## Chương 738: Thiên Niên Đệ Nhất Thiên Tài
Khi Đinh Hiểu tiến vào cửa đá, phát hiện mình đã tiến vào một mảnh sơn lâm.
Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau không có ai đuổi theo.
Xem ra bọn họ hẳn là vô pháp tiến vào Đại Hoang Bí Cảnh.
Không có ai theo vào, Đinh Hiểu ngược lại không cần lo lắng an nguy của bọn họ, có thể tập trung sự chú ý vào trong bí cảnh.
Khi Đinh Hiểu tĩnh tâm quan sát cảnh tượng trước mắt, rất nhanh đã bị mỹ cảnh trước mắt thu hút.
Sơn lâm xung quanh một mảnh xanh biếc, cây cối rậm rạp, thảm thực vật dày đặc, trong núi có tiếng chim muông, nước suối róc rách...
Ánh mặt trời xuyên qua tán lá trên đỉnh đầu, rải rác trong rừng, lốm đốm từng điểm, trong không khí tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của đất tơi và thực vật, thanh hương tự nhiên.
Ngay trên một tảng đá lớn cách đó không xa phía trước, Đinh Hiểu nhìn thấy Tưởng đại ca.
Huynh ấy một mình đang khoanh chân ngồi bên bờ vực, quay lưng về phía Đinh Hiểu.
Thanh Thái Cực Hỗn Nguyên Kiếm kia tùy ý đặt bên cạnh huynh ấy.
Đinh Hiểu khẽ cau mày, không biết Tưởng đại ca hiện tại, rốt cuộc là trạng thái gì, hắn không dám kinh động Tưởng Nam Phong, cẩn thận từng li từng tí tới gần.
Ngay khi Đinh Hiểu cách Tưởng Nam Phong chừng trăm mét, Đinh Hiểu chú ý tới thanh trường kiếm nằm bên cạnh Tưởng Nam Phong kia, khẽ run rẩy, đồng thời, thân kiếm lập tức lơ lửng, mũi kiếm chĩa thẳng vào vị trí của Đinh Hiểu!
Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt, Thái Cực Hỗn Nguyên Kiếm thăng cấp rồi? Cư nhiên có thể tự mình phát hiện địch tình!
Bất quá Thái Cực Hỗn Nguyên Kiếm lơ lửng mà chưa phát động, Đinh Hiểu cắn răng một cái, một mặt đề cao cảnh giác, một mặt cẩn thận tới gần.
Không bao lâu, Đinh Hiểu đã đến vị trí cách phía sau Tưởng Nam Phong chừng mười mét.
Hắn nhìn bóng lưng Tưởng Nam Phong, hiện tại trong đầu chỉ sợ Tưởng Nam Phong vừa quay đầu lại, sẽ biến thành một người khác...
Đúng lúc này, thanh âm của Tưởng Nam Phong vang lên.
_“Đinh Tử, đệ về rồi sao?”_
Đinh Hiểu trong đầu xoay chuyển nhanh chóng, Tưởng đại ca sau khi nhập ma, không lẽ còn gọi mình là _“Đinh Tử”_ sao.
_“Tưởng đại ca, huynh... vẫn ổn chứ?”_ Đinh Hiểu cẩn thận hỏi.
Tưởng Nam Phong không quay đầu lại.
_“Qua đây ngồi.”_
Đinh Hiểu nhìn thấy Tưởng Nam Phong vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, do dự một lát, cắn răng một cái, đi tới.
Lúc ngồi xuống, Đinh Hiểu thừa cơ liếc nhìn khuôn mặt Tưởng Nam Phong, phát hiện dung mạo của Tưởng đại ca không có bất kỳ thay đổi nào, đôi mắt kia cũng rất trong trẻo.
_“Tưởng đại ca? Huynh, huynh không có nhập ma?”_
_“Suỵt.”_ Tưởng Nam Phong khẽ suỵt một tiếng, _“Đừng nói chuyện, cùng ta ngắm cảnh.”_
Nói thật, Đinh Hiểu hiện tại thực sự có xúc động muốn một búa đánh bay Tưởng Nam Phong!
Đều lúc nào rồi, còn _“suỵt, ngắm cảnh”_?!
Hoặc là nói, Tưởng đại ca có khả năng tinh thần xuất hiện thác loạn rồi?
Đinh Hiểu hiện tại cũng không rõ Tưởng Nam Phong đang ở trạng thái gì, chỉ có thể tạm thời nghe theo huynh ấy, nhìn về phía cảnh sắc trước mặt.
