## Chương 791: Quyết Trạch
Ngoại trừ Phúc Lộc Thọ tam lão ra, Thang Chấn và Tuyết Nhi căn bản không quen biết vị lão giả này.
Thế nhưng Thang Chấn lại biết thập đại trưởng lão của Tô gia là khái niệm gì.
Ở Tô gia, nhậm chức một trăm năm là một đại, thập đại chính là một ngàn năm!
Tô Túy cùng Tô gia trải qua vô số lần huyết vũ tinh phong, làm trưởng lão Tô gia một ngàn năm, địa vị của ông ta ở Tô gia cực kỳ sùng cao.
Mấu chốt là, thực lực của ông ta, càng là thâm bất khả trắc!
Phúc Lộc Thọ tam lão đưa mắt nhìn nhau, Thọ Lão khẽ híp mắt lại, _“Là ngươi cắt đứt truyền âm?”_
Tô Túy mỉm cười, _“Nếu không thì sao? Đợi các ngươi tìm cứu binh?”_
_“Các ngươi làm sao biết được chúng ta trói Vô Cốt?”_ Phúc Lão nhíu mày.
Tô Túy cười ha hả, _“Kỳ thực, quay lại xem kế hoạch của các ngươi, tuy nói không tính là hoàn mỹ, nhưng lại cũng không có sơ hở quá lớn.”_
_“Bất quá ai có thể ngờ tới, các ngươi vậy mà chỉ là thua bởi một biểu cảm nhỏ nhặt?”_
_“Tô Khả Khả hẳn là quen biết các ngươi đi.”_ Tô Túy nhìn về phía Hầu Nghĩa và Tưởng Nam Phong.
Hai người lập tức sửng sốt, sau khi hồi tưởng một phen, mãnh liệt nhớ tới bọn họ từng gặp Khả Khả ở bên ngoài phủ Tô gia...
Chỉ là một cái liếc mắt như vậy, liền bị đối phương nhìn ra kỳ kiều?
_“Ngay từ đầu chúng ta tịnh không biết các ngươi đã làm gì, bất quá hai ngày nay chúng ta vẫn luôn điều tra tung tích lúc trước của các ngươi, cộng thêm Trọng Cảnh cung cấp một đầu tin tức quan trọng, tra xét như vậy, quả nhiên phát hiện ra vấn đề!”_ Tô Túy thong dong nhìn những người này.
_“Vốn dĩ ta còn kỳ quái, các ngươi vì sao sau khi tiềm nhập Tô gia, lại nhanh chóng rời đi như vậy, cho đến khi ta nhìn thấy nữ tử kia!”_ Ánh mắt Tô Túy rơi vào trên người Âu Dương Mộ Tuyết.
_“Nói thật, ta thực sự nằm mơ cũng không ngờ tới, Tô Ninh vậy mà còn có một đứa con gái, không chỉ có vậy, nàng vậy mà còn tìm về Tô gia?!”_
_“Chậc chậc chậc, từ đại lục cấp một mò tới đại lục cấp bảy tìm mẹ, quá cảm động rồi...”_ Tô Túy lắc đầu, giống như đang dư vị loại cảm giác này.
Thọ Lão âm thầm xê dịch thân mình, nói với Thang Chấn, _“Các ngươi có thể chạy được người nào hay người đó!”_
Thang Chấn trừng lớn hai mắt, ngay cả Thọ Lão cũng nói như vậy, có thể thấy được kết quả của trận chiến này đã có thể dự báo!
Tô Túy tự lo thân mình nói, _“Nếu như ta đoán không lầm, tiểu tử kia vừa rồi là muốn liên hệ Đinh Hiểu đi.”_
_“Ta vốn dĩ đang nghĩ xem có nên một mẻ hốt gọn hay không, nhưng nghĩ lại vẫn là thôi đi, nhiệm vụ của ta chỉ là điều tra các ngươi, còn về Đinh Hiểu, hừ hừ, có các ngươi trong tay, còn sầu hắn không tới sao?”_
_“Con gái của Tô Ninh, ha ha ha ha, lúc trước còn sầu không bắt thóp được Tô Ninh, hiện tại, nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ rồi!”_
Hầu Nghĩa đột nhiên giơ tay lên, đem Truyền Âm Phù trong tay thiêu hủy!
