## Chương 802: Giải Dược
Chung Tử Ngưng xông tới trước mặt Đinh Hiểu, một kiếm vạch ra sau lưng Đinh Hiểu, đồng thời lòng bàn tay nắm chặt thân kiếm kéo một cái, đem lòng bàn tay vạch phá.
_“Đinh Hiểu, bình tĩnh lại!”_
Bên tai Đinh Hiểu vang lên thanh âm nôn nóng của Chung Tử Ngưng, hắn hiện tại tự biết không cách nào xử lý loại tình huống này, Chung Tử Ngưng chính là hy vọng duy nhất của hắn.
Cố nén đau đớn nóng rát, Đinh Hiểu cắn răng, khoanh chân mà ngồi.
Chung Tử Ngưng đem bàn tay ấn ở vết thương sau lưng Đinh Hiểu, huyết dịch của hai người tựa như hai khối nam châm, lẫn nhau hấp dẫn, nhanh chóng dung hợp!
Theo thời gian từng phút từng giây trôi qua, Đinh Hiểu cảm giác được cảm giác nóng rát trong cơ thể đang từ từ suy giảm.
Huyết dịch nóng bỏng từ sau lưng chảy ra, một lát sau, một trận cảm giác thanh lương lại sẽ từ sau lưng tràn vào, cứ lặp đi lặp lại như vậy, nhiệt độ huyết dịch trong cơ thể Đinh Hiểu đang không ngừng hạ xuống.
Không biết qua bao lâu, thân thể Đinh Hiểu không còn bốc hơi nước nữa, sự nóng rực trong cơ thể rốt cuộc bình tĩnh lại.
Đinh Hiểu khôi phục lý trí, bỗng nhiên nhớ tới, Chung Tử Ngưng vì mình trị liệu dị trạng, nàng sẽ không có nguy hiểm chứ.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu lập tức xoay người.
Lúc này Chung Tử Ngưng đang khoanh chân ngồi ở phía sau hắn, thần tình bình tĩnh, khí tức đều đặn, sắc mặt hồng nhuận.
_“Chung cô nương, nàng, không sao chứ?”_ Đinh Hiểu hỏi.
Chung Tử Ngưng chậm rãi mở mắt ra, thở ra một hơi thật dài: _“Ta không sao.”_
Thấy Chung Tử Ngưng không sao, Đinh Hiểu cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn lắc lắc đầu, lòng vẫn còn sợ hãi nói: _“Vừa rồi ta còn tưởng rằng mình sắp chết ở chỗ này rồi.”_
_“Đa tạ nàng xuất thủ tương trợ... Đúng rồi, Chung cô nương, vừa rồi ta rốt cuộc là bị làm sao vậy?”_
Chung Tử Ngưng nhìn nhìn bàn tay của mình, vết thương bên trên đã kỳ tích khôi phục rồi.
_“Thần huyết trong cơ thể Thần tộc cương thi tương đương thuần tịnh, nhục thân của ngươi không cách nào thừa nhận, vừa rồi ngươi suýt chút nữa liền bị thần huyết thiêu rụi nhục thân, ta lúc đó cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể giúp ngươi tịnh hóa thần huyết, lại chuyển dời vào trong cơ thể ngươi.”_
Đinh Hiểu nhíu mày nói: _“Thần huyết?! Nàng là nói, trong cơ thể ta hiện tại dung hợp thần huyết?”_
Chung Tử Ngưng gật đầu nói: _“Đúng, hơn nữa số lượng rất nhiều!”_
_“Chuyện này...”_ Đinh Hiểu suy nghĩ một chút, nhìn về phía Chung Tử Ngưng, _“Nàng cảm thấy thần huyết đối với ta sẽ có ảnh hưởng gì?”_
_“Tốc độ tu luyện sau này của ngươi sẽ tăng lên trên diện rộng, thế nhưng ngươi có thể sẽ giống như ta, một khi không cách nào đột phá Cửu tinh Linh Thần Cảnh, chỉ có thể...”_ Nói tới đây, Chung Tử Ngưng cúi đầu không tiếp tục nói nữa.
Đinh Hiểu lúc này trong đầu ong ong rung động.
