## Chương 676: Trưng Dụng Thân Thể
_“Mau nói cho ta biết, ngươi có thể thắng không!”_ Đinh Hiểu gấp gáp nói.
_“Có lẽ, hẳn là, có thể... có cơ hội đi!”_ Hắc Vụ ấp úng nói, _“Không phải, ngươi căn bản là không cách nào hoàn toàn phóng thích sức mạnh của ta, ta ngay cả bản thân có thể động dụng bao nhiêu năng lực cũng không biết, ta trả lời ngươi thế nào!”_
Đinh Hiểu tức giận nói: _“Chẳng lẽ ngươi không biết ta biết dùng mấy tấm linh phù nào sao!”_
Hắc Vụ lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.
Đinh Hiểu tự nhiên không có khả năng hoàn toàn phóng thích sức mạnh của Hắc Vụ, hắn nắm giữ ba tấm linh phù.
Bát giai Kim Cương Phục Ma Chú, cửu giai Độ Linh Chú, cùng với cửu giai Cửu Trượng Nghiệp Hỏa Phù.
Ảnh hưởng mà hắn có thể tạo thành đối với tám mươi mốt đạo kim phù, cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
Hắc Vụ suy nghĩ một chút, nói: _“Độ Linh Chú cùng Nghiệp Hỏa Phù đẳng cấp rất cao, thương tổn ngươi trước mắt có thể triệt tiêu rất thấp, chỉ có thể hơi chút hạ thấp một chút ảnh hưởng của hai tấm kim phù này đối với ta.”_
_“Quan trọng là Kim Cương Phục Ma Chú, Kim Cương Phục Ma Chú trong kim phù vốn chính là tàn khuyết, nó trước mắt chỉ có trình độ bát giai, ngươi đã hoàn toàn nắm giữ rồi.”_
_“Ngươi bắt buộc phải ở trong sát na Kim Cương Phục Ma Chú có hiệu lực, chuẩn xác triệt tiêu hiệu quả của tấm linh phù này!”_
Đinh Hiểu do dự nói: _“Ngươi không để ta triệt tiêu hiệu quả của linh phù cao giai, ngược lại để ta đối phó một tấm có hiệu quả kém nhất?”_
_“Ngươi thì hiểu cái gì!”_
_“Tám mươi mốt đạo kim phù, đơn độc xách ra ta cũng không sợ, quan trọng là liên hệ giữa tám mươi mốt đạo kim phù!”_
_“Chỉ cần đánh vỡ một vòng trong đó, chỉnh thể uy lực của tám mươi mốt đạo kim phù sẽ hạ xuống một mảng lớn, mà ta cũng liền có khả năng có thể phát huy ra sức mạnh của bản thân.”_
_“Chỉ là, ta không có khả năng thoát ly Linh Cung của ngươi đi đối phó ba tên này, cho nên, ta bắt buộc phải trưng dụng thân thể của ngươi một chút.”_
Đinh Hiểu mày nhíu chặt: _“Trưng dụng thân thể của ta?”_
_“Đúng! Ngươi yên tâm đi, ta không ảnh hưởng được ý thức của ngươi, muốn sử dụng thân thể của ngươi, bắt buộc phải là sau khi ý thức của ngươi hoàn toàn từ bỏ quyền khống chế đối với thân thể, ta mới có thể trưng dụng!”_
Đinh Hiểu vẫn còn chút lo âu: _“Thật hay giả vậy.”_
_“Vô nghĩa! Ta nếu có thể cưỡng ép sử dụng thân thể của ngươi, ngươi còn có thể sống đến bây giờ sao? Bọn họ sắp động thủ rồi, mau!”_
Việc này không chậm trễ được, hiện tại Đinh Hiểu cũng không có biện pháp khác, huống hồ lời của Hắc Vụ xác thực cũng đã thuyết phục được hắn.
Trước mặt ba đại thần minh điêu tượng, riêng phần mình hiển hiện ra một tấm linh phù.
Ba đại thần minh này chung quy chỉ là bảo lưu lại ý thức tàn tồn, chỉ có thể sử dụng linh phù công kích Đinh Hiểu.
Thế nhưng, không thể nghi ngờ, uy lực của ba tấm linh phù này, Đinh Hiểu là quyết định không đỡ được!
