## Chương 780: Một Giao Dịch
Tô gia dù sao cũng không phải là thế gia bình thường, với tư cách là siêu cấp gia tộc truyền thừa ngàn năm, môn đệ sâm nghiêm.
Điểm quan trọng nhất là, đám người Đinh Hiểu tịnh không hiểu rõ tình hình nội bộ Tô gia, ai có thể tín nhiệm, ai lại nên đề phòng.
Tô Ninh thân phận tôn quý, thực lực cường đại, thế nhưng trong hoàn cảnh như Tô gia, đám người Đinh Hiểu cũng không thể nào trắng trợn tiến vào Tô gia được.
Một khi thất bại, không gặp được Tô Ninh chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ Mộ Tuyết và Âu Dương Tuân đều sẽ rơi vào nguy hiểm.
Trải qua thương nghị, mọi người vẫn cho rằng, thông qua việc bán Linh thú đan để tiến vào Tô gia, mới là phương thức bảo hiểm nhất.
Hầu Nghĩa ngưng tư một lát rồi nói, _“Thân phận của chúng ta không thể bại lộ, tam lão có thể bắt giữ kẻ theo dõi không?”_
Tam lão đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Lộc Lão lên tiếng, _“Vô Cốt ta từng nghe nói qua, ba người chúng ta bắt giữ nàng ta vấn đề không lớn, chỉ cần hơi chút dẫn dụ, đưa nàng ta tới nơi hẻo lánh, ba người chúng ta nhất định sẽ không để nàng ta trốn thoát.”_
_“Hiện tại chỉ sợ nàng ta đã đem tin tức truyền về...”_
Tưởng Nam Phong nói, _“Nàng ta hiện tại hẳn là vẫn chưa làm rõ được tình hình, có lẽ vẫn chưa truyền tin tức về, hơn nữa, nàng ta có truyền tin tức về hay không, không phải là chuyện chúng ta có thể chi phối, hiện tại vẫn là nên bắt giữ nàng ta trước, sau đó lại căn cứ vào tình hình mà châm chước an bài kế hoạch bước tiếp theo.”_
Sự tình đã đến nước này, cũng chỉ có thể như vậy.
Mấy người thương định một phen, lập ra kế hoạch, chuẩn bị tối nay hành động!
Đinh Hiểu một mình đang chạy tới Tinh Thần Chi Môn.
Hắn vốn định gọi Tiểu Dạ ra, nhưng Đinh Hiểu đột nhiên phát hiện Tiểu Dạ đang đột phá cảnh giới.
Chuyến đi Thiên Giới Sơn lần này, Tiểu Dạ trước là ăn một viên Linh thú đan của Chư Hoài, một viên của Câu Xà, hiện tại lại ăn thêm một viên Linh thú đan cấp Thú Thần của Cửu Tinh Linh Thần Cảnh đỉnh phong, thực lực e rằng sắp đột nhiên tăng mạnh rồi.
Đinh Hiểu liền cũng không đi quấy rầy Tiểu Dạ tu luyện, tự mình đi đường.
Chỉ bất quá Đinh Hiểu phát hiện phía sau mình, có ít nhất mười người đang theo dõi.
Những người này rõ ràng không phải cùng một bọn, phân bố ở bốn phương tám hướng.
Nghĩ tới những đội ngũ thế lực đã _“rời đi”_ lúc trước, Đinh Hiểu đại khái đã đoán được thân phận của những người này.
Những thế lực lớn kia bị Thú Thần thả đi, bọn họ tự nhiên sẽ không dễ dàng rời khỏi, mà sau khi tận mắt chứng kiến Đinh Hiểu đánh chết Thú Thần, liền đem sự chú ý tập trung lên người hắn.
Đang lúc Đinh Hiểu suy nghĩ, có nên thông báo cho đám người Thang Chấn cẩn thận hay không, hắn liền nhận được truyền âm của Thang Chấn.
_“Cẩn thận phía sau!”_ Truyền âm của Thang Chấn rất ngắn gọn.
Đinh Hiểu không khỏi đối với Thang Chấn càng thêm lau mắt mà nhìn, tên này ngoại trừ cảnh giới hơi thấp, tuyệt đối là một kẻ tâm tư kín đáo.
