Lý Vân Huyên thản nhiên nói: "Ta vừa mới nói còn chưa rõ sao?
Lẽ phải ở tại lòng người, đúng sai há có thể lẫn lộn, vừa rồi bọn ngươi làm mưa làm gió, hung hăng kiêu ngạo, tất cả mọi người ở đây đều thấy rõ mồn một, lúc này lại còn muốn đổi trắng thay đen, cãi chày cãi cối, chỉ càng thêm khiến người ta chê cười mà thôi. Còn nữa, ta cũng không cần biết các ngươi và Diệp gia là thù, là xuất phát từ công tâm hay tư oán, ta chỉ trịnh trọng nhắc lại hai điểm ở đây..."
Lý Vân Huyên hít một hơi, nghiêm nghị nói: "Thứ nhất, Diệp gia chủ Diệp Nam Thiên chính là quý khách mà Phiêu Miểu Vân Cung chúng ta tôn trọng, người của Vân Cung chúng ta sẽ hết lòng làm theo ý nguyện của ngài ấy! Thứ hai, quyết định này xuất phát từ chính chỉ thị của Huyền Băng Đại trưởng lão Phiêu Miểu Vân Cung, Bổn cung cũng vậy, tuyệt đối không chối từ! Mà Phiêu Miểu Vân Cung chúng ta bất luận muốn làm thế nào, người khác đều không được xen vào, bất kể là ai, thế lực nào, muốn khoa tay múa chân với quyết định của chúng ta, vậy thì chỉ có một trận chiến!"
"Sinh tử bất luận!"
Lý Vân Huyên nhìn Thành tiên tử: "Thành Băng Mai, ngươi đã nghe rõ chưa?"
Thành tiên tử tức đến tím mặt: "Lý Vân Huyên, ngươi cho rằng ngươi là ai? Đừng nói là ngươi, cho dù là Phiêu Miểu Vân Cung các ngươi thì có gì đặc biệt chứ, thật sự cho rằng người trong thiên hạ đều sợ các ngươi sao?! Muốn ức hiếp lên đầu Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta, các ngươi còn kém xa lắm!"
Lý Vân Huyên cười như không cười: "Người trong thiên hạ có sợ Bổn cung hay không xưa nay đều không phải là trọng điểm mà Bổn cung để ý, ngươi cứ thử xem thường tôn nghiêm của Bổn cung đi. Ta hôm nay ở đây, đại diện chính là Huyền Băng Đại trưởng lão, những việc ta làm chính là chỉ thị cao nhất của Huyền Băng Đại trưởng lão! Chỉ cần Huyền Băng Đại trưởng lão một lời, toàn bộ trên dưới Phiêu Miểu Vân Cung đều sẽ người trước ngã xuống, người sau tiến lên, chết không hối tiếc! Thành Băng Mai, ta chỉ hỏi ngươi, những lời ngươi nói, những việc ngươi làm, có thể đại diện cho Quỳnh Hoa Nguyệt Cung không?"
"Nếu có thể, chúng ta sẽ lập tức khai chiến, không chết không thôi!"
Lý Vân Huyên hùng hổ dọa người.
Nàng khi nói đến mấy chữ "Huyền Băng Đại trưởng lão", giống như một phàm nhân nói đến tên vị thần linh mà mình sùng kính nhất, tràn ngập thành kính!
Cũng tràn ngập tin cậy!
Điểm này, ai cũng nghe ra được.
Lời nói từ tận đáy lòng, phát ra từ sự chân thành!
Huyền Băng chính là vị thần của Phiêu Miểu Vân Cung.
Nắm giữ uy quyền chí cao vô thượng, không thể lay chuyển!
Mặc dù nàng không phải cung chủ, nhưng ở Phiêu Miểu Vân Cung, một câu nói của Huyền Băng không chỉ không thể nghi ngờ, mà càng không được phép nghi ngờ, chỉ cần nàng một lời, tất cả mọi người trong toàn bộ Phiêu Miểu Vân Cung đều có thể vì nàng mà chết, không chút do dự!
Diệp Tiếu và Hàn Băng Tuyết đang ẩn thân trong đám người liếc nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ.
Người trong Phiêu Miểu Vân Cung làm được đến mức này, tất nhiên là vì Huyền Băng.
Nhưng nói thật lòng, hai người làm thế nào cũng không ngờ tới, Huyền Băng lại có thể làm đến bước này.
Thậm chí có thể vì Diệp gia mà không tiếc khai chiến với Quỳnh Hoa Nguyệt Cung!
Đây quả là một ân huệ lớn bằng trời!
Thậm chí trong lòng Diệp Tiếu và Hàn Băng Tuyết đều cảm thấy... lần này Huyền Băng làm vậy có chút không bình thường.
Nếu nói người trong Vân Cung, thậm chí chính Huyền Băng đứng ra che chở Diệp gia, chuyện này chẳng có gì lạ, cũng hợp tình hợp lý, nhưng tình huống hiện giờ lại là trực tiếp điều động toàn bộ Vân Cung, mục tiêu nhắm vào thậm chí không chỉ là Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, mà là khí thế không tiếc đối đầu với cả thiên hạ, chẳng phải là quá mức rồi sao?
Quy cách báo đáp Diệp Tiếu như vậy, đẳng cấp cao đến mức quá khác thường...
Cao đến mức khiến cả hai người cũng có chút không dám tin.
Nữ nhân này điên rồi sao?
Hai huynh đệ đồng thời thầm đoán trong lòng.
