Hàn Băng Tuyết sờ sờ mũi, lần đầu tiên đối mặt với lời cảnh cáo của Diệp Tiếu, chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.
"Nơi này có nhân duyên khác, tuyệt đối không được vọng động, ta biết ngươi không cam tâm, đợi sự việc lần này kết thúc, ta tự nhiên sẽ kể tỉ mỉ cho ngươi ngọn nguồn câu chuyện; thế nhưng... trước đó, nếu ngươi vẫn động thủ cướp đoạt, thì không còn là huynh đệ của ta nữa!" Giọng Diệp Tiếu nghiêm khắc chưa từng có.
Hàn Băng Tuyết nghe vậy không khỏi sững sờ, cúi đầu nói: "Được rồi, được rồi, ta nghe lời ngươi hết, không làm là được chứ gì."
Cái giọng điệu đó, quả thật giống hệt một nàng dâu nhỏ chịu đủ mọi ấm ức, chỉ thiếu điều khóc òa lên tố khổ mà thôi!
Diệp Tiếu nghĩ ngợi, trong lòng quả thật có chút không đành lòng, cuối cùng truyền âm nói: "Bốn viên Âm Dương Thánh Quả đó... tất cả đều ở chỗ ta."
"A!" Hàn Băng Tuyết nghe vậy bất giác kinh hô một tiếng.
"Im miệng!" Diệp Tiếu truyền âm quát: "Ngươi gào cái gì? Muốn chúng ta bị người ta vây công đến chết à?"
Hàn Băng Tuyết lập tức im bặt, nhưng vẫn lẩm bẩm: "Sao ta lại ngu thế chứ, có thể làm ra chuyện lớn như vậy, ngoại trừ lão đại của ta ra thì còn có thể là ai. Suốt chặng đường này, kỳ tích nào mà không phải do hắn tạo ra chứ, bắt giữ Kim Lân Long Ngư, thuần phục Ngân Lân Kim Quan Xà, thăm dò bí mật Vạn Dược Sơn... Hôm nay vừa mới đến, liền một hơi lấy đi bốn cặp Âm Dương Thánh Quả, hơn vạn năm qua tổng cộng mới sinh ra bốn cặp, hắn chỉ một ngày đã chiếm được hết, vậy mà vừa rồi ta lại không nghĩ ra ngay từ đầu, nhãn lực của ta quả là kém cỏi..."
Gã lảm nhảm này còn chưa nói xong đã bị Diệp Tiếu xua đi, phải tránh xa khỏi hắn.
Nhưng gã này lại càng nghĩ càng hưng phấn... Ở chỗ lão đại, chính là đại biểu cho cơ duyên vô hạn, thời cơ vô số, chỗ tốt vô vàn, cơ hội cực lớn...
Oa ha ha ha ha...
Chuyện đáng mừng thế này, nếu không thể phát tiết một phen, làm sao giải tỏa được niềm vui như điên trong lòng.
"Hây!" Hàn Băng Tuyết đột nhiên quát lớn một tiếng, thanh âm quả thật chấn động tứ phương, tựa như một tiếng sét đánh vang lên giữa không trung.
Tất cả mọi người hoàn toàn không hề phòng bị, chỉ cảm thấy trong đầu mình "ong" một tiếng nổ vang, đầu óc trực tiếp sôi lên.
Diệp Tiếu vạn lần không ngờ gã này có thể làm ra trò như vậy, sau một hồi phiền muộn tột độ, hắn nhăn mặt, ngồi bệt xuống đất.
Ai, biết ngay tên này sẽ không nén được hưng phấn, nhất định sẽ gây ra chuyện mà.
Quả nhiên...
Không có gì bất ngờ, không một chút ngoài ý muốn, đã biết rõ là như vậy, tại sao vừa rồi mình lại mềm lòng, tại sao lại đem bí mật lớn như vậy nói cho tên ngốc này chứ!
Phi, chửi ai đấy? Bản miêu chính là Hỗn Độn đệ nhất linh, Âm Dương Thánh Quả khó đoạt như vậy mà bản miêu còn không phải dễ như trở bàn tay đã lấy được sao, sau này đừng dùng đại danh của bản miêu để hình dung kẻ nào đó nữa được không, hắn có xứng không? Mỗ miêu nghe được tiếng lòng của ai đó, không phục ngạo kiều gầm lên!
"Khốn nạn!" Hàn Băng Tuyết nhìn xuống từ trên cao, sắc mặt giận dữ, chửi ầm lên: "Tất cả im hết cho bản tọa! Hô to gọi nhỏ, muốn làm gì?"
Mọi người đều cạn lời.
Mọi người chỉ đang thì thầm bàn tán thôi mà, được không?
Nào có ai la to?
Toàn bộ Thiên Điếu Đài, dường như chỉ có một người đang la to, người đó chính là ngươi, Hàn Băng Tuyết...
Ngươi là Đạo Nguyên Cảnh Cửu phẩm thì ghê gớm lắm à!
Nhưng câu này ai dám nói ra miệng?
Bởi vì Đạo Nguyên Cảnh Cửu phẩm chính là ghê gớm thật!
"Ngày đẹp cảnh vui như vậy, các ngươi lại dám ồn ào náo động ở đây, còn ra thể thống gì nữa!" Hàn Băng Tuyết đứng trên cao, vênh váo hống hách: "Làm phiền bản tọa thưởng nguyệt, quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm!"
