## Chương 762: Chưa Biết Mới Là Đáng Sợ Nhất
Dưới trạng thái Thiên Ma Sát Tinh, phòng ngự nhục thân cùng tướng lực bộc phát đều so với dưới trạng thái Dẫn Sát Nhập Thể trước kia, tăng lên gấp đôi!
Phải biết dưới trạng thái Dẫn Sát Nhập Thể, các phương diện năng lực của Đinh Hiểu đã từng được tăng lên trên diện rộng một lần, nay lại tăng gấp đôi, đã vô cùng khủng bố rồi.
Lúc Thiên Ma Sát Tinh phát động, bắt buộc phải tiến vào trạng thái Dẫn Sát Nhập Thể trước, sau đó lại phát động Dẫn Sát Nhập Thể một lần nữa mới có thể hoàn thành.
_“Cho nên, đây chính là “phản tắc hóa cực”_?” Đinh Hiểu nhớ tới thông tin trên thạch bản số sáu.
Vạn vật tương sinh tương khắc, hợp tắc quy linh, nhưng nếu ngược lại, thì có thể khiến một loại năng lực nào đó đạt tới cực hạn!
Dẫn Sát Nhập Thể là dựa vào đệ thất linh tướng _“Mộ Bi”_ của Đinh Hiểu hình thành, Mộ Bi tượng trưng cho _“tử vong”_ , như vậy thạch bản số sáu chính là tiếp tục cường hóa hiệu quả sau khi chết hóa sát!
Nguyên chủ thạch bản không chỉ là vạn ác chi nguyên, mà còn là Vạn Thần Chi Chủ!
Đinh Hiểu dường như hiểu được vì sao hắn lại có hai loại xưng hô này rồi...
Tướng kỹ đã dung hợp hoàn thành, không bao lâu, phong ấn phù trận do Đinh Hiểu bố trí liền bị hồ nham thạch đánh nát.
Nham thạch nóng chảy xung quanh điên cuồng tràn vào.
Chỉ bất quá Đinh Hiểu lúc này, đã không phải là Đinh Hiểu của bảy ngày trước.
Hắn lập tức thay đổi chủ linh tướng, phát động Dẫn Sát Nhập Thể.
Chỉ là trạng thái Dẫn Sát Nhập Thể tầng thứ nhất, Đinh Hiểu đã không còn e ngại nham thạch nóng chảy nhiệt độ cao xung quanh.
Cho dù hiện tại Đinh Hiểu chỉ có nhị tinh Thần Nguyên cảnh giới, nhưng Đinh Hiểu đã tự tin, nay cho dù là đối mặt với cửu tinh Linh Thần, đối phương cũng không cách nào dễ dàng đánh chết mình!
Chỉ bất quá, hiện tại quần hùng vây quét Thú Thần, hiện tại hiện thân cũng không phải là thời cơ tốt nhất.
Nghĩ đến chỗ này, Đinh Hiểu dứt khoát tiếp tục ở dưới đáy hồ nham thạch tu luyện!
Năm người Thang Chấn vốn dĩ vì truy tìm Đinh Hiểu, đã đến phụ cận thung lũng.
Bọn người Phúc Lão tận mắt nhìn thấy Đinh Hiểu nhảy vào trong khe nứt.
Đang lúc bọn Thang Chấn không biết làm sao cho phải, sơn mạch khổng lồ phía sau mãnh liệt chấn động.
Từ cửa hang, phun bắn ra một đạo cột đỏ ngút trời!
Vô số dung nham cuồn cuộn, hướng về bốn phương tám hướng điên cuồng phun bắn, nhanh chóng đem ngoại vi thân núi bao vây lại, phong tỏa đường lui của tất cả mọi người!
Thế nhưng chuyện này còn chưa kết thúc, sau khi cột đỏ ngút trời xuất hiện không bao lâu, một con sinh vật khổng lồ đột nhiên từ trong cột nham thạch màu đỏ nổi lên.