Diệp Tiếu vốn cũng định khai chiến, Hàn Băng Tuyết cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để ra tay ngay lập tức, cho dù thực lực cấp bậc hiện tại của Diệp Tiếu vẫn chưa đủ, nhưng một thân thực lực của Hàn Băng Tuyết cũng đủ để khiến Quỳnh Hoa Nguyệt Cung phải kiêng dè!
Tuy Hàn Băng Tuyết nhận Diệp Tiếu làm lão đại, trước nay đều tự xưng là tiểu đệ, nhưng nói về thực lực của Hàn Băng Tuyết, chưa chắc đã thua kém Tiếu quân chủ năm đó bao nhiêu, gần như có thể cùng Tiếu quân chủ, Hoành Thiên Đao Quân tạo thành thế chân vạc. Gần đây lại ở chung với Huyền Băng đã lâu, tuy liên tục bị hành hạ, nhưng có thể bị một đại cao thủ như Huyền Băng hành hạ, kỳ thực đối với việc rèn luyện bản thân hắn lại có rất nhiều chỗ tốt, cộng thêm rất nhiều Đăng Thiên Đan mà Diệp Tiếu đưa cho, việc đột phá lần nữa, đạt tới cấp độ đỉnh phong Đạo Nguyên Cảnh đã ở ngay trong tầm tay. Thực lực bực này tuy còn không dám nói có thể quét ngang toàn bộ Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, nhưng cũng đủ để ứng phó với cục diện trước mắt!
Nhưng xem tình hình trước mắt, hoàn toàn không cần đến ai đó phải hùng hổ ra trận.
Phía xa, lại có hai bóng người bay tới như tên bắn.
Người vừa đến đã liếc thấy Diệp Tiếu trên đài cao, hai người kia tâm thần chấn động mạnh, suýt chút nữa thì rơi từ trên trời xuống...
...
Thành Băng Mai nghe vậy im lặng một lát, mới nghiến răng nói: "Nếu nói công đạo ở tại lòng người, đúng sai tự có công luận, việc này rõ ràng là Diệp gia khinh nhờn uy nghiêm của Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta trước, mà Phiêu Miểu Vân Cung các ngươi lại tự lo chuyện bao đồng, mạnh mẽ ra mặt, việc này tuyệt không có khả năng hòa giải! Dù cho Phiêu Miểu Vân Cung các ngươi có bá đạo thế nào, nhưng chung quy cũng phải cho Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta một lời công đạo!"
Lời này thực chất đã là yếu thế.
Kẻ có tác phong bá đạo như Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, làm sao từng bị người khác "bá đạo" với mình, lúc này có thể nói người khác bá đạo, bản thân đã rơi vào thế yếu!
Thế nhưng tình huống bất ngờ hơn lại lục tục kéo đến...
Thành Băng Mai lời còn chưa dứt, một giọng nói trong trẻo vang lên: "Nếu Phiêu Miểu Vân Cung thật sự muốn khai chiến với Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, vậy thì, cũng tính thêm Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta một phần!"
Theo giọng nói trong trẻo này vang lên, hai bóng người liền như một làn gió nhẹ, phiêu dật lên võ đài.
Một người thân hình như ngọc, nghiêng đầu, toát ra vẻ kiêu căng khó thuần không nói nên lời.
Một người khác thì tay đè chuôi kiếm, khuôn mặt lạnh băng, ánh mắt sắc như kiếm.
Người có mặt tại đây, rất nhiều người đều nhận ra hai người này!
Hàn Nguyệt song dực!
Triển Vân Phi, Chu Cửu Thiên!
Lại là hai vị siêu cấp đại nhân vật ở trên chín tầng mây đối với người trong giang hồ bình thường.
Siêu cấp cao thủ của Hàn Nguyệt Thiên Các!
Thành Băng Mai nghe vậy nhất thời giận dữ, nàng tuy có chút e ngại Phiêu Miểu Vân Cung, nhưng tuyệt đối không sợ Hàn Nguyệt Thiên Các, dù sao trong bảng xếp hạng các siêu cấp thế lực, tam đại Thiên cung vẫn đứng trên bảy đại tông môn. Nàng hung hăng trừng mắt nhìn Triển Vân Phi vừa lên tiếng, phẫn nộ nói: "Triển Vân Phi, ngươi vừa mới đến, thì biết được cái gì, chuyện này thì liên quan gì đến Hàn Nguyệt Thiên Các các ngươi? Đừng có lo chuyện bao đồng, cẩn thận rước phiền vào thân, tự chuốc lấy nhục!"
Triển Vân Phi kiêu ngạo ngẩng đầu, lạnh lùng nói: "Có liên quan đến Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta hay không, ngươi nói không được, vì ngươi sẽ biết ngay lập tức, đến cùng là có liên quan gì đến chúng ta! Còn nữa, ta cần phải giải thích với ngươi sao?"
Vẻ cao ngạo lạnh lùng này khiến Hàn Băng Tuyết đứng trong đám người phải nghiến răng.
Mẹ kiếp, đây rõ ràng phải là phong thái của ta chứ...
Ngay lập tức, liền thấy Triển Vân Phi nhìn chằm chằm lên võ đài như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, với bộ dạng nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiểu sư đệ, ngươi đúng là có bản lĩnh thật đấy... Lừa chúng ta khổ quá mà!"
Chu Cửu Thiên bên cạnh cũng mang vẻ mặt tức giận, dở khóc dở cười.
Mọi người ngẩn ra: Tiểu sư đệ?
Tiểu sư đệ nào?
Tiểu sư đệ trong miệng bọn họ là ai?
Ai là tiểu sư đệ của hai người này?
Cấp bậc này cũng quá đáng rồi chứ?