Virtus's Reader
Thiên Tướng

Chương 834: Chương 835: Phạm Lão

## Chương 835: Phạm Lão

Cho đến khi đạo bạch ảnh trên bầu trời biến mất ở phương xa, Lý Trường Xuân mới hoàn hồn, hắn xoay người nhìn về phía Hoàng Viễn.

_“Hoàng lão đệ, đệ nói xem tiếp theo chúng ta phải làm sao?”_

Hoàng Viễn nhìn Ngọc Tô Cốc một mảnh hỗn độn xung quanh, khẽ hừ một tiếng: _“Làm sao? Chẳng lẽ huynh còn dám trêu chọc con quái vật kia?”_

_“Tô Hưng Tổ chết rồi, nhưng Đinh Hiểu lại giữ lại Tô gia, hơn nữa ta cảm thấy tên Đinh Hiểu này, nhất định sẽ đi Phật Tông, việc chúng ta có thể làm, chỉ có mỏi mắt mong chờ!”_

Lý Trường Xuân gật đầu, trầm mặc chốc lát, đột nhiên thở phào một hơi thật dài: _“Thật không ngờ, dĩ nhiên lại có người dám một vai gánh vác trọng trách này.”_

_“Ta cũng từng phái người điều tra Đinh Hiểu, nói thật, ngay cả ta cũng kính phục tiểu tử kia.”_

Hoàng Viễn cười nói: _“Điểm này ngược lại giống ta, từ đại lục cấp một đến đại lục cấp bảy, lại đến trận chiến phong thần ngày hôm nay, từ xưa đến nay, ai có thể làm được đến mức độ như hắn!”_

_“Đi thôi, Tô gia chúng ta là không động vào được rồi, cứ đợi đến ngày Đinh Hiểu và Phật Tông liễu kết ân oán đi.”_

Vô Cấu Chiểu Trạch, Cửu Trảo Kim Long đã vẫn lạc, nhân viên tàn tồn của Bách Gia Liên Minh trực tiếp rút lui khỏi đầm lầy, Tô gia cũng không cách nào ngăn cản nữa.

Đợi người ngoài rời sân, nơi này liền chỉ còn lại người Tô gia.

Tô Túy đi đến trước mặt Tô Thanh Sơn, Tô Thanh Sơn nhàn nhạt nhìn đối phương: _“Ngươi còn muốn đánh không?”_

Tô Túy nhìn thảm trạng xung quanh, ánh mắt thê lương: _“Không cần thiết nữa rồi... Thanh Sơn, ông định làm thế nào?”_ Nói xong, Tô Túy cười chán nản: _“Thật là mỉa mai, năm xưa ông không chịu làm gia chủ Tô gia, cũng không chịu phục tùng mệnh lệnh gia tộc đột phá cảnh giới, nhưng hôm nay, ông lại đồng ý nhận lấy mớ hỗn độn này, trở thành gia chủ Tô gia!”_

Tô Thanh Sơn lắc đầu: _“Ngươi sai rồi, ta chỉ là đáp ứng Đinh Hiểu chủ trì đại cục, không có nghĩa là ta muốn làm gia chủ Tô gia.”_

_“Tô gia tích lũy mấy ngàn năm, cho dù chịu trọng sáng, vẫn có lúc chấn hưng lại, chỉ là, ta hy vọng Tô gia tương lai, không còn là Tô gia máu lạnh dơ bẩn như trước kia nữa.”_

_“Thiên Hằng!”_ Tô Thanh Sơn đột nhiên gọi.

Tô Thiên Hằng đang gục bên cạnh Tô Hưng Tổ, cho dù lý niệm của bọn họ khác nhau, suy cho cùng ông ấy cũng là phụ thân của mình.

Sau khi bị Tô Thanh Sơn gọi, Tô Thiên Hằng lưu luyến rời khỏi thi thể Tô Hưng Tổ, đi tới.

_“Thúc tổ có gì phân phó?”_

_“Ta tận mắt nhìn từng thế hệ người trẻ tuổi các ngươi trưởng thành, ta cũng hiểu rõ bẩm tính của các ngươi, trong số đệ tử thế hệ trẻ của Tô gia, tâm tính ngươi trầm ổn kiên cường, tâm hoài đại nghĩa, hơn nữa thiên phú cực cao, cho nên ta quyết định do ngươi tới tiếp nhiệm vị trí gia chủ.”_

Tô Thiên Hằng trừng lớn hai mắt: _“Ta?”_

Tô Thanh Sơn nhìn về phía thi thể Tô Hưng Tổ, tiếc nuối lắc đầu: _“Hưng Tổ một lòng vì Tô gia, thà chết không chịu rời khỏi Tô gia, những việc hắn làm, suy cho cùng là vì nghĩ cho Tô gia, tuy nói hắn có chỗ đáng hận, nhưng cũng không thẹn với vị trí gia chủ.”_