Tưởng Nam Phong, Âu Dương Mộ Tuyết, Thang Chấn cũng phản ứng lại ngay lập tức, đem Truyền Âm Phù Đinh Hiểu lưu lại cho bọn họ, toàn bộ hủy đi!
Chiêu này, Tô Túy quả thực không ngờ tới...
Ông ta ngẩn người, khóe mắt co rút, _“Các ngươi quả thực có chút ý tứ...”_
_“Bất quá, chỉ cần Đinh Hiểu còn ở Pháp Võ Đại Lục, hắn sớm muộn gì cũng sẽ biết.”_
_“Ta khuyên các ngươi đừng phản kháng, các ngươi không thể nào trốn thoát được đâu, một người cũng không thoát được!”_
Nói xong, người Tô gia ùa lên.
Đinh Hiểu đã đợi ở Vân Thương Thành hai ngày rồi.
Thế nhưng hắn vẫn luôn không đợi được tin tức của đám người Hầu Nghĩa.
Tu La Bí Cảnh ngày hôm sau liền mở ra, từ đây chạy tới đó còn cần một ngày.
Ngoài ra Đinh Hiểu càng thêm lo lắng cho sự an toàn của bọn họ.
Sáng sớm, Đinh Hiểu đứng bên hồ, phóng tầm mắt nhìn mặt hồ.
Một bên là Tu La Bí Cảnh, đây là con đường quan trọng nhất để hắn tăng lên thực lực, mà tăng lên thực lực lại liên quan tới việc tranh đoạt thạch bản, báo thù cho sư phụ, đánh chết Thú Thần... Một bên là thê tử và các huynh đệ, cho tới nay vẫn y cựu bặt vô âm tín.
_“Nếu như Tinh Ngữ ở đây thì tốt rồi...”_ Đinh Hiểu nhíu chặt mày.
Phía sau truyền đến tiếng động nhẹ, Chung Tử Ngưng đi tới.
Nhìn thấy Chung Tử Ngưng, trong lòng Đinh Hiểu càng thêm có chút áy náy.
Hắn từng đáp ứng Chung Tử Ngưng, báo thù cho đệ đệ nàng! Nếu như bỏ lỡ Tu La Bí Cảnh lần này, có lẽ khi cô nương này vẫn lạc đều không nhìn thấy Thú Thần bị giết.
Đinh Hiểu không muốn như vậy, càng là bởi vì Chung Tử Ngưng có lẽ còn biết chuyện thiên kiếp của Vạn Tướng Đại Lục, đây là đại sự liên quan tới ngàn vạn bách tính của Vạn Tướng Đại Lục.
Suy đi nghĩ lại, Đinh Hiểu lấy ra Truyền Âm Phù.
Đang lúc Đinh Hiểu muốn sử dụng Truyền Âm Phù, liên hệ Hầu Nghĩa, một mũi ám khí từ đằng xa bắn tới, cắm phập vào thân cây bên cạnh Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu đang định đuổi theo, Chung Tử Ngưng kéo hắn lại, _“Là truyền thư.”_
Đinh Hiểu quay đầu nhìn lại, trên cây ngân châm mảnh khảnh kia còn cắm một mảnh vải.
Hắn mở mảnh vải ra xem.
【Tả hộ pháp của Phật Tông đang dẫn người chạy tới, chạy!】
【Đừng dùng Truyền Âm Phù!】
Câu phía sau nét chữ ngoáy, nét mực chưa khô, có thể là người nọ nhìn thấy Đinh Hiểu chuẩn bị sử dụng Truyền Âm Phù, vừa mới thêm vào.
Đinh Hiểu nhíu chặt mày, hắn nhìn về phía Chung Tử Ngưng.
_“Có khả năng là muội muội ngươi.”_ Chung Tử Ngưng nói, _“Hành tung của đệ tử Phật Tông khó tìm, càng đừng nói tới Tả hộ pháp, đại khái chỉ có người nội bộ Phật Tông mới có thể biết được!”_
_“Linh Nhi?”_ Đinh Hiểu lắc đầu, _“Không phải nét chữ của muội ấy.”_
_“Thà tin là có.”_ Chung Tử Ngưng nhắc nhở, _“Chúng ta vẫn là mau chóng rời khỏi.”_
Đinh Hiểu gắt gao siết chặt nắm đấm, dưới tình huống hiện tại, hắn đã không thể lưu lại đây nữa rồi, nếu không không chỉ bản thân không an toàn, có khả năng còn sẽ làm bại lộ đám người Hầu Nghĩa.
