## Chương 756: Địa Tâm Dung Nham
Tứ Tý Hộ Pháp cố ý nhìn về phía Linh Nhi, khóe miệng nhếch lên, nói, _“Kẻ rơi xuống thung lũng kia, ta nhìn có chút quen mắt a.”_
Linh Nhi lãnh thanh nói, _“Vậy sao, có thể là người quen cũ của ngươi.”_
Tứ Tý Hộ Pháp cười nói, _“Sao nào, ngươi không cảm thấy quen mắt sao?”_
_“Ta không quen biết.”_ Linh Nhi lạnh lùng nói, _“Bảo vật sắp hiện thế, hộ pháp là muốn tìm lão bằng hữu ôn chuyện cũ?”_
Tứ Tý Hộ Pháp cười khẽ hừ một tiếng, _“Có cơ hội ta ngược lại cũng muốn đi, bất quá bây giờ tự nhiên là đoạt bảo quan trọng hơn.”_
Tứ Tý Hộ Pháp chằm chằm nhìn vào mắt Linh Nhi, trầm giọng nói, _“Ngươi cũng bớt giả hồ đồ ở chỗ ta đi, nếu hắn chính là người kia, ta thiết hỏi ngươi, nếu hắn dám cản trở chúng ta, ngươi sẽ làm thế nào?”_
Đôi môi Linh Nhi khẽ run rẩy một cái không thể nhận ra, nhưng rất nhanh kiên định nói, _“Bất kể hắn là ai, dám cản Phật Tông ta, giết không tha!”_
Tứ Tý Hộ Pháp khẽ gật gật đầu, lúc này mới không tiếp tục nói nữa, _“Biết thì tốt, đừng quên lời thề của ngươi, đi thôi.”_
Thấy Tứ Tý Hộ Pháp không nhìn mình nữa, ánh mắt Linh Nhi cực nhanh quét qua hướng thung lũng một cái.
Ca, là huynh sao?!
Không kịp nghĩ nhiều, Linh Nhi bước nhanh đuổi theo.
Nữ tử bên cạnh nàng, vẫn luôn gắt gao bám theo nàng...
Đinh Hiểu bị đánh rơi xuống thung lũng, cũng may Tiểu Dạ rất nhanh khôi phục, tìm một vị trí tiếp đất.
Sau khi tiếp đất, Đinh Hiểu lắc đầu.
Hắn cũng nhìn thấy xung quanh đột nhiên chui ra nhiều đội ngũ như vậy.
Mà vị trí của hắn vô cùng xấu hổ, phụ cận bọn Tô Trọng Cảnh gần như không có đối thủ cạnh tranh nào, đại khái là các thế lực khác cũng không muốn xung đột chính diện với Tô gia.
Nhưng một đám người đông đảo của Tô Trọng Cảnh lại ở phía trước Đinh Hiểu, dưới tình huống đó, Đinh Hiểu gần như không có khả năng vượt qua bọn họ.
Mắt thấy khoảng cách đến đỉnh núi đã không còn xa, Đinh Hiểu muốn cược một phen, lợi dụng tốc độ của Tiểu Dạ, giành trước một bước lên đỉnh.
Đáng tiếc thuấn gian di động của Tiểu Dạ động tĩnh quá lớn, vẫn là thu hút sự chú ý của bọn Tô Trọng Cảnh.
Cao thủ bên cạnh Tô Trọng Cảnh thực lực cực mạnh, trực tiếp bức lui Đinh Hiểu.
Kiểm tra một chút tình huống của Tiểu Dạ, trong thời gian ngắn Tiểu Dạ không cách nào dùng lại thuấn gian di động nữa.
Đinh Hiểu lắc đầu, tiếc nuối nói, _“Muốn xông qua quá khó a.”_
Đưa mắt nhìn lại, Đinh Hiểu nhìn thấy các tiểu đội đang lao nước rút về phía đỉnh núi, dường như bảo vật rất nhanh sẽ xuất hiện!
