## Chương 857: Sự Bất Thường Của Đinh Linh
Thần Võ đại tỷ đã chỉ còn lại một trăm người, còn bảy ngày nữa sẽ sinh ra đệ nhất danh cuối cùng.
Trong các trận đấu còn lại, biểu hiện của Tưởng Nam Phong cực kỳ xuất sắc, từ top một trăm đến top năm mươi, một đường sát nhập vào top tám!
Phải biết rằng đây chính là tỷ võ tụ tập siêu cấp cường giả của các tộc các đại lục, Tưởng Nam Phong có thể tiến vào bát cường, đã chứng minh thực lực của hắn cực kỳ khủng bố.
Nhưng mà, trận tiếp theo, đối thủ mà Tưởng Nam Phong gặp phải, thế mà lại chính là Đinh Linh.
Đi lên lôi đài, Tưởng Nam Phong nhìn Đinh Linh ở đối diện, vội vàng nói: _“Linh Nhi, là ta! Thế nào, tình huống hiện tại của muội thế nào rồi?”_
Bởi vì quan hệ của Đinh Hiểu, Tưởng Nam Phong rất quen thuộc với Đinh Linh, nhưng Đinh Linh lại không quen thuộc với Tưởng Nam Phong.
Bất quá Tưởng Nam Phong cảm thấy, nàng hẳn là biết mình, rốt cuộc tin tức của Phật Tông linh thông như vậy.
Lúc trước, Đinh Linh vẫn luôn bị Phật Tông bảo vệ, lần này Tưởng Nam Phong rốt cuộc có thể ở cự ly gần nhìn thấy Đinh Linh, hắn liền vội vàng dò hỏi tình huống của Đinh Linh.
Đinh Linh nhìn Tưởng Nam Phong, mãi cho đến khi Tưởng Nam Phong nói chuyện với mình, mới hoàn hồn.
_“Đinh Hiểu… Ta là nói, anh trai ta hiện tại thế nào rồi?”_
Tưởng Nam Phong lắc đầu: _“Vạn Thần Chi Chủ muốn trọng quy thần vị, Đinh Tử không muốn tranh đoạt bảo vật với Vạn Thần Chi Chủ, đệ ấy chỉ bảo chúng ta tới xác nhận sự an toàn của muội.”_
_“Huynh ấy… còn nhớ thương ta sao?”_ Đinh Linh hỏi.
Tưởng Nam Phong nhíu mày: _“Nha đầu ngốc, anh trai muội đương nhiên nhớ thương muội rồi.”_
_“Hiện tại Phật Tông không có hành động gì với muội, nhưng muội cũng không thể lơ là đại ý, bọn họ vì đạt được mục đích, là không từ thủ đoạn đâu!”_
Đinh Linh qua loa ừ một tiếng.
Tưởng Nam Phong lại nói: _“Ây, Linh Nhi, trong tám người còn lại này, muội có biết ai là Vạn Thần Chi Chủ không?”_
Trong tám người còn lại này, có bốn người đến từ Phật Tông, đều là siêu cấp thiên tài mà Phật Tông chiêu mộ được, còn có bốn người đến từ các đại lục khác.
Đinh Linh lắc đầu: _“Ta không biết, ta nghe nói, kỳ thật Vạn Thần Chi Chủ cũng không biết thân phận của mình, nhất định phải sử dụng Tiền Thế Luân Hồi Cảnh mới có thể hoàn toàn khôi phục ký ức của mình.”_
_“Không biết thân phận của mình?”_ Tưởng Nam Phong nhíu mày nói.
Không đúng a, không phải nói Đại Chủ Trì hẳn là đang giúp Vạn Thần Chi Chủ khôi phục thực lực rồi sao…
Bất quá Đinh Linh cũng là _“nghe nói”_ , tin tức không chuẩn xác cũng có khả năng, hơn nữa, lời của Đại Chủ Trì cũng chưa chắc đã là thật.
Nói tóm lại, dù sao trận đấu kết thúc, ai là Vạn Thần Chi Chủ, cũng liền rõ ràng.