Đám người Thang Chấn khẳng định đã phát hiện ra kẻ theo dõi trong bóng tối, điểm này ngược lại khiến Đinh Hiểu yên tâm.
Thang Chấn hẳn là sẽ nghĩ cách cắt đuôi bọn họ.
Ngược lại là bên phía mình có chút phiền toái, Tướng Lực hiện tại của hắn còn lại không nhiều, mà hắn đối với Thiên Giới Sơn cũng không quen thuộc, di chuyển rất chậm.
Những người kia nếu như thực sự muốn bao vây tới, hoặc là bản thân trêu chọc phải dã thú, đều vô cùng phiền toái!
Đang lúc Đinh Hiểu suy nghĩ làm thế nào để thoát khỏi sự theo dõi, trong khu rừng cách đó không xa bên hông, truyền đến một trận âm thanh kỳ quái.
_“Tê... Tê... Tê...”_
Đinh Hiểu kỳ quái nhìn sang.
Nơi đó có một bóng người đang nửa che nửa đậy trốn trong rừng, giờ phút này nàng ta thò đầu ra phát ra âm thanh tương tự như Câu Xà nhả lưỡi về phía Đinh Hiểu.
Rất hiển nhiên, đối phương là muốn thu hút sự chú ý của Đinh Hiểu.
Thấy Đinh Hiểu nhìn về phía mình, nữ nhân kia đè thấp giọng, nhỏ giọng gọi, _“Qua đây a!”_
Đinh Hiểu còn chú ý tới, trên y phục trước ngực người nọ, có viết một chữ _“Chung”_.
_“Người của Chung gia?”_ Đinh Hiểu nhíu mày, nhanh chóng lách mình, tiến lại gần.
_“Đi theo ta!”_ Nữ nhân kia cũng không nói nhiều, trực tiếp lên tiếng.
Đinh Hiểu đứng tại chỗ, nhíu mày nhìn người nọ.
Nữ nhân quay đầu lại, phát hiện Đinh Hiểu vẫn chưa động đậy, gấp gáp nói, _“Ngươi không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm ngươi sao? Muốn thoát khỏi bọn họ thì đi theo ta, nếu không thì coi như ta chưa nói gì cả!”_
Nói xong, nữ nhân kia liền tự lo thân mình nhanh chóng đi về phía sâu trong rừng.
Đinh Hiểu do dự một lát, trong lòng suy tính.
Cho dù nữ nhân này muốn bất lợi với hắn, thậm chí là muốn dẫn hắn vào bẫy rập, vậy thì hắn cũng chỉ cần đối phó với một đám người, tóm lại vẫn tốt hơn là bị mười mấy thế lực theo dõi.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu lập tức đuổi theo.
Nữ nhân kia cũng không đợi Đinh Hiểu, một mực nhanh chóng xuyên qua trong rừng rậm, Đinh Hiểu thì theo sát phía sau.
_“Theo sát một chút! Ta đã bố trí Mê Hồn Trận linh phù trên cây, ngươi tụt lại phía sau xa quá, cũng sẽ bị nhốt lại!”_ Phía trước truyền đến thanh âm của nữ nhân, Đinh Hiểu vội vàng tăng nhanh tốc độ.
Đại khái chạy ra được mấy chục dặm, nữ nhân mới hơi thả chậm tốc độ, đứng ở cách đó không xa chờ đợi Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu vài bước đuổi tới, sau khi dừng lại liền hỏi, _“Ngươi tại sao lại muốn giúp ta?”_
Nữ nhân xoay người, nhìn Đinh Hiểu, trong mắt mang theo một tia quyết tuyệt.
Đột nhiên, ngón tay ngọc ngà của nữ nhân kéo một cái, cởi bỏ dải lụa bên hông, váy dài sa mỏng từ trên vai nàng trượt xuống... Thân thể linh lung có đường cong của nữ nhân, gần như sắp phơi bày ra trước mặt Đinh Hiểu.
Làn da trắng như tuyết, vóc dáng ngạo nhân... Miêu tả sinh động!
Đinh Hiểu lập tức tâm loạn như ma, vội vàng quay đầu đi, _“Cô nương, ngươi, ngươi làm cái gì vậy!”_
Thanh âm của nữ nhân lạnh nhạt, lộ ra ý tứ bi lương.
