## Chương 71: Không Giải Thích
_“Ta thấy ngươi không phải không muốn giải thích, mà là không dám giải thích!”_ Đông Phương Kiếm Ngân cười lạnh nói, _“Các vị, nếu không phải trong lòng có quỷ, tại sao hắn không dám bộc lộ Linh Tướng?”_
_“Nếu ta đoán không lầm, Tàn Khuyết Linh Tướng của ngươi muốn đạt tới mức độ hiện tại, ít nhất cũng mười mấy cấp rồi!”_
Đông Phương Kiếm Ngân càng nói càng hăng, hắn lớn tiếng nói với những người khác.
_“Diệt Sát Đại Hội là đại hội khảo nghiệm thực lực đệ tử các bộ, đại hội quy định không được khai gian đẳng cấp, hành vi rõ ràng cao hơn vài đẳng cấp mà cố ý ép thấp cảnh giới này của hắn, có khác gì với khai gian đẳng cấp!”_
_“Hắn lấy ưu thế cao hơn người khác vài cảnh giới giành được hạng nhất, sự công bằng của đại hội ở đâu? Thành tích của Nam Lâm Thành có thể không hủy bỏ, nhưng thành tích của Đinh Hiểu, bắt buộc phải hủy bỏ!”_
_“Đúng, thành tích của Đinh Hiểu, bắt buộc phải hủy bỏ!”_ Hồng Võ hùa theo phụ họa.
_“Dựa vào cái gì!”_ Tôn Húc Sở lập tức không chịu, _“Tứ đệ của ta không khai gian đẳng cấp, nếu đã không vi phạm quy định, dựa vào cái gì phải hủy bỏ thành tích của đệ ấy!”_
Miêu Tầm cũng giận dữ nói, _“Các ngươi nói Đinh Hiểu ép đẳng cấp, ta liền xin hỏi, các ngươi ai nâng cao đẳng cấp nhanh bằng đệ ấy? Như vậy nếu tính là ép đẳng cấp, vậy các ngươi hiện tại chẳng phải đều phải là Linh Sĩ Cảnh sao?!”_
Lý Ngôn hơi nhíu mày, trầm tư một lát, rốt cuộc cũng mở miệng.
Ông trực tiếp ôm quyền với hai vị trưởng lão trên đài, _“Lâm Trưởng Lão, Tử Trưởng Lão, Đinh Hiểu chưa từng vi phạm quy định của Diệt Sát Đại Hội, nếu hủy bỏ thành tích, liệu có chút không ổn.”_
Lâm Trưởng Lão suy nghĩ một chút, nói, _“Không phải chúng ta muốn hủy bỏ thành tích của hắn, mà là... những người khác không phục!”_
_“Chính cái gọi là thép tốt dùng trên lưỡi đao, phần thưởng của hạng nhất phi thường phong phú, nhưng Đinh Hiểu lại khó lòng phục chúng, những người khác yêu cầu hủy bỏ thành tích của hắn cũng coi như tình hữu khả nguyên.”_
Tử Yên Trưởng Lão cũng nói, _“Lý Ngôn, ngươi cũng biết, Tướng Lực của Linh Đồ lục tinh, làm sao có thể không gián đoạn đánh ra một vạn tám ngàn đạo Tướng Lực, trong chuyện này e là có ẩn tình mà chúng ta không biết.”_
Nghe Tử Yên Trưởng Lão nói vậy, trong lòng Lý Ngôn đại khái đã có suy đoán.
Thi Bộ Long Lân sở dĩ không muốn giao phần thưởng cho Đinh Hiểu, e là vẫn liên quan đến việc Ô Đầu Vũ Nhân mất tích.
Ô Đầu Vũ Nhân mất tích một cách khó hiểu, có lẽ lúc đó đã xảy ra chuyện gì, kéo theo dẫn đến thành tích của Đinh Hiểu có sai sót.
Mà quy cho cùng, bọn họ phỏng chừng vẫn cảm thấy giao phần thưởng cho một kẻ Phế Tướng, thực sự lãng phí.
