## Chương 807: Hồng Mông Tạo Vật Cảnh
Đinh Hiểu lúc này đã khiếp sợ đến mức khó mà suy nghĩ.
Hắn làm sao có thể là Trấn Thi Đại Thiên Tướng cuối cùng của Thần tộc kia!
Chuyện này quá mức khó tin!
_“Nhưng, ta không phải Thần tộc...”_
_“Đinh Hiểu, nhìn xem những thứ này, có lẽ nghi hoặc trong lòng ngươi có thể nhận được lời giải đáp.”_
Cổ Thần nói xong, khuôn mặt người khổng lồ kia nháy mắt hóa thành bụi bặm tinh thần lộn xộn rực rỡ, sau đó những bụi bặm này lại tạo thành từng bức họa diện rõ nét.
Trong họa diện, bốn gã cường giả Thần tộc cao lớn, suất lĩnh ngàn vạn đại quân Thần tộc, như thủy triều nhào về phía ức vạn đại quân Linh Sát đối diện!
Bọn họ dùng ra tuyệt học cả đời của mình, lấy đấu chí vô cùng kiên định, chém giết cùng những Linh Sát điên cuồng xấu xí kia.
Trời đất mù mịt, không thấy nhật nguyệt, chỉ có tiếng gầm thét rung trời cùng sát lục vô tận.
Từng chiến sĩ Thần tộc ngã xuống, vô số Linh Sát hóa thành bụi bặm...
Họa diện chuyển đổi, Đinh Hiểu nhìn thấy một nam tử Thú tộc, bên hông hắn treo một khối lệnh bài _“Trấn Thi Đại Thiên Tướng”_.
Hắn đánh giết hết con Linh Sát này đến con Linh Sát khác, cuối cùng lại chết trong tay một con Sát Thần cường đại.
Tiếp theo, họa diện hết lần này tới lần khác biến ảo.
Trong những họa diện này, phô bày ra nhân sinh của từng vị Trấn Thi Đại Thiên Tướng.
Có sự ấm áp khi bọn họ đoàn tụ cùng người nhà, nhiệt huyết khi kề vai chiến đấu cùng chiến hữu, kinh tâm động phách khi vật lộn cùng Linh Sát.
Mà bọn họ, đều cuối cùng chết trong tay Linh Sát...
Trong những người này, có rất nhiều là chủng tộc Đinh Hiểu chưa từng gặp qua, có nam có nữ, có già có trẻ.
Có người tính cách hào sảng, có người giỏi về tính toán, có người mang trong lòng đại nghĩa, có người ích kỷ âm hiểm, có người duy lợi thị đồ, có người háo sắc tham chén.
Trong mắt Đinh Hiểu, trong những người này, có người cường đại vô cùng, có người thực lực bình thường.
Thế giới bọn họ ở, đẳng cấp từ cấp bảy đến cấp một, phồn hoa hoặc bần hàn, rộng lớn hoặc nhỏ hẹp.
Thế nhưng, mặc kệ là chủng tộc gì, tính cách gì, bọn họ thân ở nơi nào, khi bọn họ đối mặt Linh Sát, đều sẽ nghĩa vô phản cố xông lên!
Vô số khuôn mặt xa lạ, lại có cùng một thân phận.
Bọn họ đều là Trấn Thi Đại Thiên Tướng!
Cũng không biết qua bao lâu, Đinh Hiểu ngây ngốc đứng ở nơi đó.
Nhìn những người xa lạ kia, hắn rốt cuộc hiểu rõ một chuyện.
Trấn Thi Đại Thiên Tướng, sứ mệnh kéo dài mấy vạn năm này, từ Thần tộc nắm giữ huyết mạch Cổ Thần chí cao đến Nhân tộc nhỏ bé, nó cũng chưa từng theo sự diệt vong của Thần tộc mà biến mất, mà là thủy chung kéo dài sứ mệnh của mình!
Họa diện tản đi, khuôn mặt người khổng lồ kia lần nữa ngưng tụ, hiện lên trước mặt Đinh Hiểu.
_“Đinh Hiểu, trong thân thể ngươi, hiện tại đang chảy xuôi, chính là Cổ Thần chi huyết!”_
Đinh Hiểu nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.
