tốt, có được lực sát thương cực mạnh.
Mức độ mẫn tiệp của Lỗ Giang cực kỳ khủng bố, thậm chí so với Hầu Nghĩa nắm giữ Đại Thánh Tứ Hào Thạch Bản còn nhanh hơn một chút!
Đương nhiên, Hầu Nghĩa dù sao vẫn chưa có thời gian tiếp tục khai quật uy lực của Thần Đồ Thạch Bản.
Không chỉ như vậy, những năng lực khác của Lỗ Giang, đều vượt xa Hầu Nghĩa, lực lượng, Tướng Lực bộc phát, vũ kỹ, đều có thể xưng là đỉnh cấp.
Nếu nói nhược điểm duy nhất của Lỗ Giang, đại khái chính là tinh thần lực hơi kém một chút.
Lúc trước giằng co hồi lâu với đối thủ của trận trước, chính là bởi vì đối phương trên tinh thần lực nhỉnh hơn một bậc, dẫn đến Lỗ Giang nơi nơi bị chế ước, lúc này mới hao phí không ít thời gian để thủ thắng.
Tốc độ của Đinh Hiểu không bằng Hầu Nghĩa, so với Lỗ Giang chênh lệch càng lớn hơn, Đinh Hiểu căn bản không hề trông cậy vào việc vượt qua Lỗ Giang trên thân pháp.
Người từng xem trận tỷ võ thứ nhất của Đinh Hiểu, đều biết Đinh Hiểu am hiểu phản kích, tuy nhiên trận tỷ võ thứ hai vừa mới bắt đầu, Đinh Hiểu lại tiên phát chế nhân rồi.
Chỉ thấy Hắc Vụ quanh thân Đinh Hiểu nhanh chóng lan tràn, phạm vi so với trước kia mở rộng hơn gấp đôi không chỉ.
_“Hửm?”_ Hạ công tử khẽ nhíu mày.
Lúc trước Đinh Hiểu đã sử dụng qua Thiên Ma Hóa Hư, cường giả cấp bậc như hắn, tự nhiên có thể nhìn ra Thiên Ma Hóa Hư là thân pháp sử dụng dựa vào Hắc Vụ.
_“Tiểu tử này sẽ không phải muốn so thân pháp với Lỗ Giang chứ?”_
Phạm vi Hắc Vụ mở rộng, mang ý nghĩa Tướng Lực tiêu hao của Đinh Hiểu là gấp ba lần ban đầu! Đồng thời, bản thân Hắc Vụ không có lực sát thương, Đinh Hiểu mở rộng phạm vi Hắc Vụ, không ngoài việc gia tăng không gian hoạt động của mình...
_“Đây cũng không phải là một chủ ý hay!”_ Hạ công tử lắc đầu nói, _“Ngươi còn chưa biết đệ ngũ Linh Tướng của Lỗ Giang đi? Nếu nói so thân pháp, Lỗ Giang chính là tồn tại đỉnh cấp nhất!”_
Ngay sau đó, Đinh Hiểu phát động kỹ năng.
_“Đệ tam Tướng Kỹ, Hỗn Loạn Cảnh Giới!”_