Trong lòng mọi người không cam lòng: Mẹ kiếp, ngươi có dám bịa ra lý do nào vô lý hơn không? Nói trắng ra là ngươi cũng thấy người khác lấy đi bốn viên Âm Dương Thánh Quả, mà mình lại không được... trong lòng tức tối, không cam lòng, bất đắc dĩ nên mới trút giận lên đầu chúng ta!
... Hừ, thứ gì chứ.
Nếu lão tử ăn hết Âm Dương Thánh Quả, việc đầu tiên chính là bóp chết cái tên vương bát đản không có việc gì làm lại ra vẻ ta đây như ngươi!
Độc bộ hoàn vũ, tú tuyệt Thiên Vực!
Ta phi!
"Oa... khà khà ha ha cạc cạc ha ha suỵt suỵt suỵt suỵt..." Hàn Băng Tuyết thực sự không nén nổi niềm khoái trá trong lòng, tiếp tục ngửa mặt lên trời cười to; nhưng rồi lại tức thì nhớ tới lời dặn dò của Diệp Tiếu, bèn gắng sức nén tiếng cười lại, cuối cùng lại bật ra một tràng cười quái dị không thể tả...
Mọi người đưa mắt nhìn nhau: Đây là tiếng cười gì vậy? Vị Hàn Băng kiếm khách được xưng là độc tú nhân gian này, chẳng lẽ đã bị đả kích đến phát điên rồi sao?
"Khụ khụ..." Diệp Tiếu ho khan hai tiếng.
Trong đêm tối yên tĩnh, hai tiếng ho khan này truyền đi đặc biệt xa, đồng thời còn dị thường chói tai.
"Hừ hừ ha ha ha khà khà..." Hàn Băng Tuyết lại phát ra một tràng âm thanh không rõ ý vị, lập tức giận dữ quát: "Tất cả im lặng cho bản tọa, bất cứ ai cũng không được nói chuyện, ai dám hó hé thêm một chữ, bản tọa liền diệt kẻ đó!"
Sau đó hắn mới im lặng.
Đến lúc này, toàn bộ Thiên Điếu Đài yên lặng như tờ, nghe được cả tiếng kim rơi.
Tất cả mọi người trên Thiên Điếu Đài ai nấy đều tức đến nổ bụng.
Vốn dĩ vì không giành được Âm Dương Thánh Quả, chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác lần lượt lấy đi, còn mình thì tay trắng, đã phiền muộn đến cực điểm, đến mức muốn tự sát.
Không ngờ còn phải chịu đựng cơn giận vô cớ của kẻ này.
Quả thực là... thật sự muốn tức điên lên.
Đêm đó, tất cả mọi người ở đây đều định sẵn là một đêm không ngủ.
Thế nhưng, người ta là tu vi Đạo Nguyên Cảnh Cửu phẩm, ở đây nắm đấm của hắn là to nhất, lời nói của hắn cũng có trọng lượng nhất, không ai dám tự tìm đường chết vào lúc này, cho dù trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, vẫn phải nuốt giận vào lòng!
Hầu như tất cả mọi người đều trợn to hai mắt, ngây ngốc nhìn lên trời...
Liệu có còn nữa không?
Liệu nửa đêm có giáng xuống nữa không?
Đa số mọi người trong lúc chờ đợi Âm Dương Thánh Quả xuất hiện, còn lén lút ước nguyện, chỉ đợi sau khi có được Âm Dương Thánh Quả, thành tựu thực lực vô địch, người đầu tiên tìm đến sẽ là Hàn Băng kiếm khách, nhân gian độc tú ư?! Tú cái con em ngươi!
Vào giờ phút này, mọi người đều mang suy nghĩ tương tự: bọn họ đều ngủ rồi, đều quên mất khả năng Thánh quả sẽ xuất hiện lại, nếu lúc này lại giáng xuống một quả... vậy ta có thể lặng lẽ lấy đi... giấc mộng vô địch của ta sắp thành hiện thực rồi!
Người người đều có chung suy nghĩ này, ai cũng ôm cùng một ý niệm, thế nên không một ai chịu nhắm mắt nghỉ ngơi dù chỉ một lát.
Cũng không ít người cố ý híp mắt, chỉ để lại một khe hở, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm lên trời, nhưng trong cổ họng lại phát ra tiếng ngáy đều đều... ra vẻ mình đã ngủ, không còn sức cạnh tranh.
Vì vậy sau một hồi tĩnh lặng đến cực điểm, không biết từ lúc nào, tiếng ngáy trên Thiên Điếu Đài vang lên liên miên, nối liền không dứt, nhưng thực chất... lại không một ai thực sự ngủ say.
Rốt cuộc, hồng nhật lại ló dạng.
Người duy nhất có ngủ, Diệp đại thiếu gia, tỉnh lại từ trong giấc mộng đẹp mơ màng, kinh ngạc phát hiện trên Thiên Điếu Đài người ngựa huyên náo, một mảnh ồn ào; thỉnh thoảng còn có tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên —— ấy là lại có người bị câu đi mất.
Điều này cũng có nghĩa là, Âm Dương Thánh Quả, lại xuất hiện rồi!
Xem ra kẻ câu người ở trên kia, vẫn chưa từ bỏ ý định thu hoạch ở phía dưới.
Một lát sau...
Diệp Tiếu thong thả dạo bước đến bên vách núi.
Vèo...
Một bóng trắng "xoạt" một tiếng hóa thành một đường tơ bạc như ẩn như hiện, nhanh như chớp vọt lên trên.
...