Chung Tử Ngưng từng nói, cảnh giới của nàng tăng lên, gần như không cần ngoại lực trợ giúp, ngược lại từ khi nàng hiểu chuyện bắt đầu, liền một mực áp chế bản thân tăng lên cảnh giới.
Cho dù như thế, nàng vẫn dễ như trở bàn tay đạt tới Thất tinh Linh Thần Cảnh.
Nhiên nhi nàng có được năng lực mà người khác tha thiết ước mơ, nhưng đồng thời, nàng cũng cần phải đối mặt với hoàn cảnh mà người khác không cách nào tưởng tượng.
Nếu không cách nào đột phá Cửu tinh Linh Thần Cảnh, nàng sẽ hôi phi yên diệt!
Chung Tử Ngưng còn có thời gian một năm, mà Đinh Hiểu... hiện tại cũng phải đối mặt với kết cục tương tự rồi.
_“Thật xin lỗi, Đinh Hiểu, ta, ta không ngờ sẽ biến thành như vậy, ta vốn nên nghĩ thêm biện pháp khác...”_ Chung Tử Ngưng tự trách không thôi.
Đinh Hiểu nhìn thấy bộ dáng áy náy của Chung Tử Ngưng, hít sâu một hơi, đột nhiên nở nụ cười.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Chung Tử Ngưng: _“Tử Ngưng, nàng đang nói ngốc nghếch gì vậy, lúc đó nàng mà không xuất thủ, ta sợ là đã trực tiếp bị thần huyết thiêu thành tro rồi... Làm gì còn thời gian, để nàng tìm biện pháp khác.”_
_“Nhưng mà...”_ Chung Tử Ngưng khổ sở nhìn Đinh Hiểu.
Không ai hiểu rõ hơn nàng, có được Cổ Thần Chi Huyết sẽ mang đến thống khổ như thế nào.
Đinh Hiểu cười lắc lắc đầu: _“Thời gian của ta vốn dĩ đã không còn nhiều, hiện tại ta có được Cổ Thần Chi Huyết, ta liền có thể nhanh hơn tăng lên cảnh giới của mình.”_
_“Về phần chuyện sau này, nếu như tâm nguyện của ta đều đã hoàn thành, không có tiếc nuối mà rời đi, không phải cũng rất tốt sao.”_
Chung Tử Ngưng nhìn về phía Đinh Hiểu, ánh mắt Đinh Hiểu trong vắt, thản đãng.
Hắn đã tiếp nhận kết quả như vậy.
_“Hơn nữa, đó chỉ là dự tính xấu nhất, ta không tin trên thế giới này có thứ không cách nào chiến thắng, Cổ Thần Chi Huyết cũng là như thế!”_ Ánh mắt Đinh Hiểu đột nhiên lăng lệ lên.
Trong lòng Chung Tử Ngưng chấn động.
Được rồi, hắn tiếp nhận hiện thực, thế nhưng, hắn chưa từng từ bỏ hy vọng!
Tất cả hồn hỏa màu trắng ở Tu La Tràng tầng thứ tám, cùng với đoàn hồn hỏa màu bạc kia toàn bộ dập tắt rồi.
Giờ khắc này, trước Hồi Hồn Bích, mọi người lặng ngắt như tờ, đều chỉ là lẳng lặng nhìn chăm chú vào hai đoàn hồn hỏa kia.
Cho dù không ai mở miệng, thế nhưng người quan chiến đều có một loại ăn ý, trong ánh mắt, mang theo sự mong đợi mãnh liệt.
Bọn họ sẽ đi xông tầng thứ chín sao? Tầng cuối cùng của Tu La Bí Cảnh!
Đầy tính kịch tính là, không chỉ là người đứng xem bên ngoài Tu La Bí Cảnh đang mong đợi, ngay cả những đội ngũ lúc này còn ở bên trong Tu La Bí Cảnh, chỉ cần là đội ngũ đã dọn dẹp xong cương thi ở tầng hiện tại, cũng đều đình chỉ di chuyển.
Chung Thắng Thần cùng năm vị trưởng lão đang đứng trước lối vào Tu La Tràng tầng thứ sáu, năm vị trưởng lão đều đang nhìn về phía Chung Thắng Thần.
