Nhạc Trường Thiên tuy cũng là Chưởng môn Hàn Nguyệt Thiên Các, xét về thân phận có thể ngang hàng với Tông Tinh Vũ, nhưng khi đối mặt với y, hắn lại không dám có chút bất cẩn nào. Không chỉ không tự xưng "bản tọa" như thường lệ, thái độ lại càng vô cùng khiêm tốn.
Tông Tinh Vũ ngưng mắt lại: "Nhạc Chưởng môn có hiểu biết về thế lực thần bí ẩn giấu này sao?"
Ánh mắt của mọi người lập tức đồng loạt đổ dồn vào mặt Nhạc Trường Thiên, ai nấy đều có chút kỳ quái. Tin tức quan trọng như vậy mà bọn họ không hề hay biết, vì sao một tông môn gần như đội sổ trong bảy đại tông môn lại dường như biết đôi chút?
Tình hình này không khỏi có chút kỳ lạ.
"Tất cả đều là do nhân duyên tế hội, việc này can hệ trọng đại, chúng ta trước sau cũng không có được bất kỳ chứng cứ thực chất nào, tự thấy khó có thể thuyết phục mọi người, vì thế cũng không truyền bá ra ngoài." Nhạc Trường Thiên thở dài, nói: "Lúc trước, bản môn từng thu nhận một người vừa phi thăng từ Hạ giới tại Cực Địa Băng Hà, người này tên là... Diệp Trùng Tiêu."
Tông Tinh Vũ khẽ gật đầu: "Người này, ta đã từng nghe nói qua, vừa vào Thiên Vực đã may mắn nuốt được Kim Lân Long Ngư. Nhưng đáng tiếc trời không cho tuổi, một tài năng xuất chúng lại chết yểu giữa đường, thật đáng tiếc, đáng tiếc!"
Ánh mắt lạnh lẽo của Nhạc Trường Thiên lướt qua Ô Hồi Thiên của Chiếu Nhật Thiên Tông và Chưởng môn Tinh Vân Môn là Vân Bất Nhiên, hai người bị hắn nhìn đến, gương mặt già nua đều đỏ bừng.
Trên mặt Nhạc Trường Thiên hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, nói tiếp: "Chuyện này bắt đầu từ sau khi thu nhận đệ tử đó nhập môn, cũng là nhờ sức quan sát hơn người của đệ tử này, mới khiến cho một vài chuyện xuất hiện biến số, dẫn đến việc bản môn phát hiện ra một chút manh mối."
"Càng là từ sau đó mới biết, trong Thanh Vân Thiên Vực, lại vẫn ẩn giấu một thế lực thần bí mà thực lực lại khủng bố đến vậy..."
Ngay sau đó, Nhạc Trường Thiên đem những tình huống mình biết về thế lực thần bí kia giới thiệu sơ lược một lượt, đặc biệt nhấn mạnh việc thế lực thần bí này lợi dụng tình thân, huấn luyện rất nhiều người có dung mạo gần giống với người thân của các cao thủ đương thời, dùng làm sát thủ để thực hiện những đòn đánh lén tuyệt sát.
Sắc mặt Tông Tinh Vũ càng nghe càng khó coi, cuối cùng không nhịn được phẫn nộ đứng lên: "Thế lực tà ác bực này, hành vi táng tận thiên lương như vậy, trước đó lại không một ai phát hiện ra sao?"
"Cũng không hẳn là không có ai phát hiện, nhưng đáng tiếc những người phát hiện ra hơn phân nửa đều đã chết rồi. Lần đó của bản môn... nếu không phải đứa trẻ Trùng Tiêu kia phúc duyên sâu dày, quan sát tỉ mỉ, thì hơn trăm tên đệ tử tất cả đều đã bỏ mạng trong trận chiến ấy, khó mà may mắn thoát khỏi!"
Nhạc Trường Thiên khẽ thở dài: "Căn cứ vào rất nhiều tin tức mà Triển Vân Phi và Chu Cửu Thiên đến cứu viện truyền về, cho dù Trường Thiên sau này nghĩ lại, cũng đều kinh hồn bạt vía... Đáng thương cho đứa trẻ Trùng Tiêu, nếu cho thêm thời gian, tất nhiên có thể tỏa sáng rực rỡ, nhưng cuối cùng lại bỏ mạng vì quỷ kế hèn hạ của tiểu nhân, là bản môn có lỗi với đứa trẻ đó..."
"Bản môn ước tính thực lực tổng hợp của thế lực thần bí này cực cao, mưu đồ của đối phương rất lớn, thực lực rất mạnh; thế lực rộng khắp, tài lực hùng hậu, cùng với... các loại thủ đoạn khống chế đáng sợ, đặc biệt là công tác bảo mật kín kẽ không một lỗ hổng... thật sự là kinh người khủng bố, khắp nơi đều chứng minh, đó tuyệt đối là một con quái vật khổng lồ mạnh mẽ đến cực điểm!"
"Nhìn vào những hành động trước đây của con quái vật khổng lồ này, bản môn càng đưa ra một suy luận táo bạo, mục tiêu ban đầu của đối phương, e rằng chính là toàn bộ Thanh Vân Thiên Vực... Mà Thanh Vân Thiên Vực có nhân vật bực này, có tổ chức như vậy tồn tại, chúng ta thân là tông môn đứng đầu Thiên Vực, lại trước sau không hề hay biết, đó mới là điều đáng sợ nhất, cũng là mấu chốt quan trọng nhất."
