## Chương 833: Điều Kiện Của Đinh Hiểu
Đinh Hiểu vung chiến phủ lên, ngọn lửa trên Đồ Thần Phủ liền tắt ngấm, hắn cũng lui về hình thái nhân loại.
Từ xa, Đinh Hiểu từng bước từng bước đi về phía Tô Hưng Tổ.
Những đệ tử Tô gia khác, bây giờ đã kinh hồn bạt vía, không ai dám cản trở, nhao nhao lùi ra hai bên.
Chiến đấu trên toàn trường lúc này cũng chỉ còn lại những trận đánh lẻ tẻ, sự chú ý của mọi người, toàn bộ đặt lên người Đinh Hiểu.
Không ai nghi ngờ, hành động của Đinh Hiểu, đủ để ảnh hưởng đến hướng đi của toàn bộ chiến cục.
Không lâu sau, Đinh Hiểu đã đi đến trước mặt đám người Tô Hưng Tổ.
Với tư cách là gia chủ Tô gia, Tô Hưng Tổ bắt buộc phải chống đỡ được áp lực khủng bố như vậy.
Chỉ là muốn đối mặt với Đinh Hiểu hiện tại, hiển nhiên không phải là một chuyện dễ dàng.
Cơ mặt Tô Hưng Tổ run rẩy, không ngừng nuốt nước bọt.
Đinh Hiểu ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn Tô Hưng Tổ, dùng thanh âm bình ổn đến mức không có cảm xúc nói: _“Biệt lai vô dạng, cữu cữu.”_
Đinh Hiểu là trượng phu của Mộ Tuyết, ngược lại quả thực nên gọi Tô Hưng Tổ một tiếng cữu cữu.
Khóe mắt Tô Hưng Tổ liên tục co rụt lại, một tiếng cữu cữu này cũng không khiến hắn cảm thấy có chút cảm giác nhận họ hàng nào.
_“Đinh Hiểu, ngươi, ngươi muốn thế nào?”_
Đinh Hiểu cười lạnh một tiếng: _“Nhớ năm xưa, ta giả mạo trượng phu của Khả Khả, đến Tô gia ngươi tìm Niết Hồn Đan, tuy nói lúc đó ngươi đối với ta không tính là khách khí, nhưng đó cũng là phản ứng nên có của một người cha, cho nên ta chưa từng ghi hận ngươi.”_
_“Thậm chí Tô gia các ngươi sau đó mấy lần truy sát ta, ta cũng chưa từng nghĩ tới chuyện báo thù.”_
_“Nhưng bây giờ...”_ Đinh Hiểu nhìn về phía Tô Ninh cách đó không xa, mặc dù bà vẫn chưa hóa thành Linh Sát, tình hình cũng đã chuyển biến tốt hơn nhiều, nhưng cũng đã cực kỳ suy yếu.
_“Ngươi đối xử với muội muội ruột của mình như vậy, vì ép bà ấy hóa thành ác sát, không từ thủ đoạn, mẫn diệt nhân tính... Ngươi còn hỏi ta muốn làm gì?”_
Tô Hưng Tổ hung hăng nói: _“Từ xưa thành vương bại khấu, bọn họ nếu đã là người Tô gia, thì nên cống hiến tất cả cho Tô gia!”_
_“Thế sao?”_ Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng: _“Tô gia trong miệng ngươi, ta thấy chỉ là Tô gia trong mắt những kẻ nắm quyền các ngươi thôi! Nếu không phải vậy, cớ sao lại có người Tô gia đứng ra phản đối ngươi?”_
_“Nhìn xung quanh xem, Tô gia mà ngươi lấy làm tự hào, bây giờ đã biến thành cái dạng gì rồi?”_
Tô Hưng Tổ từ từ quay đầu, nhìn ra bốn phía.
Ngọc Tô Cốc huy hoàng tráng lệ ngày xưa, nay đã biến thành một mảnh phế tích.
Võ trường Tô gia vốn dĩ bằng phẳng kiên cố, bây giờ đã lồi lõm không bằng phẳng, nham thạch lật tung.
Đệ tử Tô gia nhân đinh hưng vượng, bây giờ thương vong nhiều không đếm xuể, hơn ba trăm danh trưởng lão, bị Hư Không Chi Cảnh và Vĩnh Hằng Hắc Ám của Đinh Hiểu liền chém giết một nửa!