Tưởng Nam Phong nghĩ nghĩ, nói: _“Linh Nhi, vậy trận này ta bỏ quyền.”_
_“Huynh muốn bỏ quyền sao?”_
Tưởng Nam Phong gật gật đầu.
_“Dù sao ta cũng không lấy được phần thưởng cuối cùng, ngược lại là muội, nếu bị đào thải quá sớm, không nhìn thấy muội lên đài, chúng ta muốn xác nhận sự an toàn của muội sẽ phiền phức hơn rất nhiều.”_ Tưởng Nam Phong nói.
Đinh Linh không nói gì, xem ra vẫn luôn suy nghĩ chuyện khác, lộ ra vẻ có chút tâm thần không yên.
Trận tỷ võ này, kết thúc bằng việc Tưởng Nam Phong bỏ quyền.
Đợi Tưởng Nam Phong xuống đài, Hầu Nghĩa, Thang Chấn bọn họ vội vàng tìm đến hắn, dò hỏi tình huống trên đài.
Tưởng Nam Phong đem đoạn đối thoại của hai người báo cho mấy người.
_“Không sao là tốt rồi.”_ Thang Chấn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, trong mấy người, Hầu Nghĩa quen thuộc nhất với Đinh Linh lại nhíu chặt mày, không nói một lời.
Tưởng Nam Phong quay đầu lại, liền nhìn thấy Hầu Nghĩa đang trầm tư, kỳ quái hỏi: _“Hầu Tử, nghĩ gì thế?”_
Chân mày Hầu Nghĩa thủy chung nhíu chặt, hắn nhìn về phía Tưởng Nam Phong, hỏi: _“Tưởng đại ca, huynh xác định Đinh Linh ngay từ đầu gọi là “Đinh Hiểu”_ , chứ không phải _“Anh trai ta”_?”
Tưởng Nam Phong rất xác định gật gật đầu: _“Chúng ta chỉ nói mấy câu, ta có thể xác định những lời ta vừa thuật lại, không sai một chữ!”_
Chân mày Hầu Nghĩa nhíu chặt hơn.
_“Không nên a, Linh Nhi chưa bao giờ gọi thẳng tên của Đinh Tử ca, chưa bao giờ!”_
Hầu Nghĩa đột nhiên ngẩng đầu lên: _“Ta từ nhỏ đã quen biết Đinh Tử ca và Linh Nhi, ta cảm giác trạng thái hôm nay của Linh Nhi, có chút cổ quái, giống như… muội ấy cùng Đinh Tử ca đột nhiên xa lạ đi rất nhiều.”_
Thang Chấn nghĩ nghĩ, nói: _“Có thể nào là bởi vì khoảng thời gian trước, Đinh Tử tập kích phủ Hữu hộ pháp của Phật Tông, bắt cóc Tả hộ pháp Lạc Thiên Tuyệt?”_
_“Linh Nhi chung quy là người của Phật Tông, mà Phật Tông hiện tại đang tổ chức Thần Võ đại tỷ, không rút ra được nhân thủ, cho nên bọn họ muốn bắt tay từ chỗ Linh Nhi, để muội ấy tới dò hỏi tung tích của Đinh Hiểu chúng ta, nhưng Linh Nhi lại không muốn giúp bọn họ, cho nên lộ ra vẻ có chút không tập trung?”_
Phân tích của Thang Chấn hợp tình hợp lý, gần đây Phật Tông Tả hộ pháp Lạc Thiên Tuyệt bị Đinh Hiểu bắt đi, Phật Tông khẳng định hy vọng tìm được Đinh Hiểu.
_“Hy vọng là vậy…”_ Hầu Nghĩa qua loa nói một câu.
Kỳ thật Hầu Nghĩa cũng không nói ra suy nghĩ chân thực của mình, lời giải thích của Thang Chấn tuy hợp lý, nhưng luôn cảm giác có chỗ nào đó không đúng, chỉ là Hầu Nghĩa hiện tại lại không nghĩ ra, rốt cuộc là chỗ nào không đúng.