_“Năm xưa Hưng Tổ liền có ý lựa chọn người thừa kế giữa ngươi và Trọng Cảnh, nay Trọng Cảnh đã chết, liền chỉ còn lại ngươi thôi.”_

_“Nếu Hưng Tổ dưới suối vàng có biết, ít nhiều cũng coi như có một phần an ủi.”_

Nói xong, Tô Thanh Sơn nhìn về phía Tô Túy và các trưởng lão khác: _“Các vị trưởng lão có dị nghị gì không?”_

Quyết định này đã là sự lựa chọn thích hợp nhất rồi, đám trưởng lão Tô Túy, nhìn nhau một cái, đều không có ý kiến.

Tô Thanh Sơn đứng trước mặt Tô Thiên Hằng, vỗ vai Tô Thiên Hằng, ý vị thâm trường nhìn hắn, nói: _“Xây dựng lại một Tô gia khác với trước kia!”_

Trong mắt Tô Thiên Hằng lệ quang lấp lóe, nặng nề gật đầu: _“Ta sẽ làm!”_

Tiểu Dạ mang theo mọi người rất nhanh đã ra khỏi Vô Cấu Chiểu Trạch, trước mắt mọi người cũng không có chỗ đi thích hợp, liền để Tiểu Dạ bay về hướng Vân Thương Thành.

Đinh Hiểu trước tiên đi đến trước mặt đám người Thang Chấn, hắn vỗ mạnh vào vai Thang Chấn: _“Ta biết được các ngươi rời khỏi Tô gia, lại không ngờ các ngươi còn quay lại, lần này may mà có các ngươi kịp thời chạy tới, nếu không chúng ta chưa chắc đã giữ được Tô Ninh tiền bối.”_

Thang Chấn cười nói: _“Đệ không ở Tô gia, tin tức ngược lại rất linh thông a.”_

Đinh Hiểu mỉm cười: _“Đa tạ bằng hữu của Tử Ngưng cô nương, suy cho cùng muốn vào Tô gia, chúng ta ít nhiều cũng phải có chút chuẩn bị.”_

Đinh Hiểu sở dĩ chậm chạp chưa chạy tới Tô gia, cũng là vì chờ đợi tin tức.

Theo kế hoạch ban đầu, Đinh Hiểu vốn định đến địa lao cứu người trước, nhưng sau đó bằng hữu của Tử Ngưng truyền âm, nói là có người cướp địa lao, tiến một bước tra xét, Đinh Hiểu mới hiểu rõ tình hình của đám người Hầu Nghĩa Thang Chấn.

Đám người Thang Chấn sau khi được cứu đi, cũng không hề rời đi, mà là tìm đến trợ thủ đắc lực, giết một cái hồi mã thương.

_“Đúng rồi, Thang Chấn, vẫn chưa giới thiệu vị tiền bối này.”_

_“Ồ, đây là sư phụ của ta và Tuyết Nhi!”_ Thang Chấn vội vàng dẫn tiến cho Đinh Hiểu.

_“Đa tạ Phạm tiền bối xuất thủ.”_ Đinh Hiểu ôm quyền hành lễ nói.

Lão Phạm vừa nhấc tay, đỡ lấy khuỷu tay Đinh Hiểu, cười nói: _“Ta nói Tiểu Đinh Tử, ngươi nhiều người như vậy không tạ, chuyên môn tạ ta, vậy là không thân với ta nhất rồi chứ gì.”_

Đinh Hiểu có chút bối rối.

Nhìn bộ dạng lúng túng của Đinh Hiểu, Lão Phạm ha ha cười to nói: _“Lão Phạm ta không thích nhất là câu nệ phồn văn nhục tiết, ta nghe Thang Chấn và Tuyết Nhi nhắc tới ngươi, hảo gia hỏa, đó gọi là khen lấy khen để, quả thực nói ngươi thiên hoa loạn trụy, hoàn mỹ vô hà!”_

_“Bất quá bây giờ xem ra, bọn họ ngược lại cũng không có thêm mắm dặm muối gì. Tiểu tử ngươi... quả thực xứng đáng với câu _"tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả"_ trong miệng Thang Chấn, cũng xứng đáng với câu _"ngọc thụ lâm phong, nhất biểu nhân tài"_ trong miệng Tuyết Nhi.”_

Lão Phạm cố ý nhắc tới Tuyết Nhi, còn lén lút nháy mắt với Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi tức thời đỏ bừng mặt, ca ca hình dung Đinh Hiểu còn tính là bình thường, nhưng lời khen ngợi của mình lại tập trung vào khí chất ngoại hình, người sáng mắt rất nhanh liền có thể phân biệt được sự khác biệt.