Cùng lúc đó, bên trong bản mệnh Linh Cung của Đinh Hiểu, Hắc Vụ bắt đầu cố ý cuồn cuộn nổi lên, giống như lúc ban đầu ở trong Linh Cung của Đinh Hiểu phát cuồng vậy.
Từ sau khi tiểu gia hỏa hoàn toàn phá bích, Hắc Vụ ngược lại đã lâu không có ầm ĩ như vậy.
Kết quả Hắc Vụ vừa mới xao động, tám mươi mốt đạo kim phù lập tức có phản ứng.
Tám mươi mốt tấm kim sắc linh phù lơ lửng, hơi hơi sáng lên quang mang, Đinh Hiểu nghe được phảng phất như phạn âm đến từ thiên ngoại đang ngâm xướng chú ngữ mà hắn nghe không hiểu, ngay sau đó, từng đạo kim phù nối tiếp nhau quang mang đại thịnh, bắn về phía Hắc Vụ đang bành trướng!
_“Nhìn chằm chằm Kim Cương Phục Ma Chú!”_ Hắc Vụ hét lớn một tiếng, ngay sau đó liền phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Tình hình như vậy Đinh Hiểu đã thấy qua quá nhiều lần, thế nhưng lần này, hắn vẫn là lần đầu tiên có chút lo lắng Hắc Vụ không chịu đựng nổi những linh phù này.
Đỉnh đầu Đinh Hiểu truyền đến thanh âm uy vũ trang nghiêm của thú nhân nam tử: _“Từ bỏ giãy dụa đi, Cửu Cửu Tuần Thiên Phù Trận ngươi là không có khả năng phá được, hôm nay, ba người bọn ta tất sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán!”_
Kim Cương Phục Ma Chú đã hư hỏng, cho nên phát động lên xa xa không nhanh chóng bằng kim phù khác, nhưng trơ mắt nhìn ba tấm linh phù của thần minh sắp ép tới, Đinh Hiểu bắt buộc phải nghĩ biện pháp kéo dài thêm một lát.
Đinh Hiểu hét lớn một tiếng: _“Các ngươi muốn giết hắn, vì sao phải làm liên lụy người vô tội?”_
_“Có phải ở trong mắt thần minh các ngươi, phàm nhân chúng ta cũng là râu ria không quan trọng?”_
_“Vậy như thế, các ngươi cùng Hắc Bào có gì khác biệt?”_
Tiếng gầm thét của Đinh Hiểu, khiến cho động tác của ba vị thần minh hơi chút chậm chạp.
Nữ thần khẽ thở dài một tiếng, nói: _“Phật Tông sở vi, ở trong mắt ngươi là ác, nhưng ở trong mắt chúng ta, cùng với những việc ngươi làm cũng không có gì khác biệt.”_
_“Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội đứng ở độ cao đủ cao, nhìn còn chưa đủ thấu triệt.”_
Đinh Hiểu giận dữ nói: _“Ta mặc kệ cái gì thấu triệt hay không thấu triệt, cho dù ta là sâu kiến, ta cũng tuyệt không cam tâm bị người giẫm chết!”_
Thoại âm vừa rơi xuống, Đinh Hiểu mãnh liệt bộc phát ra một trận Tướng Lực!
_“Kim Cương Phục Ma Chú!”_ Trong lòng bàn tay Đinh Hiểu đột nhiên xuất hiện mấy chục đạo linh phù!
Linh phù trực tiếp đánh vào bên trong Linh Cung của chính mình.
Ba đại thần minh trơ mắt nhìn Đinh Hiểu đem Tướng Lực Linh Cung oanh nhập vào Linh Cung của chính mình, kinh ngạc không thôi.
Bất quá bọn họ rất nhanh liền hiểu rõ ý đồ của Đinh Hiểu.
_“Hắn, hắn dĩ nhiên đang giúp tên kia! Mau, lần này quyết không thể để tên kia chạy thoát!”_ Nhân tộc lão giả gầm nhẹ.