Đó là một con sinh vật hình dáng giống dê núi, có đôi mắt đỏ khổng lồ, toàn thân bị nham thạch nóng bỏng bao bọc vô cùng đáng sợ.
Sinh vật kia xuất hiện xong, lơ lửng giữa không trung, lượng lớn nham thạch từ thân thể khổng lồ của nó nhỏ xuống, đôi mắt nó quan sát nhân loại xung quanh, từ trong miệng nó truyền ra một đạo thanh âm trầm thấp.
_“Dám can đảm xông vào lãnh địa của bản tọa, các ngươi là sống không kiên nhẫn nữa sao!”_
Tất cả mọi người ngẩng đầu ngưỡng vọng con sinh vật khủng bố trên bầu trời này.
Tuyết Nhi càng là lần đầu tiên nhìn thấy dã thú cấp bậc này, cho dù cự ly con Thú Thần kia còn có ngàn mét, nhưng vẫn có thể cảm nhận được loại cảm giác áp bách trước nay chưa từng có kia!
_“Ca, đây, đây chính là... Thú Thần?! Nó rốt cuộc là sinh vật gì?”_
Thang Chấn lúc này cũng đang trong cơn khiếp sợ, hơn nữa với cảnh giới của hắn cũng rất khó trả lời vấn đề của muội muội.
Phúc Lão nói: _“Là Thủy Thú! Sinh vật nắm giữ huyết mạch Thần Minh nguyên thủy hơn, ở Pháp Võ Đại Lục đều cực kỳ hiếm thấy!”_
Thọ Lão cũng nói: _“Con Thủy Thú này đại khái trường kỳ cư trú ở địa tâm... Không biết Thần Minh bám vào trên người nó, vốn dĩ là Thần Minh phương nào.”_
_“Bất kể là vị Thần Minh nào, có thể trở thành Thần Minh, há có hạng người hời hợt?”_ Lộc Lão lắc đầu nói: _“Thú Thần đã vạch ra ranh giới, chúng ta nếu hiện tại vượt giới, rất có thể sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên công kích của hắn.”_
_“Cũng may vị trí của chúng ta khá tốt, đợi đám người Tô gia kia giao thủ cùng Thủy Thú, chúng ta thừa cơ rời đi là được.”_
_“Thang Chấn, Tuyết Nhi, hai người các ngươi không nên rời khỏi bên cạnh ba người ta, chiến đấu tiếp theo, cường độ không phải các ngươi có thể ứng phó được. Đợi vượt qua thời kỳ đầu chiến đấu, chúng ta lập tức rời đi!”_
Đừng nói chiến đấu tiếp theo, chính là nham thạch phun trào từ đỉnh núi hiện tại, cũng đã cực kỳ khủng bố rồi.
Thang Chấn lập tức kéo Tuyết Nhi lại, ba người Phúc Lộc Thọ đem hai huynh muội vây ở giữa, đồng thời toàn bộ tiến vào trạng thái Tướng Ngã Tướng Dung.
Ánh mắt Tuyết Nhi quét về phía khe nứt, ánh mắt trống rỗng.
_“Đinh Hiểu ca ca, huynh, huynh vì sao phải làm như vậy? Huynh rốt cuộc muốn tranh đoạt bảo vật cùng những người đó như thế nào!”_
Trên đỉnh núi, mấy trăm tên siêu cấp cao thủ, đã động thủ cùng Thú Thần.
Những cao thủ này xem xét liền biết là có chuẩn bị mà đến.
Gần như trong mỗi một đội ngũ, đều có ba đến bốn gã cao thủ am hiểu nguyên tố hỏa diễm, nhiệm vụ chính của những người này không phải là chiến đấu cùng Thú Thần, mà là bảo vệ những người khác phe mình không bị nham thạch quấy nhiễu.