Tử Yên nhìn Đinh Hiểu, _“Hạng nhất trước đây, mọi người chưa từng sinh ra nghi ngờ đối với hắn, mà hạng nhất này của ngươi, hiển nhiên rất nhiều người không phục. Mặc kệ ngươi là cố ý ép đẳng cấp, hay là gặp phải chuyện gì, bây giờ nói ra, chúng ta sẽ châm chước xem xét.”_
Lý Ngôn lo lắng nhìn Đinh Hiểu, _“Đinh Hiểu, ngươi... có muốn nói vài câu không? Chỉ cần nói rõ ràng, với độ lượng của tiền bối Thi Bộ Long Lân, sẽ không vô cớ hủy bỏ thành tích của ngươi.”_
_“Huống hồ, Lý Ngôn ta cũng sẽ không trơ mắt nhìn đệ tử nhà mình bị người ta ức hiếp!”_
Chuyện này, bản thân Đinh Hiểu không giải thích, vậy thì không có cách nào nói rõ ràng được.
Đinh Hiểu ngược lại không ngờ, Lý Ngôn vậy mà vào lúc này có thể đứng về phía mình.
Với những tình huống mà Lý Ngôn hiểu rõ, có thể nói ra những lời như vậy, đã phi thường hiếm có rồi.
Bọn Miêu Tầm cũng đang sốt ruột nhìn Đinh Hiểu.
Ai ngờ Đinh Hiểu chỉ ôm quyền với Lý Ngôn, _“Đa tạ đại nhân.”_
_“Trước đó ta đã nói rồi, ta không cần giải thích với bất kỳ ai!”_
Lý Ngôn quá hiểu tính tình của Đinh Hiểu, hắn nếu đã không chịu nói, vậy thì chín con trâu cũng kéo không lại.
Ông chỉ có thể thở dài một hơi, _“Ai, Đinh Hiểu, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, hôm nay nếu ngươi không nói rõ ràng, sau này cho dù ngươi đạt tới Linh Sĩ Cảnh, e là cũng rất khó điều đến Thi Bộ Long Lân...”_
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng, _“Thi Bộ Long Lân như vậy, không vào cũng được.”_ Nói xong, Đinh Hiểu vậy mà trực tiếp xoay người, một mình rời khỏi diễn võ trường.
Mọi người ai cũng không ngờ tới, đại hội ban thưởng vốn dĩ, lại biến thành bộ dạng như hiện tại.
Hạng nhất, đi rồi...
Đông Phương Kiếm Ngân hừ lạnh một tiếng, _“Ta đã nói hắn có quỷ mà, còn hạng nhất? Chỉ bằng hắn, cũng xứng?”_
Sau khi Đinh Hiểu từ bỏ hạng nhất, danh thứ của tổ Linh Đồ tứ tinh này đã đưa ra điều chỉnh lại.
Ngọc Hiên giành hạng nhất, Thiên Nhất hạng hai, Yên Vũ hạng ba.
Thế nhưng, lúc cuối cùng nhận thưởng, ba người đều tỏ vẻ có chút uể oải ỉu xìu.
_“Ai, hạng ba này coi như nhặt được đi.”_ Yên Vũ lắc đầu, tự giễu nói, _“Ba người chúng ta, rõ ràng đều bại trong tay tên kia, kết quả...”_
Ngọc Hiên nhìn về phía Nam Lâm Thành, mấy người Miêu Tầm hiện tại đều rất thất lạc.
Vừa rồi Lâm Trưởng Lão đã tuyên bố danh sách có thể điều đến Thi Bộ Long Lân trước thời hạn, trong đó liền bao gồm bốn người bọn họ.
Lúc đó bọn Miêu Tầm vốn định cự tuyệt, lại bị Lý Ngôn, Bạch Thành Chủ và Tần Tướng Quân đè xuống, lúc này mới không trực tiếp đỉnh chàng hai vị trưởng lão.
Nam Lâm Thành dù sao cũng là phân bộ cấp dưới của Long Lân Thành, bọn Lý Ngôn cũng biết điểm này, nếu còn tiếp tục làm loạn, phân bộ Nam Lâm Thành e là đều phải chịu xui xẻo lây.
Thế nhưng nhìn từ biểu cảm không tình nguyện chút nào của bọn họ, rõ ràng là một trăm cái không vui.