_“Ta muốn cùng ngươi làm một giao dịch!”_
_“Ngươi, ngươi mặc y phục vào trước đã...”_ Đinh Hiểu rất muốn quay đầu lại hảo hảo nói chuyện với đối phương, bất đắc dĩ hắn hiện tại không dám nhìn nhiều.
_“Ngươi không cần như vậy, nam nhân các ngươi mặc kệ sống bao nhiêu tuổi, không phải đều không đổi được bản tính sao?”_ Nữ nhân dùng một loại ngữ khí nhìn thấu nam nhân nói.
_“Hay là nói, ngươi cảm thấy ta không đủ xinh đẹp? Cho dù ta cởi y phục, cũng không có lực hấp dẫn đối với ngươi?”_
Đinh Hiểu phát hiện mình luôn có xúc động muốn nhìn trộm... Hắn dứt khoát xoay người lại, _“Cô nương, ngươi rất xinh đẹp, ta không dám nhìn ngươi, chính là bởi vì ta sợ mình vô pháp chống cự lại dụ hoặc.”_
_“Chỉ là, ta không phải là một người tùy tiện.”_
Nữ nhân hừ nhẹ một tiếng, _“Còn tính là nói thật... Ngươi đừng hiểu lầm, ta tịnh không phải là nữ tử phong trần, ta chỉ là dùng thân thể để làm một vụ giao dịch với ngươi, ngươi không cần phải như vậy.”_
Đinh Hiểu lắc đầu, hắn không thể tiếp tục rối rắm ở chuyện mặc hay không mặc y phục nữa, vẫn là hỏi rõ ràng trước rồi nói sau.
Đinh Hiểu y cựu đưa lưng về phía nàng, nói, _“Giao dịch gì?”_
_“Thú Thần đã giết đệ đệ ta, nhưng bởi vì thực lực của Thú Thần quá mức cường đại, Chung gia chúng ta... Chung gia chúng ta tuy có cường giả tọa trấn, lại không thể nào đối địch với Thú Thần.”_
_“Gia tộc đã từ bỏ việc báo thù cho đệ đệ ta, nhưng ta muốn nó chết!”_ Nữ nhân lộ ra một cỗ ngoan kình, _“Nó đã giết người thân duy nhất của ta, ta đã đáp ứng nương, phải chăm sóc tốt cho đệ ấy!”_
Đinh Hiểu đột nhiên nhớ tới, Không Gian Chi Thần lúc trước quả thực đã giết một vị đệ tử Chung gia... Xem ra người nọ chính là đệ đệ của nữ nhân này.
_“Chúng ta đều tận mắt nhìn thấy ngươi đánh lui Thú Thần, ngươi có thực lực này để đánh chết nó!”_ Nữ nhân tiếp tục nói, _“Ta cùng Tử Thiện, chúng ta tuy là đệ tử đích hệ của Chung gia, nhưng sau khi phụ mẫu ta vẫn lạc, địa vị trong nhà ngay cả đệ tử ngoại tộc cũng không bằng.”_
_“Ta không có thứ gì đáng giá, chỉ có... chỉ có thân thể có thể giao dịch với ngươi!”_
Đinh Hiểu khẽ híp mắt lại, thở dài một tiếng.
_“Xin lỗi, nếu như ta có thể chạy tới sớm một chút, có lẽ đệ đệ ngươi liền sẽ không chết... Cô nương, nếu chỉ là giao dịch này, ngươi hoàn toàn không cần phải như vậy.”_
_“Thú Thần kia ta tất sát nó!”_
Nữ tử chần chờ một lát, có chút không xác định nói, _“Ngươi, ngươi có từng nghĩ tới, nó có thể trốn tới sào huyệt dã thú ở Vọng Thiên Phong không? Nơi đó có lẽ còn có Thú Thần lợi hại giống như nó, một mình ngươi chưa chắc đã thắng được.”_
Đinh Hiểu hừ nhẹ một tiếng, _“Ta đã muốn giết nó, vậy thì mặc kệ nó trốn tới đâu, kết quả đều giống nhau!”_
_“Cô nương, nếu ngươi cảm thấy nhất định phải cho ta một thứ gì đó, mới chịu tin tưởng những lời ta nói, vậy ta khuyên ngươi vẫn là nên mặc y phục vào... Ngươi có thể giúp ta một việc, vậy lần sau ta đi tìm Thú Thần, liền mang theo ngươi!”_