Thần thú mạnh nhất Tô gia Cửu Trảo Kim Long bị Đinh Hiểu miểu sát, Tam Đại Sát Thần bị Đinh Hiểu từng con từng con chém giết...
Nhi tử Tô Trọng Cảnh chiến tử.
Tô Thanh Sơn, nhi tử ruột của mình Tô Thiên Hằng, nữ nhi Tô Khả Khả phản tộc!
Thật vất vả mới chiếm được ghế quan trọng trong Bách Gia Liên Minh, bây giờ đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, bị Bách Gia Liên Minh đảo qua!
Trong mắt Tô Hưng Tổ, trở nên ngày càng vô thần, thân thể căng cứng của hắn, dần dần buông lỏng xuống.
Thế nhưng, phảng phất như một loại bản năng, Tô Hưng Tổ đột ngột ngẩng đầu lên, lớn tiếng phẫn nộ quát.
_“Cho dù có người phản đối, ta cũng là một lòng vì Tô gia!”_
Tô Hưng Tổ phẫn nộ nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Đinh Hiểu, ngươi sẽ không thật sự ngây thơ cho rằng, dữ thế vô tranh, dữ nhân vi thiện có thể chống đỡ một hào môn mấy ngàn năm sừng sững không đổ chứ!”_
_“Tô gia trải qua kiếp nạn lớn nhỏ không dưới trăm lần, mà chúng ta có thể luôn đi đến ngày hôm nay, dựa vào cũng không phải là thánh nhân chi tâm!”_
_“Tất cả đệ tử Tô gia, có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, có thể sử dụng tài nguyên vô hạn, chẳng lẽ không nên tận trung vì gia tộc?”_
_“Ta có lỗi gì! Ta có lỗi gì!”_ Tô Hưng Tổ gào thét, trút bỏ sự phẫn nộ và không cam lòng trong lòng!
_“Đinh Hiểu, ta thừa nhận, ngươi rất mạnh, mạnh đến mức vượt qua dự liệu của ta, để ngươi sống đến bây giờ là sự tính toán sai lầm của ta, nhưng ngươi cũng đừng hòng vọng tưởng thay đổi suy nghĩ của ta!”_
Tô Hưng Tổ gầm thét, sự phẫn nộ, tín niệm khiến hắn trở nên ngay cả Đinh Hiểu cũng không còn e sợ.
_“Tất cả những gì ta làm, đều là vì Tô gia, ta chưa từng nghĩ cho bản thân mình nửa phần, cho dù Tô gia hôm nay rơi vào kết cục này, là do một tay ta tạo thành, nhưng, Tô Hưng Tổ ta vấn tâm vô quý!”_
_“Cho dù làm lại một lần nữa, ngoại trừ việc ta sẽ ở lần trước không tiếc mọi giá đem ngươi chém giết ra, ta sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào!”_
_“Tô Ninh, Tô Khoát bọn họ, vẫn phải hóa sát, ta bắt được Âu Dương Tuân và Âu Dương Mộ Tuyết, vẫn sẽ dùng tính mạng của bọn họ, để Tô Ninh biến thành ác sát!”_
_“Còn có các ngươi! Lý Trường Xuân, Hoàng Viễn!”_ Tô Hưng Tổ trừng mắt nhìn hai người trong đám đông: _“Ta vẫn sẽ một quyền đánh nát Hồi Hồn Bích!”_
Không thể không nói, phen ngôn luận này của Tô Hưng Tổ khá có sức rung động.
Tất cả mọi người có mặt ở đây, bất luận thân ở phe nào, đều sẽ vì thế mà động dung.
Đinh Hiểu hơi nhíu mày.
Tô Hưng Tổ và Cực Võ Đế có chút tương tự, bọn họ đều đang dùng phương thức của mình, thủ hộ thứ mình muốn thủ hộ...
Cho dù Đinh Hiểu không muốn thừa nhận, nhưng trong nội tâm hắn, cũng không thể không thừa nhận một sự thật.
Tô Hưng Tổ, Cực Võ Đế bọn họ có chỗ đáng hận, nhưng... trên người bọn họ cũng có một tia đáng kính, ít nhất bọn họ không phải vì tư lợi của bản thân, chỉ là phương thức của bọn họ đã làm tổn thương quá nhiều người.