Thế nhưng hiện tại hoàn cảnh của Đinh Hiểu rất xấu hổ, thuấn gian di động của Tiểu Dạ dùng hết không nói, bọn họ còn rơi xuống chân núi.
Bây giờ có đuổi theo nữa, khẳng định là không kịp rồi.
_“Không được, Hắc Vụ nói nơi này ít nhất có ba khối thạch bản, trong đó hai khối là Lập Nhi cần, còn có một khối là Thôn Phệ Hỗn Độn, nếu rơi vào tay những người này, muốn đi cướp lại, vậy thì khó càng thêm khó rồi!”_
Đinh Hiểu lo lắng nhìn về phía đỉnh núi.
Ngọn núi khổng lồ phát ra tiếng vang ầm ầm, cường giả các phương đã từ các hướng, đến được đỉnh núi.
Hắc Vụ hả hê nói, _“Tiểu tử, nhiều cao thủ như vậy, ta ngược lại muốn xem xem cái tên Tam Tinh Thần Hư nho nhỏ như ngươi, lấy cái gì đi tranh giành với người ta.”_
Đinh Hiểu không để ý tới sự trào phúng của Hắc Vụ, trong đầu xoay chuyển gấp gáp.
_“Chiếm đoạt đỉnh núi đã không thể nào, vậy chỉ có thể đi lối tắt khác!”_
_“Khoan đã... Ta, vì sao phải chiếm đoạt đỉnh núi?”_
Đinh Hiểu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ trong đầu.
Hiện tại có thể khẳng định, bảo vật ngay trong ngọn núi lửa này, mà cùng với núi lửa phun trào, bảo vật cực kỳ có khả năng sẽ theo dung nham phun trào ra ngoài.
Khoảng cách miệng núi lửa càng gần, chỉ cần nhìn thấy bảo vật, liền có thể trước tiên tranh đoạt.
Thế nhưng, nếu có thể giành trước phát hiện bảo vật, chẳng phải là có ưu thế hơn những người khác sao?
Vô tình, ánh mắt Đinh Hiểu rơi vào từng đạo vết nứt khổng lồ trên mặt đất.
Những vết nứt đó đang phun hơi nước ra ngoài, xuyên qua hơi nước, còn có thể nhìn thấy bên trong vết nứt có hồng quang chớp động.
Những vết nứt này hẳn là thông thẳng tới dung nham!
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu đột nhiên có một ý tưởng to gan.
Hắn lập tức triệu hồi Tiểu Dạ, đi tới trước một vết nứt.
Cho dù chỉ là đứng bên cạnh vết nứt, Đinh Hiểu đều có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh cực cao, càng đừng nói là tiến vào vết nứt...
_“Đừng nói là ta, cho dù là Linh Thần Cảnh, người không có Linh Tướng nguyên tố hỏa, sợ là cũng không cách nào lặn xuống dung nham trong thời gian dài.”_ Đinh Hiểu khẽ híp mắt lại.
Hắn tuy có Linh Tướng nguyên tố hỏa, nhưng dù sao cũng không phải là loại nguyên tố hỏa địa tâm dung nham, năng lực chịu đựng tuy cao, nhưng hỏa chủng khác nhau, đồng dạng sẽ phải chịu sự thiêu đốt.
Quay đầu nhìn thoáng qua đỉnh núi, nơi đó đã tụ tập không ít người rồi, thậm chí có thể nhìn thấy có người đang động thủ.
Tranh đoạt ở nơi đó nhất định vô cùng kịch liệt.
Bây giờ hắn cho dù có đi, cũng không cách nào từ trong tay nhiều cao thủ như vậy, đoạt lấy bảo vật.
Trầm ngâm một lát, Đinh Hiểu cắn răng một cái, phát động Dẫn Sát Nhập Thể, đồng thời đem chủ Linh Tướng chuyển hóa thành Chích Dương Chân Hỏa, thả người nhảy xuống!
Hơi nước xông lên trên, nhưng lại không địch lại lực đạo rơi xuống của Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu một đường rơi xuống, cuối cùng, rơi vào trong cuồn cuộn dung nham!