Cắn răng một cái, Đinh Hiểu gật đầu nói, _“Chúng ta rời khỏi đây trước!”_
Chung Tử Ngưng dẫn Đinh Hiểu, chui vào Thiên Giới Sơn.
Lần này tới, vậy mà là Tả hộ pháp của Phật Tông, đã là hai người mạnh nhất dưới Đại Chủ Trì, Đinh Hiểu không dám có chút lưu lại nào.
Trên đường đi, Đinh Hiểu phát giác Tiểu Dạ đã thức tỉnh.
Thôn phệ Linh thú đan của Thú Thần, Tiểu Dạ đã thôn phệ hai viên Linh thú đan cấp Thú Thần, thực lực tăng vọt, đã đạt tới Thất Tinh Thần Nguyên Cảnh.
Cưỡi Tiểu Dạ mà nói, e rằng mục tiêu càng lớn.
Đột nhiên, Đinh Hiểu tâm sinh một kế, hắn thả Tiểu Dạ ra, vỗ vỗ cái đầu to của Tiểu Dạ, đem hai tấm Truyền Âm Phù giao cho Tiểu Dạ.
_“Tiểu Dạ, ngươi ở lại Thiên Giới Sơn, chỗ này có hai tấm Truyền Âm Phù, một tấm là Truyền Âm Phù với Mộ Tuyết, một tấm có thể truyền âm cho ta, nàng một khi có tin tức, ngươi liền truyền âm cho ta!”_
Tiểu Dạ gật gật đầu, đem hai tấm Truyền Âm Phù nuốt xuống.
Chung Tử Ngưng nhíu mày nói, _“Người truyền thư cho ngươi kia không phải nói, không thể dùng Truyền Âm Phù sao?”_
Đinh Hiểu lắc đầu, _“Bọn họ sẽ không ngờ tới ta đem Truyền Âm Phù cho Tiểu Dạ, hơn nữa hiện tại cũng đã không quản được nhiều như vậy nữa rồi, ta tuyệt đối không thể để bọn họ xảy ra chuyện!”_
Cảnh giới của Tiểu Dạ không nằm trong phạm vi Linh thú đan mà các đại thế lực cần, hơn nữa với tốc độ của Tiểu Dạ, nó một lòng muốn chạy, gần như không thể nào bị bắt được.
Phật Tông có thể là thông qua phương thức nào đó khóa chặt truyền âm của Đinh Hiểu, lại không thể nào đi chú ý Tiểu Dạ.
_“Thế nhưng, cho dù nó dùng Truyền Âm Phù, hình như bằng hữu của ngươi cũng không thể nào biết nó nói cái gì đi.”_
Đinh Hiểu thở dài một hơi, Chung Tử Ngưng nói không sai, Tiểu Dạ cho tới bây giờ vẫn chưa biết mở miệng nói chuyện, có thể có liên quan tới việc nó tịnh không phải là thần thú chân chính, cho nên Tiểu Dạ chỉ có thể làm một trạm trung chuyển.
Để Tiểu Dạ ở lại Thiên Giới Sơn, Đinh Hiểu cũng có chút không yên tâm, nhưng dựa theo ước định, đám người Hầu Nghĩa nếu như không có việc gì, nhất định sẽ tới lân cận Vân Thương Thành, hắn bắt buộc phải để lại một người đợi bọn họ!
_“Tiểu Dạ, nhất định phải cẩn thận, biết chưa!”_
Tiểu Dạ dùng cái đầu to cọ cọ Đinh Hiểu.
Sau khi phân phó tốt cho Tiểu Dạ, Đinh Hiểu lập tức dẫn Chung Tử Ngưng rời đi.
_“Hiện tại chúng ta đi đâu?”_
Ánh mắt Đinh Hiểu sáng rực, kiên định nói, _“Ta muốn để bọn họ biết vị trí của ta, như vậy bằng hữu của ta, Tiểu Dạ đều sẽ an toàn hơn!”_
_“Biết vị trí của ngươi?”_ Chung Tử Ngưng có chút không hiểu, _“Vậy chúng ta há chẳng phải là phải một mực đào vong sao?”_
Đinh Hiểu lắc đầu, _“Không cần! Chúng ta đi Tu La Bí Cảnh!”_
_“Chỉ cần có thể xông tới Tu La Tràng tầng sáu trở lên, bọn họ cho dù biết ta ở đó, cũng không dám tiến vào!”_