_“Huống hồ, Thần tộc mà ngươi lý giải quá mức hạn hẹp, vạn tộc trong vũ trụ, đều là dòng dõi của thần, đã như vậy, ai lại có thể nói Nhân tộc các ngươi không phải Thần tộc chứ?”_
_“Mấy chục vạn năm qua, chỉ có ngươi đi tới nơi này, tất cả nhân quả, lựa chọn, đã đưa ngươi tới nơi này!”_
_“Nhiều năm như vậy rồi, vô luận ngươi gặp phải nguy hiểm gì, nan đề gì, ngươi không phải một mực mang theo khối lệnh bài kia sao?”_
Đinh Hiểu hít sâu một hơi, hắn mặc dù không quá tin tưởng vận mệnh, thế nhưng hắn tin tưởng nhân quả cùng lựa chọn.
_“Đinh Hiểu, muốn nhổ tận gốc tai họa Linh Sát, nhất định phải giết chết con Linh Sát chi chủ kia!”_ Cổ Thần nói, _“Ta biết chuyện này rất khó, thế nhưng nếu như ngươi tiếp nhận kết quả như vậy, đây chính là chức trách của ngươi.”_
_“Trấn Thi Đại Thiên Tướng, đương trấn vạn thi thế gian, đương tru yêu ma thế gian!”_
_“Hiện tại, nói cho ta biết lựa chọn của ngươi, tiếp nhận, hay là từ bỏ?”_
Đinh Hiểu trầm mặc hồi lâu, đột nhiên, hắn tự giễu cười lắc đầu, _“Cho dù ta cự tuyệt, ngươi không phải vẫn như cũ sẽ không thu hồi Cổ Thần chi huyết của ta sao?”_
_“Đinh Hiểu, ngươi phải hiểu rõ một điểm, Cổ Thần chi huyết cũng sẽ không trực tiếp khiến ngươi hôi phi yên diệt, chỉ là nhục thân nhỏ yếu không cách nào thừa nhận phần lực lượng cường đại này, mới cuối cùng dẫn đến kết quả như vậy.”_
_“Sau khi hiểu rõ điểm này, ngươi còn muốn ta thu hồi Cổ Thần chi huyết của ngươi sao?”_
Đinh Hiểu hơi nhíu mày.
Lời Cổ Thần nói quả thực không sai, tự bạo không phải vấn đề của Cổ Thần chi huyết, mà là vấn đề của chính hắn.
Tương phản, Thần tộc sở dĩ cường đại, chính là bởi vì Thần tộc chi huyết, đối với hắn mà nói, hắn cần Cổ Thần chi huyết!
Chỉ là, hiện nay cùng mấy vạn năm trước, hình thức đã hoàn toàn khác biệt, dưới tình huống không có đường thành thần, nắm giữ Cổ Thần chi huyết cũng liền mang ý nghĩa thời gian của mình không còn nhiều.
Cổ Thần cũng không quấy rầy Đinh Hiểu suy nghĩ, đối với Cổ Thần mà nói, thứ không thiếu nhất, đại khái chính là thời gian rồi.
Hồi lâu, Đinh Hiểu cúi đầu, bất đắc dĩ nói, _“Ngươi nói đúng, ta cần Cổ Thần chi huyết...”_
_“Về phần Trấn Thi Đại Thiên Tướng mà ngươi nói, ta chưa từng quên lời thề của mình!”_
Hắn cẩn thận gỡ xuống lệnh bài Trấn Thi Đại Thiên Tướng của Thi Bộ bên hông.
Đúng vậy, hắn chưa từng vứt bỏ khối lệnh bài này!
Giống như hắn không quên lời thề lúc trước của mình.
Trong một khắc này, Đinh Hiểu dường như đã thoải mái, khẽ mỉm cười.
_“Không nghĩ tới đi xa như vậy, ta vẫn là trở lại nơi này.”_ Đinh Hiểu đem lệnh bài Thi Bộ cùng lệnh bài Thần tộc xếp chồng lên nhau.
_“Chẳng qua, ta không phải Trấn Thi Đại Thiên Tướng Thần tộc gì cả, ta là Trấn Thi Đại Thiên Tướng Nhân tộc!”_ Đinh Hiểu ngẩng đầu lên, đôi mắt kia kiên định nhìn Cổ Thần.
Lệnh bài Thi Bộ chậm rãi dung nhập vào lệnh bài Thần tộc, hai thứ hợp hai làm một!
_“Mặc kệ là Thần tộc, hay là Nhân tộc, sứ mệnh của các ngươi đều là giống nhau!”_ Cổ Thần vui mừng nói, _“Ngươi hiện tại đã là Trấn Thi Đại Thiên Tướng, vậy thì đồ vật thuộc về ngươi, cũng nên vật quy nguyên chủ rồi.”_
_“Lấy ra vật phẩm ngươi thu được trên Ngũ Hoa Đài.”_
Đinh Hiểu lập tức lấy ra thu hoạch lúc trước.
