Virtus's Reader
Thiên Vực Thương Khung

Chương 1210: CHƯƠNG 1208: CHỈ CÒN DƯỚI CHÂN!

Là một cường giả Đạo Nguyên Cảnh Cửu Phẩm, tâm cảnh cố nhiên vượt xa người thường, nhưng một khi cảm xúc bị dồn nén đến cực điểm, mức độ bùng nổ kinh khủng cũng vượt xa người thường!

Không ít cao thủ tại đây đều hiểu rõ tính tình của vị Tam Trưởng Lão này. Thấy hơi thở của hắn dần trở nên nặng nề, ai mà không biết vị này sắp nổi trận lôi đình...

Mà một khi vị này nổi giận, e rằng tất cả mọi người ở đây cũng phải bị lột một lớp da.

Có một kẻ tâm tư nhanh nhạy, trong lúc khó đã ló cái khôn, vội vàng cung kính nói: "Bẩm báo Tam Trưởng Lão, thật ra... khu vực này vẫn còn một nơi chưa từng tìm kiếm..."

Đàm Thanh Phong sầm mặt quay đầu lại, hung hăng nói: "Tên khốn kiếp, đã biết có nơi chưa tìm, sao vừa rồi không nói?"

Môn nhân Chiếu Nhật Thiên Tông kia vốn là tu giả Đạo Nguyên Cảnh Thất Phẩm cao giai, nhưng dưới ánh mắt của Đàm Thanh Phong lúc này, lại không dám nhiều lời một câu: "Đệ tử biết sai rồi."

"Biết sai cái con mẹ ngươi! Còn không mau nói nơi nào chưa tìm, lẽ nào còn muốn lão phu phải cung kính mời ngươi nói hay sao?" Đàm Thanh Phong nổi trận lôi đình.

Đám người nhao nhao dùng ánh mắt thương hại nhìn kẻ này...

Tên này không phải ngốc thật chứ? Rõ ràng trên dưới tất cả mọi nơi đều đã lục soát qua, làm gì còn chỗ nào chưa tìm? Gã này thuần túy là muốn ăn đòn... Bất quá lúc này có người chủ động đứng ra đỡ đạn, mọi người cầu còn không được, cho nên không ai lên tiếng.

"Đã có góc chết chưa lục soát, vậy mau nói đi, là nơi nào?" Mấy lão giả khác đồng thanh hỏi.

"Chính là nơi này!" Tên đệ tử kia hạ quyết tâm, chỉ xuống mặt đất dưới chân: "Chính là dưới chân chúng ta... Mảnh đất phạm vi trăm trượng này là nơi duy nhất trong toàn bộ khu vực vẫn chưa được lật lên xem qua! Những nơi khác, ngay cả núi lớn cũng đã bị đánh nát, nhìn khắp phạm vi mấy trăm dặm, nơi duy nhất chưa tìm tới, cũng chỉ còn lại mảnh đất dưới chân chúng ta."

Gã này nói xong lời ấy, lập tức chột dạ cúi đầu.

Hắn làm sao không biết khả năng có vấn đề ở dưới chân đám người này là cực kỳ nhỏ, coi nơi này là điểm nghi vấn căn bản chính là đang bới lông tìm vết. Địa điểm này vốn do Đàm Thanh Lâm, em ruột của Tam Trưởng Lão Đàm Thanh Phong, đích thân trấn giữ kia mà?

Một khi nói ra nơi này chính là góc chết, đắc tội Đàm Thanh Lâm đã là điều chắc chắn...

Nhưng, đối mặt với cơn thịnh nộ sắp bùng nổ của Tam Trưởng Lão, hắn cũng không hiểu vì sao, cứ thế mà buột miệng nói ra.

Nói xong mới thấy hối hận.

Nhưng lời đã nói ra như gió thoảng, nước đổ khó hốt, biết làm sao bây giờ!

Chỉ có thể chờ đợi vòng lên án tiếp theo, mẹ kiếp, sao cái miệng mình lại thối thế không biết!

Đắc tội em ruột của Đàm Thanh Phong, có lẽ còn khổ hơn cả đắc tội chính bản thân Đàm Thanh Phong!

Không ngoài dự đoán, Đàm Thanh Lâm đang đứng ngay cạnh Đàm Thanh Phong nghe vậy cũng giận tím mặt: "Tên khốn kiếp, ý của ngươi là đang nói lão phu mắt mù, để mặc cho hai nữ nhân kia ẩn nấp ngay trong khu vực ta trấn giữ sao?!"

Nếu là trong tình huống bình thường, tên đệ tử Đạo Nguyên Cảnh kia nói chung sẽ không nói gì thêm. Vừa rồi tùy tiện nói ra nơi này có vấn đề, hắn cũng cảm thấy suy nghĩ của mình có vấn đề, đơn thuần là bới lông tìm vết!

Nhưng giờ phút này bị Đàm Thanh Lâm chất vấn như vậy, trong lòng lại lập tức dâng lên sự phản cảm.

Mẹ nó, đến lượt ngươi chất vấn lão tử à, anh ngươi là Tam Trưởng Lão, chứ ngươi là cái thá gì?

Ngươi dựa vào đâu mà quát lớn ta?

Nếu chỉ xét chức vị trong tông môn, ngươi cũng chỉ ngang hàng với ta, tu vi bản thân còn không bằng ta nữa là. Ngươi mới Đạo Nguyên Cảnh Lục Phẩm, tu giả trung giai, lão tử đây là Thất Phẩm, tu giả cao giai chính hiệu!