Trận chung kết diễn ra giữa hai đệ tử Phật Tông, một bên là Đinh Linh, một bên là một thiếu niên thiên tài đến từ ngũ cấp đại lục.
Thiếu niên kia tên là Chu Diệu, một đường quá quan trảm tướng, biểu hiện cực kỳ chói mắt.
Đám người Hầu Nghĩa cũng đúng giờ đi tới sân bãi chung kết quan chiến.
_“Tên kia chính là Vạn Thần Chi Chủ… Thật nhìn không ra, nếu gặp hắn trên đường, ai có thể nghĩ đến, hắn chính là Thần Minh duy nhất hiện nay?”_ Thang Chấn cảm thán nói.
_“Bất quá Linh Nhi cũng rất mạnh a, sát nhập vào chung kết, nếu không phải gặp Vạn Thần Chi Chủ, muội ấy chính là đệ nhất nhân trong nhiều cường giả như vậy!”_
Phạm Lão lắc đầu: _“Thực lực của Đinh Linh quả thật cường đại, nhất là Linh Tướng cùng tướng kỹ của nàng, ta còn chưa từng thấy có người Linh Tướng đầu tiên, liền thai nghén ra Tinh Thần Linh Tướng, còn là một đạo loại Linh Tướng cường đại như thế!”_
Đúng lúc này, hai người trên sân đã triển khai kịch chiến!
Phương thức chiến đấu của Đinh Linh khác với những người khác, trực tiếp một phân thành hai, biến ra hai Đinh Linh.
Mà Chu Diệu cũng không cam lòng yếu thế, sau lưng hiện lên một đoàn hắc động khổng lồ, phảng phất như muốn cắn nuốt toàn bộ sân đấu, nhưng hắc động kia sau đó cấp tốc biến mất vào trong cơ thể hắn.
Trường kiếm trong tay hắn một phân thành bảy, lơ lửng bên người.
Đinh Linh dẫn đầu phát động thế công, nàng cùng Linh Tướng của mình lấy phương thức đối xứng, phát động mãnh công với Chu Diệu.
Chu Diệu chỉ huy phi kiếm, đồng thời chống đỡ công kích của hai Đinh Linh.
Rất nhanh, Chu Diệu liền phát hiện chỗ khủng bố của Đinh Linh.
Nàng cùng Linh Tướng của mình, lấy bản thân làm nguyên điểm, lúc tiến hành công kích, chiêu thức sử dụng là hoàn toàn khác nhau.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc, hắn cần dùng phương thức khác nhau để ngăn cản hai người này.
Thế nhưng, hai người này có thể lấy lẫn nhau làm hình ảnh phản chiếu, nháy mắt cải biến vị trí và trạng thái của mình.
Ví dụ như hắn muốn ngăn cản một trong hai Đinh Linh tới gần, thế nhưng Đinh Linh này cho dù đối mặt với công kích rợp trời rợp đất, thậm chí không cần làm ra động tác chống đỡ, trực tiếp thiểm hiện tới vị trí đối xứng của bản thể kia!
Bất kỳ vật lý, năng lượng ngăn cản nào, nàng đều có thể trực tiếp làm lơ!
Mặt khác, hai Đinh Linh một âm một dương, giữa các nàng tồn tại liên hệ vô cùng cường đại.
Sự tiêu hao của một người, thế mà có thể bổ sung năng lượng cho bản thể kia, mà sự tiêu hao của bản thể kia, lại bổ sung cho bản thể này.
Cứ như vậy, năng lượng của Đinh Linh liền dùng mãi không cạn, vô cùng vô tận!
Nhìn hai người triền đấu trong sân, Hầu Nghĩa khiếp sợ lắc đầu, cảm thán nói.
_“Mấy năm không gặp, Linh Nhi đã trở nên mạnh như vậy rồi! Nếu gặp phải muội ấy, vậy thật đúng là quá đau đầu rồi.”_