Nơi chân trời, vạn dặm ráng hồng, muôn hồng nghìn tía, vãn hà chiếu rọi trên thạch đài, in bóng hai người kéo dài.
_“Thật đẹp...”_ Đinh Hiểu sau khi tĩnh tâm lại, mới phát hiện cảnh sắc nơi đây ưu mỹ như vậy, bất giác từ tận đáy lòng cảm thán nói.
_“Đúng vậy, thật đẹp.”_ Tưởng Nam Phong cũng trầm giọng nói, _“Đã quên mất bao lâu rồi, không có an tĩnh ngồi xuống như thế này, cùng tri kỷ hảo hữu thưởng thức thiên địa mỹ cảnh.”_
_“Đinh Tử, đệ cũng đã rất lâu không dừng lại rồi đi.”_
Đinh Hiểu trầm mặc một lát, bất đắc dĩ cười cười: _“Ta làm gì có thời gian dừng lại.”_
_“Cho nên, chúng ta đều đã bỏ lỡ rất nhiều.”_ Tưởng Nam Phong ý vị thâm trường nói.
_“Biết đây là đâu không?”_ Tưởng Nam Phong đột nhiên hỏi.
Đinh Hiểu nghĩ nghĩ, nói: _“Ta chỉ biết, nơi này khẳng định không phải Đại Hoang.”_
Nơi này tuy là Đại Hoang Bí Cảnh, nhưng Đại Hoang Bí Cảnh thông hướng nơi nào, Đinh Hiểu cũng không rõ ràng.
Từ cảnh sắc trước mắt mà xem, bọn họ lúc này hẳn là khẳng định không ở Đại Hoang.
Tưởng Nam Phong quay đầu lại, tự tiếu phi tiếu nhìn Đinh Hiểu: _“Đệ nhìn lại xem?”_
Đinh Hiểu cau mày, nếu Tưởng đại ca bảo mình nhìn lại, vậy chứng tỏ câu trả lời của mình có vấn đề.
Ánh mắt của hắn một lần nữa phóng tầm mắt ra xa.
Quần sơn phía xa nhấp nhô liên miên, một con sông lớn uốn lượn xuyên qua giữa các dãy núi...
Nhìn như vậy, Đinh Hiểu càng nhìn càng kinh hãi, một lát sau, hắn khiếp sợ nhìn về phía Tưởng Nam Phong: _“Nơi này... chính là Đại Hoang?!”_
Sống ở Đại Hoang nhiều năm, trong đầu Đinh Hiểu, đã có bản đồ của Đại Hoang.
Những ngọn núi không tên kia, vị trí vô cùng tương cận với Đại Hoang trong trí nhớ của hắn, con sông lớn cuồn cuộn kia, càng nhìn càng giống Đại Khúc Hà của Đại Hoang.
Sở dĩ Đinh Hiểu không liếc mắt một cái nhận ra, là bởi vì quần sơn đại hà lúc này quá đỗi tú lệ, khiến người ta vô pháp liên hệ với Đại Hoang nguy hiểm.
Tưởng Nam Phong mỉm cười: _“Không tồi, nơi này chính là Đại Hoang, chỉ bất quá là... Đại Hoang của một ngàn năm trăm năm trước!”_
Khẽ thở dài một tiếng, Tưởng Nam Phong tiếp tục nói: _“Đại Hoang trước đây, cũng có lúc tú mỹ như vậy.”_
Đinh Hiểu đột nhiên nói: _“Đây chính là “trở về nơi bắt đầu”_?”
Miêu Tầm từng nói, Tưởng Nam Phong lúc rời đi, lặp đi lặp lại câu nói này.
Trong Đại Hoang Bí Cảnh, ẩn giấu, là huyễn cảnh của Đại Hoang một ngàn năm trăm năm trước!
Tưởng Nam Phong gật đầu: _“Đại Hoang Bí Cảnh, giống như một lão giả gần đất xa trời, Phong Kiếp đã đánh thức nó từ trong giấc ngủ say, mà nó chỉ nhớ được hết thảy trong ký ức thuở ban đầu.”_
_“Mà chúng ta, thì có hạnh được nhìn thấy Đại Hoang trước đây.”_
_“Sao lại như vậy?”_ Đinh Hiểu hỏi, _“Tưởng đại ca, sao huynh lại biết những chuyện này?”_
Tưởng Nam Phong nhạt nhẽo nói: _“Không phải ta biết, mà là...”_
_“Thạch bản?!”_ Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt, khiếp sợ nói.