Tuyết Nhi nũng nịu lườm Lão Phạm một cái: _“Sư phụ, con, con làm gì có nói như vậy...”_

_“Nói thì nói rồi, còn không thừa nhận.”_ Lão Phạm không chút do dự vạch trần sự ngụy biện của Tuyết Nhi.

Đinh Hiểu cười lắc đầu: _“Thang đại ca và Tuyết Nhi quá khen rồi, ta cũng nghe Thang đại ca nhắc tới Phạm Lão thích hành hiệp trượng nghĩa, lộ kiến bất bình, lại không ngờ thực lực Phạm Lão cường kình như vậy.”_

Một siêu cấp cường giả thực lực mạnh như vậy, môn phái sáng lập lại kề cận phá sản, thực sự có chút trái với lẽ thường.

Lão Phạm mỉm cười: _“Thực không dám giấu giếm, người như ta thu đồ đệ chỉ xem duyên phận, không xem tiềm chất, ngươi xem tiểu tử Thang Chấn kia, luyện võ không được, nhưng đầu óc, quan sát lại là xuất loại bạt tụy.”_

_“Còn có những đệ tử khác kia, trên con đường tập võ, có thể nói đều là chút oai qua liệt táo, nhưng ở phương diện khác, đều có chút điểm sáng.”_

Tuyết Nhi tò mò hỏi: _“Sư phụ, vậy còn con? Điểm sáng của con là gì?”_

Lão Phạm nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: _“Vận khí tốt, dáng dấp đáng yêu.”_

Nghe xong, Tuyết Nhi mang bộ dạng sinh vô khả luyến, nhưng những người khác lại đều nhịn không được bật cười.

Thọ Lão cười nói: _“Nha đầu này vận khí đúng là tốt, nếu không gặp được Đinh Hiểu, e là đã chết trong Thiên Giới Sơn rồi.”_

Phúc Lão cũng hùa theo nói: _“Lão Phạm quả thực không nhìn lầm a, Tuyết Nhi hiếm khi xuất sơn một lần, liền có thể gặp được chuyện kinh tâm động phách như vậy, ba lão gia hỏa chúng ta đi dạo khắp nơi mấy năm, đều không gặp được đâu.”_

Tuyết Nhi bĩu môi, vẻ mặt không vui, giậm chân nói: _“Con mới không phải dựa vào vận khí, con là dựa vào thực lực!”_

_“Hừ, không nói chuyện với đám lão cổ đổng các người nữa, con đi tìm Tử Ngưng và Mộ Tuyết tỷ tỷ đây!”_

Thang Chấn một phát kéo Tuyết Nhi lại, nháy mắt với nàng: _“Mộ Tuyết cô nương thật vất vả mới đoàn tụ với Tô Ninh tiền bối, đừng quấy rầy người ta.”_

_“Vậy con đi tìm Tử Ngưng tỷ tỷ!”_

Nhắc tới Tô Ninh, Đinh Hiểu quay đầu nhìn thoáng qua.

Lúc này, Tô Ninh đã khôi phục bình thường, chỉ là vẫn vô cùng suy yếu, đang nửa nằm trong lòng Âu Dương Tuân.

Mộ Tuyết ở bên cạnh bà, tấc bộ bất ly.

Một nhà này rốt cuộc cũng đoàn tụ rồi, Đinh Hiểu cũng bội cảm vui mừng.

_“Tiểu Đinh Tử.”_ Lão Phạm thu lại nụ cười, tỏ ra nghiêm túc hiếm thấy: _“Khi nào ngươi đi Phật Tông?”_

Đinh Hiểu suy nghĩ một chút, nói: _“Đi qua Vọng Thiên Phong của Thiên Giới Sơn, liền đi Phật Tông.”_

_“Gấp như vậy? Thứ cho ta nói thẳng, ngươi bây giờ vẫn chưa đạt tới đỉnh phong của Linh Tướng Sư, tại sao không đột phá đến Cửu Tinh Linh Thần trước?”_

Đinh Hiểu khẽ lắc đầu: _“Đến Cửu Tinh Linh Thần, có lẽ liền không còn cơ hội nữa rồi... Phạm tiền bối, trong cơ thể ta có Cổ Thần Chi Huyết, nếu không cách nào đột phá Cửu Tinh Linh Thần, liền sẽ tự bạo mà chết.”_

_“Cổ Thần Chi Huyết?!”_ Lão Phạm tức thời nhíu mày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!