"Tin rằng nếu không phải sự kiện Thiên Điếu Thai đột nhiên xuất hiện và bị đoạt đi liên tiếp bốn mươi hai viên Âm Dương Thánh Quả, khiến cho tổ chức này động lòng tham, gây ra động tĩnh lớn như vậy, để cho tất cả chúng ta biết đến sự tồn tại của nó, bằng không, e rằng chúng còn có thể tiếp tục ẩn mình lâu dài..."
Nhạc Trường Thiên không nói nhiều chi tiết, cuối cùng cũng chỉ nói vài câu cảm khái của mình, rồi liền im lặng.
Bởi vì hắn biết, tất cả những gì mình nói đã đủ rồi!
Chuyện của Diệp Trùng Tiêu cũng không thể truy cứu thêm nữa, bất luận Chiếu Nhật Thiên Tông hay Tinh Vân Môn ngày đó đã làm gì, cũng đều đã là quá khứ, hơn nữa đó chỉ thuộc về ân oán riêng giữa ba tông môn Nhật Nguyệt Tinh, không thích hợp để vạch trần vào lúc này. Mấu chốt hơn nữa là, Diệp Trùng Tiêu cũng không thật sự ngã xuống, Diệp gia bên kia đã kết minh với Phiêu Miểu Vân Cung, cùng một chiến tuyến với Hàn Nguyệt Thiên Các, lại còn giao hảo với Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, dưới sự chống lưng của bối cảnh thế lực như vậy, đã không khác gì thế lực của một đại tông môn.
Mà Thần Dụ Chi Địa năm xưa không được chú ý, linh khí đặc dị đã tiêu tan, các đại tông môn trong thời gian ngắn đều sẽ lần lượt phái người tiến vào đóng quân, tin tức Diệp gia đại công tử Diệp Tiếu kỳ thực chính là Diệp Trùng Tiêu, căn bản không thể nào che giấu được. Vì vậy Nhạc Trường Thiên dù có nhắc lại chuyện cũ, đòi hai đại tông môn một lời công đạo, không những hoàn toàn vô nghĩa, mà còn chỉ phí công vô ích!
Sau khi nghe xong tin tức động trời từ Nhạc Trường Thiên, sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều trở nên vô cùng khó coi, cực kỳ âm trầm!
Chỉ phân tích từ những điều Nhạc Trường Thiên nói, sự đáng sợ của tổ chức này nào chỉ có thể dùng hai chữ "mạnh mẽ" để hình dung, rõ ràng đã là mạnh mẽ đến mức xưa nay chưa từng thấy!
Ánh mắt Tông Tinh Vũ sâu thẳm, mặt trầm như nước, lẩm bẩm nói: "Tổ chức này, ngoài việc phải sở hữu một lực lượng chiến đấu cấp cao với quy mô tương đương, càng phải có siêu cấp cao thủ tọa trấn, mới có thể hình thành sự răn đe cần thiết, đây là điều kiện bắt buộc. Hơn nữa, với quy mô của một thế lực ngầm siêu cấp bực này, cường giả đỉnh cấp tọa trấn, e rằng tuyệt đối không chỉ có một người... có thể là hai người, thậm chí nhiều hơn."
"Giống như Nhạc Chưởng môn đã nói, muốn duy trì hoạt động của thế lực đó cùng với độ thần bí của nó, tài lực tiêu hao hằng ngày là cực kỳ khổng lồ... Nhất định phải có những thương hội trải rộng khắp Thanh Vân Thiên Vực mới có thể gánh vác nổi. Việc thủ hạ của chúng có thể xây dựng những thương hội như vậy chỉ là thứ yếu, nhưng có thể nhiều năm như vậy không để lộ sơ hở, tuyệt đối không phải chuyện dễ. Vì vậy, tài phiệt thương hội dưới trướng tổ chức này ít nhất cũng phải có hai đến ba nhà... Hơn nữa còn đều phải ở cấp bậc thương hiệu đỉnh cấp của Thiên Vực mới có thể gánh nổi."
"Tiếp đến là nhân thủ... Chỉ riêng việc huấn luyện loại sát thủ kia đã là mấy trăm ngàn người, như vậy, bọn họ khẳng định còn huấn luyện những loại sát thủ khác... Chỉ tính riêng sát thủ, đã có bao nhiêu người?"
"Muốn bảo đảm hành động của sát thủ không có sơ hở nào, khâu mấu chốt nhất chính là một mạng lưới tình báo còn mạnh mẽ và nghiêm mật hơn cả bộ phận sát thủ... Mà để xây dựng một mạng lưới tình báo cấp bậc đó, lại cần bao nhiêu người?"
"Còn nữa, tất cả những điều đã liệt kê ra, ngoại trừ hai siêu cấp cao thủ tọa trấn đã nói lúc đầu, những thứ khác, thậm chí còn không được tính là tầng lớp hạt nhân của tổ chức thần bí này."
"Tầng lớp hạt nhân của tổ chức thần bí này, tám phần là do một nhóm tu giả đỉnh cấp khác tạo thành!"
"Số lượng người trong tầng lớp hạt nhân này, e rằng sẽ không thấp hơn..." Tông Tinh Vũ đi đi lại lại hai bước, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, cuối cùng mới quả quyết nói: "...mười ngàn, thậm chí hai mươi ngàn đến ba mươi ngàn..."
"Còn có phương diện quản lý..."
"Còn có... một tổ chức khổng lồ như vậy, nhất định phải có chấp pháp hình đường, mà chấp pháp hình đường này, không chỉ cần không ít nhân thủ, mà còn cần có cao thủ riêng chuyên môn phụ trách..."
"Nói tóm lại, thế lực của tổ chức thần bí này, chỉ riêng số người e rằng cũng không dưới hai triệu?" Tông Tinh Vũ bị con số do chính mình suy tính ra làm cho giật mình, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, không còn một chút huyết sắc...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