## Chương 861: Thiên Kiếp Giáng Lâm
Đinh Hiểu lần trước đã căn cứ vào lời nhắc nhở của Chung Tử Ngưng, để Sở Trường Phong nhằm vào lần hỏa kiếp này, bố trí phòng ngự từ sớm.
Sau khi Sở Trường Phong truyền tin tức ra ngoài, các quốc gia đều ra lệnh cho thành trì trong hạt khu đào mật thất dưới lòng đất, dùng để cho bách tính trốn tránh.
Do Đinh Hiểu từ rất sớm đã thông báo cho Sở Trường Phong, cho nên bọn họ vì đảm bảo an toàn, đào tầng hầm rất sâu, đồng thời làm lượng lớn công tác phòng ngự.
Ngoài ra, Linh Tướng Sư nắm giữ Thủy Nguyên Tố, Băng Nguyên Tố, Thổ Nguyên Tố Linh Tướng, cũng sẽ trở thành chủ lực đối kháng thiên kiếp lần này.
Ngày thiên kiếp giáng lâm đã ngày càng gần, mười lăm tòa thành trì của Đại Hoang Thành, đã để bách tính toàn bộ dời xuống lòng đất, công tác phòng ngự lộ ra vẻ đâu vào đấy.
Sau khi đám người Hầu Nghĩa hội hợp với Chung Tử Ngưng, rốt cuộc cũng biết được tình huống của Đinh Hiểu.
Nhưng mà, hiện tại không có thời gian cho bọn họ thương cảm, tất cả mọi người đều đang chờ đợi lần thiên kiếp này đến.
Khoảng mười ngày sau, những người phụ trách cảnh giới trên lục địa, phát hiện nhiệt độ hôm nay đột nhiên bắt đầu tăng cao.
Rõ ràng Đại Hoang đang là thời kỳ giữa mùa đông, đáng lẽ khắp nơi phải phủ đầy tuyết đọng, thế nhưng những tuyết đọng này lại bắt đầu tan chảy.
Ngay từ đầu, nhiệt độ tăng lên không nhanh, một canh giờ sau, nhiệt độ bắt đầu cấp tốc leo thang.
_“Sắp tới rồi sao?”_ Phạm Lão nhíu mày nhìn bầu trời.
Mây trên chân trời, hiện ra màu đỏ rực của lửa, liên miên ngàn dặm, liếc mắt không thấy bờ.
_“Các ngươi nhìn xem đó là cái gì?”_ Hầu Nghĩa chỉ lên bầu trời nói.
Nếu nói về thị lực, ở đây không ai có thể mạnh hơn Hầu Nghĩa, những người khác vẫn còn đang nghi hoặc.
Hầu Nghĩa lập tức phát động tướng kỹ Hỏa Nhãn Kim Tinh, đôi mắt của hắn biến thành màu vàng.
_“Ngũ đệ, là cái gì?”_ Tôn Húc Sở lo lắng hỏi.
Hầu Nghĩa nhíu chặt mày, vẫn luôn nhìn chằm chằm lên không trung… Trong miệng lẩm bẩm nói: _“Rất nhiều, rất nhiều chấm đỏ, đang ngày càng lớn dần…”_
Không bao lâu, Hầu Nghĩa trừng lớn hai mắt: _“Là, thiên hỏa? Vô số thiên hỏa!”_
Mọi người khiếp sợ nhìn lên bầu trời.
Không bao lâu, toàn bộ bầu trời, bị hỏa diễm màu đỏ nhấn chìm, hỏa quang màu đỏ vô cùng vô tận, hướng về phía mặt đất bắn vọt tới!
_“Không ổn, nếu là thiên ngoại vẫn thạch, vậy thì nơi tị nạn dưới lòng đất đã xây dựng, không biết có thể chịu đựng được cú đập mạnh mẽ này không!”_ Sở Trường Phong vội la lên.
Nơi tị nạn dưới lòng đất của bọn họ tuy đều đã qua gia cố, nhưng nếu gặp phải vẫn thạch có thể tích khổng lồ, chỉ sợ vẫn sẽ bị đập xuyên!