Nếu không có tầng quan hệ với anh ngươi, ngươi là cái thá gì? Dám lên tiếng trong trường hợp này! Còn dám quát lớn ta như vậy?

Ngươi cứ chờ đấy, sớm muộn gì ta cũng ngầm chơi chết ngươi...

Vị tu giả Đạo Nguyên Cảnh Thất Phẩm này tên là Tống Trung Nguyên, nói ra cũng được xem là một nhân vật có tiếng tăm ở Chiếu Nhật Thiên Tông, bản chất trước nay chưa từng là người hiền lành. Bị Tam Trưởng Lão Đàm Thanh Phong trách mắng, Tống Trung Nguyên tự nhiên không dám hó hé, vì Đàm Thanh Phong bất luận thân phận, địa vị hay thực lực đều vượt xa hắn. Nhưng bây giờ lại bị một kẻ như Đàm Thanh Lâm hùa theo quát tháo, hắn nhất thời không giữ được thể diện.

Mẹ nó, coi như vừa rồi lão tử đang bới lông tìm vết thì đã sao? Chuyện này phải nói hai nhẽ, ngươi có lý của ngươi, ta có lẽ của ta. Nếu đã còn có chỗ cho lão tử bới móc, vậy chứng tỏ sự việc chưa phải là tuyệt đối. Lão tử hôm nay cứ cùn một phen thì thế nào! Cứ phải bới ra cho ngươi xem!

"Đàm Thanh Lâm, lời này của ngươi có ý gì? Ta chỉ đang vạch ra góc chết trước mắt mà thôi!"

Đã quyết, Tống Trung Nguyên nhìn thẳng vào mắt Đàm Thanh Lâm, thản nhiên nói: "Tính nghiêm trọng của tình hình hiện tại, còn cần ta phải nhắc lại sao? Bất kỳ khả năng nào cũng không thể bỏ qua! Thứ nhất, Tam Trưởng Lão đã kết luận, hai nữ nhân kia hiện vẫn chưa thoát khỏi phạm vi chúng ta trấn giữ; đối với phán đoán của Tam Trưởng Lão, chúng ta tự nhiên tin phục. Thứ hai, toàn bộ khu vực này, ngoại trừ mảnh đất dưới chân ngươi chưa được lục soát, thì thật sự không còn góc chết nào khác."

Tống Trung Nguyên trầm giọng nói: "Mọi người đều trấn thủ một phương, dốc hết tâm sức, tin rằng không ai xem nhẹ bất kỳ góc chết nào, đều đã dùng phương thức đào đất sâu mười trượng để lục soát. Nhưng khu vực dưới chân ngươi thì sao, khoan hãy nói chuyện khác, ít nhất ngươi chưa từng dùng cách đào đất mười trượng để tìm kiếm đúng không?"

Ánh mắt hắn sắc bén nhìn Đàm Thanh Lâm, nói rành rọt từng chữ: "Là người phụ trách khu vực này, cho dù chúng ta không đề ra, ngươi cũng sớm nên tự mình đào đất mười trượng để kiểm tra lại thiếu sót. Vậy mà ngươi còn phải đợi ta vạch ra, thậm chí sau khi ta vạch ra, ngươi không nghĩ đến sơ hở của mình, ngược lại còn hung hăng với ta. Ta nên khen ngươi quá tự tin, hay là nên nghi ngờ trong lòng ngươi thật ra có quỷ!?"

Tống Trung Nguyên đầu tiên đặt nền tảng lập luận của mình lên 'phán đoán của Tam Trưởng Lão', điểm này mọi người trong lòng đều hiểu rõ: Bởi vì như vậy, dù cho cuối cùng không tìm ra hai nữ nhân kia, toàn bộ tội danh cũng sẽ do một mình Tam Trưởng Lão gánh chịu.

Thứ hai chính là... hắn đã trói mình cùng mọi người lại với nhau: Nơi chúng ta phụ trách đều đã lục soát kỹ càng, còn địa phận của ngươi, Đàm Thanh Lâm, rõ ràng tồn tại khả năng sơ hở, vậy mà còn hung hăng quát tháo người nghi vấn, há chẳng khiến người ta nghi ngờ sao?

Tu vi của Tống Trung Nguyên này thật sự thế nào còn chưa biết, nhưng phần tâm trí và tài ăn nói này không nghi ngờ gì là thuộc hàng thượng thừa. Xét tình hình trước mắt, e rằng khó có ai ứng đối trật tự rõ ràng và đúng mực hơn hắn!

Đàm Thanh Lâm nghe vậy lại tức giận ngùn ngụt: "Ngươi nói láo! Ta có quỷ gì? Các ngươi bên kia điều tra cẩn thận, ta vẫn luôn ở đây trông chừng, không hề nhúc nhích. Ta trông coi từng ngọn cây cọng cỏ trong khu vực này, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào đều nằm trong phạm vi bao phủ của thần thức ta, chưa từng có nửa điểm khác thường! Tống Trung Nguyên, ngươi nói những lời này, rốt cuộc là có mục đích gì? Là muốn vu cho ta cấu kết với hai nữ nhân kia, cố ý thả cho các nàng đi sao?"

Dù cho Đàm Thanh Lâm giải thích vì sao hắn không đào đất mười trượng như những người khác, dù cho hắn tỏ ra căm phẫn và oan ức đến đâu, thì những lời của Tống Trung Nguyên cũng đã thu hút sự chú ý của mọi người. Từng người một lạnh lùng nhìn sang, ánh mắt hướng về Đàm Thanh Lâm đều mang theo vài phần bất thiện.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!