_“Không hổ là đệ, điểm một cái liền thông!”_ Tưởng Nam Phong cười nói.
_“Lần này lầm đường lạc lối, lại khiến ta chạm tới nội dung hạch tâm hơn của thạch bản.”_ Tưởng Nam Phong bình tĩnh nói, _“Thần Đồ Thạch Bản, có liên quan đến Thần Minh Linh Cung!”_
_“Mười ba khối thạch bản, chính là tàn hài của Thập Tam Linh Cung!”_
Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt.
_“Không cần dùng ánh mắt kỳ quái như vậy nhìn ta, những thứ này đều là ta từ trong thạch bản biết được.”_
_“Ta dường như còn lĩnh ngộ được kiếm đạo mà ngay cả chủ nhân thạch bản cũng chưa từng lĩnh ngộ...”_
_“Ta nhìn thấy trong Đại Hoang Bí Cảnh, ẩn giấu cảnh tượng của Đại Hoang một ngàn năm trăm năm trước.”_
_“Ta nhìn thấy lúc thiên kiếp tiếp theo buông xuống, đại địa bị thiêu rụi thành tro tàn, ngàn vạn đại quân Ác Ma nhất tộc lai phạm.”_
_“Còn nữa, ta cũng nhìn thấy đệ ở Tô gia, vì giúp ta lấy lại Niết Hồn Đan, suýt chút nữa bỏ mạng ở đó!”_ Trong mắt Tưởng Nam Phong hơi ươn ướt, _“Chính là bởi vì đệ mạng treo lơ lửng, khiến ta từ trong hắc ám vô tận tỉnh lại!”_
Hai mắt Đinh Hiểu càng trừng càng lớn.
Trong khoảng thời gian Tưởng đại ca lầm đường lạc lối, những năng lực mà huynh ấy nói, chỉ có thể dùng một từ để hình dung.
Thần Minh!
Huynh ấy đã thu được Thần Minh chi lực ngắn ngủi!
_“Tưởng đại ca, huynh, huynh triệt để tham thấu Kiếm Đạo Thạch Bản rồi?!”_ Đinh Hiểu trừng lớn hai mắt.
Tưởng Nam Phong mỉm cười: _“Những thứ này đều không phải năng lực của ta, đại khái là năng lực mà nguyên chủ nhân thạch bản lưu lại trong thạch bản, ta trong quá trình tham ngộ thạch bản, vừa vặn nhận được sự trợ giúp của hắn.”_
_“Hơn nữa, ta cũng không có hoàn toàn tham thấu thạch bản, đại khái chỉ là tham thấu được khoảng một nửa.”_
_“Đệ và Hầu Tử chốc chốc lại kiếm được một khối thạch bản, ta chỉ có một khối này, còn không phải hảo hảo tham ngộ sao.”_
_“Một nửa!”_
Không chỉ bản thân từ trong trạng thái lạc lối thoát khốn, mà còn nhân họa đắc phúc, thực lực đột nhiên tăng mạnh!
Quan trọng nhất là, Tưởng đại ca dường như ẩn ẩn có khả năng siêu việt chủ nhân thạch bản, huynh ấy từ trạng thái lạc lối, ngộ ra kiếm đạo khác biệt với nguyên chủ nhân thạch bản!
Đinh Hiểu không thể không khiếp sợ trước ngộ tính của Tưởng đại ca, nói huynh ấy là thiên niên đệ nhất thiên tài, quả nhiên danh phó kỳ thực!
Hắn có ba khối thạch bản, nhưng mức độ tham ngộ của mỗi khối thạch bản, không vượt qua một thành.
Tưởng đại ca chỉ có một khối thạch bản, nhưng mức độ tham ngộ đã đạt tới năm thành!
Nói như vậy, thực lực của Tưởng đại ca, chỉ sợ muốn vượt qua Đinh Hiểu rồi.
Đinh Hiểu cười lắc đầu, hắn lấy ra viên Niết Hồn Đan kia, đột nhiên có một loại cảm giác một lời khó nói hết.
_“Ai, Tưởng đại ca, xem ra ta đi Tô gia một chuyến uổng công rồi.”_
Tưởng Nam Phong cười nói: _“Nếu không phải vì đệ, ta cũng vô pháp tỉnh lại. Giữa huynh đệ chúng ta, tuy nói như vậy có chút buồn nôn, nhưng Đinh Tử, ta vẫn muốn nói một câu...”_
_“Đa tạ, huynh đệ!”_