Tưởng Nam Phong lập tức nói: _“Trường Phong, lập tức thông báo cho thành chủ của tất cả các thành trì, để những người đạt tới Linh Hoàng Cảnh ngăn cản thiên ngoại vẫn thạch! Nhất định phải đảm bảo không có khối vẫn thạch lớn nào rơi xuống!”_
Sở Trường Phong lập tức gật đầu, cấp tốc dùng Truyền Âm Phù thông báo cho các nơi thành trì.
Đồng thời, hắn cũng kịp thời thông báo cho hữu nhân của các quốc gia như Đại Sở, Đại Tần, để bọn họ kịp thời làm tốt chuẩn bị.
Cũng may Hầu Nghĩa có thể quan sát được thiên hỏa ở cự ly siêu việt phạm vi, cứ như vậy, liền tranh thủ được một chút thời gian cho tất cả mọi người.
Bên cạnh Âu Dương Mộ Tuyết, đứng một thiếu niên chừng mười tuổi.
Thiếu niên lớn lên rất giống Mộ Tuyết, còn chưa thành niên, vóc dáng đã cao hơn Mộ Tuyết thân hình cao gầy một chút rồi, dung mạo cũng đã cực kỳ anh tuấn, kiếm mi tinh mục, khí chất bất phàm.
Bất quá đôi mắt kiên nghị kia của hắn, lại càng giống một người khác hơn.
Trên vai hắn còn đậu một con thương ưng, ánh mắt mẫn duệ nhìn bầu trời.
Thiếu niên nói với Mộ Tuyết: _“Nương, ngoại công ngoại bà, còn có cô bà, Ưng Vương gia gia bọn họ sẽ không sao chứ.”_
Âu Dương Tuân cùng Âu Dương Tiên Ngọc, còn có Tô Ninh, Ưng Vương hiện tại đang ở Lăng Tiêu Điện, tổ chức chống đỡ thiên kiếp.
Mộ Tuyết vui mừng nhìn Đinh Lập, nhẹ giọng nói: _“Trường Phong bá bá của con đã thông báo cho bọn họ rồi, phải tin tưởng ngoại công con bọn họ!”_
Đinh Lập gật gật đầu, hắn nhìn nhìn xung quanh, có chút tiếc nuối: _“Đáng tiếc phụ thân không có trở về…”_
Mộ Tuyết đã từ miệng Chung Tử Ngưng biết được tình huống của Đinh Hiểu, nhưng nhìn thấy sự kỳ vọng trong mắt Đinh Lập, Mộ Tuyết cuối cùng không nói cho hắn biết.
Thiên hỏa đã tới, vô số quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống, liếc mắt nhìn lại, trên bầu trời giống như bị vô số quả cầu lửa lấp đầy vậy.
Cùng lúc đó, đại quân Linh Tướng Sư đã chuẩn bị hoàn tất.
Một khối quả cầu lửa có thể tích khá lớn dẫn đầu rơi xuống bãi đất trống trước thành trì, đừng thấy khối quả cầu lửa này thể tích không tính là quá khoa trương, nhưng mà khi nó oanh kích mặt đất, lại sinh ra năng lượng trùng kích khiến người ta không thể tưởng tượng nổi!
Mặt đất xung quanh, giống như cái chăn bị xốc lên, mãnh liệt bị xốc lên toàn bộ, sóng năng lượng men theo khuếch tán ra ngoài, hủy diệt thêm nhiều thổ địa.
Trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu hơn ba mươi mét.
Vẫn thạch vỡ vụn đồng thời, đem hỏa diễm bám trên bề mặt nó, cùng nhau nhào về phía xung quanh.
Sở Trường Phong khiếp sợ nhìn lực phá hoại do khối vẫn thạch kia tạo thành, sau đó lập tức lớn tiếng quát: _“Tất cả mọi người chú ý, không được để vẫn thạch vượt quá kích cỡ khối này rơi xuống mặt đất, nhất thiết phải đánh nát nó trên không trung!”_
Nhất thời, Linh Tướng Sư lập tức phân tán ra.
Bọn họ tìm kiếm những quả cầu lửa khá lớn trên bầu trời, vô luận dùng linh phù hay là tướng kỹ, điên cuồng công kích.
Rất nhiều khối vẫn thạch lớn còn chưa chạm đất, đã bị Linh Tướng Sư đánh nát.