_“Thần chú, Thiên Địa Hóa Vô Chú!”_
Thú nhân nam tử theo sát phía sau cất giọng vang dội quát: _“Thần chú, Vô Tế Thâm Không Chú!”_
Dị tộc nữ thần đánh ra tấm linh phù thứ ba: _“Thần chú, Thiên Tướng Vạn Diệt!”_
Sự vận động của ba đạo linh phù, cơ hồ bớt đi quỹ tích di chuyển, trong chớp mắt trực tiếp oanh ở trước mặt Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt, đây chính là khống phù thuật của thần minh? Thuấn gian xuất phù, liền là thuấn gian đối thủ trúng phù? Vượt qua hết thảy tốc độ phản ứng, tốc độ di chuyển, căn bản không cách nào né tránh.
Nhiên nhi, ngay tại lúc Đinh Hiểu cho rằng đã không kịp nữa, thân thể của hắn đột nhiên bộc phát ra Hắc Vụ hung mãnh.
Cỗ Hắc Vụ này so với Hắc Vụ mà chính Đinh Hiểu sử dụng còn nồng đậm hơn gấp mấy trăm lần, mấy ngàn lần, trong chớp mắt, đã đem Cựu Thần điện to lớn hoàn toàn bao phủ ở bên trong một mảnh hỗn độn hắc ám!
Đinh Hiểu cúi đầu nhìn về phía trước ngực, thình lình phát hiện ba tấm linh phù kia, lại trực tiếp bị Hắc Vụ từ trên người hắn _“đẩy ra”_ , sau đó lập tức bị Hắc Vụ bao bọc.
_“Tiểu tử, đừng nhìn loạn có được không, đã nói xong thân thể hiện tại là của ta, ngươi cái dạng này sẽ quấy nhiễu ta thao tác.”_ Thanh âm của Hắc Vụ ở trong đầu Đinh Hiểu vang lên.
Đinh Hiểu lúc này xem như càng thêm xác tín, chỉ có ở thời điểm chính mình chủ động từ bỏ khống chế thân thể, Hắc Vụ mới có thể khống chế thân thể của hắn.
Vừa rồi thời khắc khẩn cấp như vậy, chính mình còn cúi đầu nhìn linh phù, nếu như Hắc Vụ có thể ngăn cản, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện nguy hiểm như vậy.
Mặc kệ sự thái sẽ phát triển theo phương hướng nào, tóm lại, Đinh Hiểu đã chính mình đối phó không được thần minh, cũng chỉ có thể giao cho Hắc Vụ rồi.
Ngay sau đó, Đinh Hiểu triệt để để ý thức của chính mình tiến vào Linh Cung, đem quyền khống chế thân thể giao cho Hắc Vụ.
Đinh Hiểu lúc này, cùng với bất kỳ hình thái nào của Đinh Hiểu lúc trước đều không giống nhau, cánh tay của hắn không có xuất hiện ma hóa, thân thể cũng không có cường hóa, chỉ có Hắc Vụ xung quanh, bao phủ toàn bộ Cựu Thần điện.
Đinh Hiểu có chút kinh ngạc, vì sao ba tấm linh phù của thần minh đã bám vào trên người chính mình, lại không có có hiệu lực?
Hắn quan sát được ba đoàn Hắc Vụ, nhẹ nhàng bao bọc lấy linh phù, đi theo ba tấm linh phù kia phiêu phiêu đãng đãng.
_“Chẳng lẽ là Hắc Vụ khiến kim phù cảm nhận không được lực cản, tiến tới không cách nào phân biệt ra có cần thiết có hiệu lực hay không?”_ Đinh Hiểu suy đoán.
Tạm thời mặc kệ ba tấm linh phù, nhìn Hắc Vụ không có ý định tiếp tục để ý tới, hẳn là xem như đã xử lý xong rồi.
Mà _“Đinh Hiểu”_ lại ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hai mắt của ba tôn cự tượng trước mặt.
_“Này, ba lão gia hỏa các ngươi, cứ như vậy nhớ thương ta? Đây đều đã bao nhiêu năm rồi, các ngươi đều đã vẫn lạc rồi, còn ở chỗ này ngồi xổm chờ ta?”_
Đột nhiên, hai mắt _“Đinh Hiểu”_ hàn quang lóe lên, lệ thanh nói: _“Thật coi bản tọa sẽ không giết các ngươi hay sao!”_