Phúc Lão nhíu chặt mày: _“Bọn họ hình như đã sớm biết thứ phải đối phó là cái gì.”_
Thọ Lão gật đầu nói: _“Trong phạm vi Thiên Giới Sơn tồn tại Thú Thần, điểm này thiên hạ đều biết, nhưng thời gian dài như vậy, các thế lực lớn cũng không dám tùy ý trêu chọc Thú Thần.”_
_“Không biết vì sao, bọn họ lần này lại không hẹn mà cùng đồng loạt ra tay với Thú Thần.”_
Thang Chấn hơi híp mắt lại, nói: _“Chẳng lẽ, con Thú Thần này cũng không phải là mục tiêu chân chính của bọn họ? Dưới nham thạch này, còn có bảo vật?”_
Phúc Lão lấy tướng lực hộ bích bảo vệ mọi người, tránh bị hỏa cầu nham thạch phun bắn công kích, trong miệng nói: _“Có khả năng này!”_
_“Bất quá, ta cảm thấy bọn họ cũng không biết dưới nham thạch còn có bảo vật gì.”_
_“Lúc trước ta nghe nói, các đại gia tộc nhao nhao triệu hồi Quan Tinh Sư nhà mình...”_ Thọ Lão đột nhiên nói: _“Lúc ấy ta cảm thấy sự tình có kỳ quặc, liền tìm một vị hảo hữu Quan Tinh Sư dò hỏi.”_
_“Vị Quan Tinh Sư kia vì ta tính một quẻ, kết quả...”_
_“Kết quả thế nào?”_ Thang Chấn hỏi.
_“Hắn nói, một mảnh sương mù bao phủ tinh tượng, hắn nhìn không rõ tình cảnh trong đó, thứ nhìn thấy chỉ có liệt diễm ngập trời...”_
Lộc Lão trầm tư một lát, nói: _“Ngươi tìm, có phải là đệ nhất Quan Tinh Sư Đại Kim Quốc từng là Sóc Ngôn?”_
_“Đúng.”_
_“Ngay cả Sóc Ngôn đều tính không ra... Ta hiểu rồi.”_ Lộc Lão đột nhiên nói.
Thọ Lão kỳ quái nói: _“Ngươi hiểu cái gì rồi? Không phải nói không có tính ra sao?”_
Ánh mắt Lộc Lão gắt gao nhìn chằm chằm kịch đấu trên đỉnh núi, trầm giọng nói: _“Chuyện này không phải rất rõ ràng sao? Chính là bởi vì không tính ra được, các thế lực lớn mới đứng ngồi không yên như thế!”_
Câu nói này của Lộc Lão, lập tức khiến mọi người như bị điện giật!
Ngay cả Quan Tinh Sư phụ thịnh danh nhất Pháp Võ Đại Lục, đều không cách nào thôi toán, chính là bởi vì thôi toán không ra, những thế lực lớn này mới có thể khẩn trương như vậy.
Bọn họ cũng mới có thể phái ra đội ngũ, tiến đến nơi đây tìm tòi hư thực.
Sóc Ngôn nhắc tới nơi này sẽ có liệt diễm ngập trời, cho nên trong đội ngũ của những người này, liền trang bị Linh Tướng Sư am hiểu hỏa nguyên tố linh tướng.
Mà trên đường đi, bọn họ ai cũng không đi tranh đấu cùng người khác, bởi vì chính bọn họ cũng không rõ nơi này sắp xảy ra chuyện gì, hành sự liền càng thêm cẩn thận.
Lộc Lão tiếp tục nói: _“Chưa biết mới là đáng sợ nhất!”_
_“Nay Pháp Võ Đại Lục, giống như đang ở trong đêm tối trước cơn bão, thánh thú Phật Tông xuất thế, tinh tượng chưa biết không ngừng dự báo cái gì, khoảng thời gian trước truyền thuyết Thú Thần Thiên Giới Sơn xao động, đủ loại dấu hiệu, đều đang dự báo một loại uy hiếp chưa biết nào đó, đang bức cận Pháp Võ Đại Lục!”_
Nói xong, Lộc Lão hơi híp mắt lại.
_“Nơi này rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì!”_