Cùng lúc đó, Linh Tướng Sư am hiểu Thủy Nguyên Tố đang dốc hết toàn lực dập tắt hỏa diễm trên mặt đất.
Nhiệt độ của những hỏa diễm này cực cao, muốn dập tắt vô cùng khó khăn, thời gian lâu dần, mặt đất đã chìm vào một mảnh uông dương hỏa hải!
Vạn Tướng Đại Lục rộng lớn, tất cả mọi nơi đều đang hứng chịu sự công kích của trận thiên hỏa khủng bố này.
Vô số Linh Tướng Sư, tiền phó hậu kế, xuyên thoi trong mưa lửa, bọn họ dốc hết toàn lực đánh nát vẫn thạch, tránh cho nơi tị nạn dưới lòng đất bị vẫn thạch đập xuyên.
Chỉ là, vì đánh nát vẫn thạch, đã tiêu hao lượng lớn nhân lực, đồng thời lại tạo thành mảnh vỡ vẫn thạch mang theo thiên hỏa bay tán loạn khắp nơi.
Mặt đất xuất hiện vô số hố sâu, tuy không làm tổn thương đến nơi tị nạn dưới lòng đất, nhưng đại địa cũng đã thủng trăm ngàn lỗ, hoàn toàn thay đổi.
Trải qua mấy năm nay, hoa màu, rừng cây mà con người vất vả bồi dưỡng, phòng ốc, thành trì được xây dựng lại, lần nữa bị tàn nhẫn phá hủy!
Mà Vong Tộc Đại Lục, Thú Tộc Đại Lục cũng đang trải qua tai nạn giống hệt như vậy.
Ba khối đại lục, bị vô tận thiên hỏa cọ rửa…
Bảy ngày sau, trước chủ thành Đại Hoang, mặt đất bị đập lún xuống hơn trăm mét, hình thành một mảnh hỏa hải!
Mà nơi tị nạn dưới lòng đất vốn dĩ xây dựng ở chỗ thấp, thế mà lại trở thành khu vực có địa thế cao nhất ở vùng lân cận.
Mười vạn Linh Tướng Sư, hao tổn hai thành, những người còn lại cũng từng người mặt xám mày tro, dung mạo tiều tụy, tinh bì lực tận.
May mắn là, thiên hỏa rốt cuộc cũng ngừng lại, bọn họ đã chặn được lần thiên kiếp này!
Sở Trường Phong đi tới trước mặt Chung Tử Ngưng, kích động nói: _“Chung cô nương, lần này thật sự may nhờ có ngươi, nếu không với cường độ của lần thiên kiếp này, nếu chúng ta không chuẩn bị từ sớm, chỉ sợ không có bao nhiêu người có thể sống sót!”_
Chung Tử Ngưng nhìn nhìn xung quanh, hỏa thế vẫn như cũ vượng thịnh, bất quá mọi người đã trốn vào nơi tị nạn dưới lòng đất, cũng không có bao nhiêu người chết vì bản thân hỏa kiếp.
Giả dĩ thời nhật, những hỏa diễm này vẫn là có thể dập tắt được.
Nhìn thấy nhiều người được cứu như vậy, Chung Tử Ngưng cũng cảm thấy vô cùng vui mừng.
_“Đáng tiếc vẫn có không ít người hy sinh.”_ Chung Tử Ngưng nghĩ đến những Linh Tướng Sư chiến tử kia, không khỏi lại thất lạc xuống: _“Nếu ta có thể nhìn rõ ràng hơn, dự ngôn là thiên hỏa, bọn họ sẽ không chết rồi!”_
Sở Trường Phong nói: _“Chung cô nương, chúng ta không cách nào làm được lông tóc không tổn hao gì, nhưng mà cường độ của lần thiên kiếp này mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây, kết quả thương vong lại là nhỏ nhất, chúng ta đã không cách nào xa cầu nhiều hơn nữa rồi.”_
_“Chỉ là, ngươi nhìn xem Vạn Tướng Đại Lục này, nhìn xem gia viên từng có của chúng ta, trải qua mấy lần thiên kiếp này, đã biến thành bộ dạng này rồi…”_
Hai người cùng nhau nhìn về phía xa.
Vạn Tướng Đại Lục bao phủ trong một mảnh hỏa hải, giống như nhân gian địa ngục!