Sở Trường Phong từng nói với mình, đúng và sai, thiện và ác của thế giới này, có đôi khi cũng không phải rõ ràng dễ thấy như vậy...
Tô Khả Khả và Tô Thiên Hằng nhìn phụ thân, gần như rơi vào điên cuồng, cũng không khỏi rơi lệ.
Bất luận Tô Hưng Tổ từng làm gì, nhưng có một điểm quả thực là sự thật không thể chối cãi.
Hắn một lòng vì Tô gia, chưa từng nghĩ cho bản thân.
Tô Hưng Tổ từ trong mắt Đinh Hiểu, nhìn thấy một tia thương xót, điểm này khiến hắn càng thêm phẫn nộ.
_“Đinh Hiểu, đừng tưởng rằng ngươi đã thắng, trên tay ta vẫn còn một viên Cửu Tinh Liên Châu!”_ Khóe miệng Tô Hưng Tổ lộ ra nụ cười dữ tợn: _“Chỉ cần ta muốn, ta liền có thể hủy đi viên Cửu Tinh Liên Châu này, vậy thì cho dù Tô Ninh hôm nay sẽ không hóa sát, bà ta cũng không sống qua được nửa năm!”_
Câu nói này ngược lại đã nhắc nhở Đinh Hiểu, cho dù Tô Hưng Tổ có chỗ đáng thương, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.
_“Ngươi hủy Tô gia ta, ta cũng sẽ không để ngươi được sống yên ổn!”_ Tô Hưng Tổ gầm thét lấy ra Cửu Tinh Liên Châu, xem ra hắn căn bản không hề chừa lại đường lui cho mình.
Đúng lúc này, Đinh Hiểu đột nhiên hô: _“Chậm đã!”_
Tô Hưng Tổ rất hài lòng với biểu hiện căng thẳng của Đinh Hiểu, hắn duy trì khoảng cách với Đinh Hiểu, cười nhìn về phía Đinh Hiểu: _“Sao? Ngươi cũng sợ rồi?”_
Đinh Hiểu nhàn nhạt nói: _“Đưa Cửu Tinh Liên Châu và Hàng Ma Thạch Bản cho ta, ta tha cho các ngươi!”_
_“Tha cho ta?”_ Ánh mắt Tô Hưng Tổ ngày càng điên cuồng: _“Tô gia đã không còn chốn dung thân, ta không cần ngươi tha cho ta, ta muốn khiến ngươi phải hối hận!”_
Đinh Hiểu nói: _“Ta nói là... tha cho các _"ngươi"_!”_
_“Ta từng nói, muốn đạp bằng đồ sát sạch Tô gia các ngươi, nhưng nếu ngươi giao Cửu Tinh Liên Châu và Hàng Ma Thạch Bản cho ta, ta có thể tha cho Tô gia.”_
Lời này vừa nói ra, Tô Hưng Tổ trừng tròn hai mắt, khó tin nhìn về phía Đinh Hiểu.
_“Ngươi muốn tha cho Tô gia?”_ Tô Hưng Tổ dường như không tin vào tai mình, lại hỏi một lần nữa.
Đinh Hiểu nói: _“Đúng.”_
_“Không những vậy, ta còn có thể hướng ngươi cam đoan, chỉ cần ngươi rời khỏi Tô gia, các gia tộc khác nếu dám bức hại người Tô gia, ta quyết không tha!”_
Khi Đinh Hiểu nói xong câu này, Tô Hưng Tổ rốt cuộc cũng hiểu rồi.
Đinh Hiểu sẽ tha cho Tô gia, nhưng Tô gia này, đã không bao gồm mình nữa rồi.
Đinh Hiểu còn đưa ra một điều kiện, hắn muốn mình rời khỏi Tô gia!
Không nằm trong phạm vi tí hộ của Đinh Hiểu, kết cục của mình gần như có thể dự kiến.
Nói một cách đơn giản, Đinh Hiểu muốn hắn dùng Cửu Tinh Liên Châu, Hàng Ma Thạch Bản, cùng với cái mạng này của mình, đổi lấy toàn bộ Tô gia!