Ngọc Hiên thở dài một hơi, _“Cho dù Đinh Hiểu ép đẳng cấp, nhưng hắn lấy thân phận Phế Tướng đánh bại chúng ta, ngược lại khiến ta càng thêm kính phục.”_
_“Linh Tướng của chúng ta cường đại, vậy thì đã sao, chỉ có thể chứng minh biểu hiện của Đinh Hiểu, vượt xa chúng ta.”_
Thiên Nhất cũng nói, _“Tên kia còn chưa cường hóa nhục thân... Nếu Linh Tướng của hắn không nói có thể đạt tới trình độ của chúng ta, cho dù là giống như Miêu Tầm, tiểu tử kia tuyệt đối không phải bộ dạng như hôm nay.”_
_“Xem ra sau này còn phải gia chặt tu luyện mới được!”_
Thiên tài đều có ngạo cốt, bọn Ngọc Hiên cũng như vậy, tuy nói lấy được ba hạng đầu, nhưng ba người ngược lại cảm thấy trên mặt không ánh sáng.
Hiếm có là, ba người này ít nhất có thể làm được thua thì chịu.
Đêm đó, bọn Miêu Tầm từ Thi Bộ trở về, vừa về đến chỗ ở liền ùa đi tìm Đinh Hiểu.
Ngay cả bọn Bạch Thành Chủ cũng đi theo.
Đẩy cửa phòng ra, bọn họ phát hiện Đinh Hiểu đang như không có chuyện gì xảy ra ngồi trên giường tu luyện.
Đinh Hiểu nhìn thấy nhiều người như vậy, hơi nhíu mày, lập tức xuống giường bái kiến ba vị đại nhân.
Lý Ngôn có chút tức giận, _“Đinh Hiểu, ngươi quá kích động rồi, lúc đó nếu ngươi có thể giải thích một hai, ta ít nhất còn có thể giúp ngươi nói vài câu, nhưng ngươi một chữ không nói, ta... ta cũng ái mạc năng trợ a!”_
Đinh Hiểu mỉm cười, _“Đa tạ mỹ ý của đại nhân, bất quá bọn họ là từ tận đáy lòng coi thường ta, ta cần gì phải giải thích với bọn họ, tự chuốc lấy mất mặt chứ.”_
Bạch Thủ thở dài một hơi, Đinh Hiểu quả nhiên tâm tính trưởng thành hơn người bình thường, hắn trực tiếp nhìn thấu tâm tư của Thi Bộ Long Lân.
Coi thường Đinh Hiểu, cảm thấy tài nguyên giao cho hắn là lãng phí, đây mới là căn nguyên.
_“Có người không phục? Trong cùng cấp bậc, ai không phải thua trong tay Nam Lâm Thành chúng ta, bọn họ có tư cách gì không phục?!”_ Liễu Phi Yên tức giận nói.
Tần Tướng Quân lắc đầu, _“Hạng nhất cá nhân Diệt Sát Đại Hội, sẽ thưởng lượng lớn tài nguyên nâng cao đẳng cấp Linh Tướng, bọn họ là cảm thấy đem những tài nguyên này cho Đinh Hiểu, quá lãng phí.”_
_“Còn về lý do, muốn tìm luôn có thể tìm được.”_
Lý Ngôn thấy Đinh Hiểu vẫn không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
_“Đúng rồi, Miêu Tầm, Liễu Phi Yên, Tôn Húc Sở, Hầu Nghĩa, ta hy vọng các ngươi đừng kích động, các ngươi bắt buộc phải gia nhập Thi Bộ Long Lân!”_
_“Cơ hội lần này đối với các ngươi mà nói, là cơ hội ngàn năm có một, hơn nữa, chuyện này tuyệt đối không chỉ là chuyện của bốn người các ngươi, chuyện này còn liên quan đến toàn bộ Thi Bộ Nam Lâm!”_
_“Thi Bộ Long Lân và chúng ta là quan hệ cấp trên cấp dưới, điều lệnh của bọn họ, chúng ta bắt buộc phải vô điều kiện phục tùng, nếu bốn người các ngươi kháng mệnh, e là ngay cả Thi Bộ cũng không ở lại được nữa.”_