Một thanh trường kiếm, một cuộn trúc giản, một bình thuốc, một quả cầu nhỏ màu đen, mười bốn khối thạch bản.
_“Đem Huyền Hỏa Chiến Phủ, Thiên Công Tạo Vật Cảnh của ngươi cùng nhau lấy ra.”_ Cổ Thần nhạt nhẽo nói.
Đinh Hiểu dựa theo đối phương phân phó, đem Huyền Hỏa Chiến Phủ và Thiên Công Tạo Vật Cảnh lấy ra.
Tất cả vật phẩm, đều lơ lửng trước mặt Đinh Hiểu.
Đột nhiên, trường kiếm, Huyền Hỏa Chiến Phủ, Thiên Công Tạo Vật Cảnh mãnh liệt bị một cỗ cự lực hấp dẫn, nháy mắt tiến vào trong khuôn mặt khổng lồ kia, bị vô số tinh quang rực rỡ vây quanh.
Đinh Hiểu tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.
Trường kiếm bị ném vào Thiên Công Tạo Vật Cảnh sau, thiên công trị của Tạo Vật Cảnh mãnh liệt tăng vọt một đoạn lớn, trực tiếp đầy ắp.
Tiếp đó, một sợi tinh quang kéo theo Huyền Hỏa Chiến Phủ, đem nó ném vào trong Tạo Vật Cảnh.
Thiên công trị nhanh chóng tiêu hao.
Thiên công trị do cổ kiếm cung cấp tiêu hao hết một đường sau, lại còn có một đường.
Bất quá Tạo Vật Cảnh lại nhanh chóng tiêu hao đường thiên công trị thứ hai.
_“Ân? Giúp ta tăng lên hai cấp chiến phủ?”_ Đinh Hiểu nhíu mày.
Nói đi cũng phải nói lại, Cổ Thần lại thay mình cường hóa vũ khí? Chẳng qua nhìn từ thiên công trị mà thanh cổ kiếm kia cung cấp, chuyện này hắn dường như tự mình cũng có thể hoàn thành...
Hai đường thiên công trị tiêu hao hết, Huyền Hỏa Chiến Phủ còn chưa hoàn thành cường hóa.
Đang lúc này, lượng lớn tinh quang xông vào Tạo Vật Cảnh... Số lượng tinh quang nhiều, phảng phất như một con cự long rực rỡ trong tinh hải, xông vào trong mặt Tạo Vật Cảnh nho nhỏ kia.
Ngay sau đó, thiên công trị lần nữa kéo đầy một đường, đồng thời lập tức tiêu hao hầu như không còn.
_“Mặt Tạo Vật Cảnh này đẳng cấp đã đạt tới hạn mức cao nhất, ta dùng tinh thần chi lực, đem nó lại tăng lên một cấp, đạt tới siêu thần cấp Thiên Công Tạo Vật Cảnh. Thuận tiện cũng giúp ngươi đem Huyền Hỏa Chiến Phủ lại tăng lên một cấp.”_
Đinh Hiểu hít ngược một ngụm khí.
Cổ Thần không chỉ lại tăng lên một cấp Tạo Vật Cảnh, lại còn đem bản thân Tạo Vật Cảnh tăng lên một cấp...
Mặc dù hắn cũng không biết Tạo Vật Cảnh là bảo vật cấp bao nhiêu, thế nhưng ba chữ _“siêu thần cấp”_ , dường như đã nói rõ vấn đề!
_“Chiến phủ của ngươi còn cần một đoạn thời gian mới có thể hoàn thành rèn đúc.”_ Cổ Thần nói xong, đem Tạo Vật Cảnh đẩy trở về.
Đinh Hiểu lại nhìn Thiên Công Tạo Vật Cảnh, đã từ mặt đồng kính cổ phác lúc trước, biến thành một mặt gương tinh xảo rực rỡ sắc màu.
Ngoại trừ phần mặt gương, giống như điểm xuyết vô số bảo thạch, óng ánh vô cùng, mà mặt gương cũng biến thành bộ dáng tinh không bao la.
Năm chữ _“Thiên Công Tạo Vật Cảnh”_ trên Tạo Vật Cảnh vốn có, hiện tại cũng biến thành _“Hồng Mông Tạo Vật Cảnh”_!
Trong lòng Đinh Hiểu sợ hãi than.
Được rồi, chuyện cường hóa Tạo Vật Cảnh này, không phải hắn có thể tự mình hoàn thành...