_“Hắn đi chưa? Tầng thứ chín?!”_
Chung Thắng Thần lắc lắc đầu: _“Vẫn chưa có tin tức...”_
Lạc Thiên Tuyệt vừa mới buông Truyền Âm Phù xuống, ánh mắt nhìn về phía cách đó không xa, lối vào Tu La Tràng tầng thứ bảy.
Ánh mắt của hắn giống như muốn xuyên qua lớp bình phong kia, đi thẳng tới Tu La Bí Cảnh tầng thứ chín.
Rất hiển nhiên, bất kể hắn phát lực như thế nào, hiện tại hắn đều đã không đuổi kịp Đinh Hiểu rồi, hắn thật sự quá hy vọng tận mắt nhìn thấy nhất cử nhất động của Đinh Hiểu lúc này.
_“Tu La Bí Cảnh tầng thứ chín! Nơi đó rốt cuộc cất giấu bí mật gì? Đinh Hiểu, vì sao ngươi còn chưa tiến vào!”_
Trên Hồi Hồn Bích, hai đoàn hồn hỏa ở tầng thứ tám đã dừng lại một lúc lâu.
Đột nhiên, hai đoàn hồn hỏa kia động đậy, mà hô hấp cùng nhịp tim của tất cả mọi người, đều giống như bị hai đoàn hồn hỏa kia dẫn dắt, đi theo động đậy.
_“Bọn họ, muốn đi tầng thứ chín rồi sao?”_
Đinh Hiểu cùng Chung Tử Ngưng đang đứng ở lối vào tầng thứ chín.
Chung Tử Ngưng nhìn nhìn Đinh Hiểu, nói: _“Ngươi xác định muốn đi vào sao? Chúng ta hiện tại ở Tu La Tràng tầng thứ tám, hẳn là không ai có thể đuổi kịp chúng ta.”_
_“Hoặc là ngươi ở chỗ này tu luyện một đoạn thời gian, với tốc độ tu luyện hiện tại của ngươi, đạt tới Cửu tinh Linh Thần Cảnh cũng không cần bao lâu.”_
Ánh mắt Đinh Hiểu vẫn luôn nhìn về phía cửa động đen ngòm phía trước.
Nơi đó chính là nơi đi thông tới tầng cuối cùng của Tu La Bí Cảnh.
Đinh Hiểu u u nói: _“Nếu như ta không dung hợp thần huyết, có thể ta sẽ không mạo hiểm tiến vào nữa, thế nhưng hiện tại...”_ Đinh Hiểu quay đầu nhìn về phía Chung Tử Ngưng.
_“Tử Ngưng, ta đang nghĩ, rốt cuộc là lực lượng gì thôi sinh ra nhiều cương thi như vậy, thậm chí còn bao gồm cả Thần tộc cương thi có được Cổ Thần Chi Huyết, lực lượng gì giao cho chúng ta trạng thái Tu La Vương!”_
_“Những cương thi này hoàn toàn dựa theo quy tắc của Tu La Bí Cảnh mà hành động, có phải bên trong Tu La Bí Cảnh, có thứ gì đó có thể áp chế những cương thi này hay không?”_
_“Nó có thể áp chế cương thi bình thường, cũng có thể áp chế Thần tộc cương thi, vậy thì, loại lực lượng này có thể nào cường đại hơn cả Cổ Thần Chi Huyết hay không?”_
_“Giải dược của chúng ta, có thể nào ngay tại tầng thứ chín?!”_
_“Giải dược?”_ Ánh mắt Chung Tử Ngưng cũng trở nên mê mang.
Bao nhiêu năm nay, nàng chưa từng nghĩ tới, Cổ Thần Chi Huyết còn có giải dược!
_“Ta vốn không muốn xông tầng thứ chín, nhưng xem ra, hiện tại chúng ta nhất định phải thử một lần!”_ Đinh Hiểu nhìn về phía Chung Tử Ngưng, mỉm cười, _“Cùng ta đi chứ?”_
Thân thể Chung Tử Ngưng không khỏi lùi về sau nửa bước.
Thế nhưng khi nàng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Đinh Hiểu, phảng phất như cũng tìm được động lực.
Chung Tử Ngưng hít sâu một hơi, nặng nề gật gật đầu: _“Ta đi cùng ngươi!”_