Vào khoảnh khắc Đinh Hiểu nhảy xuống vết nứt, ba đạo nhân ảnh vừa vặn đuổi tới.
Phúc Lão trừng lớn hai mắt, vội vàng bước nhanh vài bước, đi tới trước vết nứt, rướn người nhìn xuống dưới.
_“Tên, tên tiểu tử kia, nhảy xuống rồi?”_
Thọ Lão hai hàng lông mày dài nhíu chặt, _“Vừa rồi có phải ta hoa mắt rồi không, các ngươi xác định người vừa nhảy xuống là tên tiểu tử kia?”_
Lúc vừa mới nhảy xuống, Đinh Hiểu sử dụng Dẫn Sát Nhập Thể, cộng thêm thay đổi chủ Linh Tướng, về mặt ngoại hình, Đinh Hiểu giống như là một thi quỷ được bao bọc bởi hỏa diễm...
_“Khẳng định là hắn, chỉ là, tuy nói hắn có Linh Tướng nguyên tố hỏa diễm, nhưng, nhưng dung nham bên dưới này, nhiệt độ cực cao, xác suất lớn là địa tâm dung nham, một tên Tam Tinh Thần Hư Cảnh như hắn, nhục thân không thể nào chống đỡ nổi!”_
_“Có muốn xuống không?”_ Lộc Lão nhìn về phía đồng bạn.
_“Chuyện này, ta cũng không có Linh Tướng hỏa diễm a... Nhục thân này của ta sợ cũng không cách nào ở trong địa tâm dung nham thời gian dài.”_ Phúc Lão một trận hoảng sợ, không ngừng lắc đầu.
_“Vẫn là về nói cho Thang lão đệ trước đi... Tên Đinh Hiểu này, đúng là một kẻ điên!”_
Đinh Hiểu rơi vào trong hồ dung nham.
Hắn lập tức lấy Tướng Lực bao bọc bản thân, chỉ là Tướng Lực hộ bích trong nháy mắt liền bị dung nham hòa tan.
Dung nham bốn phía cấp tốc nhấn chìm Đinh Hiểu!
Lúc này, dung nham đang cuộn trào nhanh chóng, phảng phất đang có một cỗ lực lượng nào đó hấp dẫn chúng.
Đinh Hiểu ở trong dung nham nhấp nhô mấy lần, cuối cùng vẫn bị đánh sâu vào đến mức mất đi tung tích.
Bây giờ có thể bảo vệ Đinh Hiểu, chỉ có Linh Tướng Chích Dương Chân Hỏa và nhục thân Linh Sát của hắn.
Chích Dương Chân Hỏa liều mạng đẩy dung nham xung quanh ra, nhưng đối mặt với dòng dung nham vô tận, căn bản không cách nào làm được cách ly dung nham hoàn toàn.
Vẫn có lượng lớn dung nham va đập vào nhục thân của Đinh Hiểu.
Cũng may phòng ngự nhục thân của Đinh Hiểu cực kỳ kinh nhân, dựa vào nhục thân Linh Sát, hắn vậy mà miễn cưỡng chịu đựng được độ nóng của dung nham.
Sau khi từ từ thích ứng, trong đầu Đinh Hiểu vang lên thanh âm của Hắc Vụ.
_“Thôn Phệ Hỗn Độn Thạch Bản ở ngay phía trước!”_
_“Còn ngây ra đó làm gì? Ngươi tưởng ngươi có thể mãi ở lại chỗ này sao?”_
Đinh Hiểu có chút hoài nghi nói, _“Ngươi không gạt ta?”_
_“Ta đã đáp ứng giúp ngươi tìm kiếm thạch bản, nếu ta chưa từng đáp ứng chuyện của ngươi, lừa ngươi cũng là bình thường, nhưng đã đáp ứng rồi, bản tọa há có thể nuốt lời?”_
_“Bất kể có phải là thạch bản của bộ này hay không, chỉ cần là thạch bản, ta liền sẽ báo cho ngươi.”_
Đinh Hiểu cũng biết mình không thể ở lại đây lâu, không màng tới quá nhiều, liền bơi về phía sâu trong dung nham.