Quỳnh Hoa Nguyệt Cung nếu mất đi một Nguyệt Cung Tuyết, có thể nói không có tổn thất gì quá lớn, cực kỳ nhỏ bé, nhiều nhất chỉ là mất chút mặt mũi mà thôi, thậm chí nếu vận hành tốt, ngược lại có thể vì tạo nên một giai thoại mà thắng được không ít lời khen ngợi; nhưng nếu mất đi Sương Hàn, vậy thì tuyệt đối là thương cân động cốt.
Hai nữ nhân này bất luận thân phận hay thực lực đều có sức ảnh hưởng vô cùng quan trọng tại Quỳnh Hoa Nguyệt Cung.
Mà điều mấu chốt hơn lúc này là, dưới sự kích động không hề kiêng dè lời nào cũng dám nói của hai nàng, không ít người nhìn Nguyệt Hoàng của Quỳnh Hoa Nguyệt Cung bằng ánh mắt vô cùng bất thiện.
Tỷ muội Sương Hàn người ta nói không sai, lời người phải có tín, người vô tín bất lập, người nếu không có chữ tín thì làm sao giữ tín với người khác? Thân là người chèo lái Quỳnh Hoa Cung, tại sao có thể lật lọng, còn làm cung chủ thế nào? Làm Nguyệt Hoàng thế nào?
Ngay cả tư cách làm "người" cũng không có, nói gì đến chấp chưởng tông môn!
Đương nhiên, cũng có một bộ phận người hữu tâm thầm biểu thị sự kinh ngạc và chấn kinh. Thường ngày tỷ muội Sương Hàn cố nhiên cũng làm việc chỉ bằng bản tâm, ít có kiêng kỵ, nhưng cũng không đến mức như hôm nay, hoàn toàn không có chút cố kỵ nào, lời thật nào cũng nói ra, đây cũng quá mạnh mẽ rồi! Vì một ngoại nhân mà lại trực tiếp nâng vấn đề lên đến mức độ nghi vấn, hỏi tội, thậm chí là phế lập cung chủ, có cần phải nâng tầm vấn đề lên quá mức như vậy không!
...
Việc này quan hệ đến tương lai của vợ chồng Diệp Nam Thiên, đó chính là cha mẹ ruột của đại ca! Nguyệt Sương, Nguyệt Hàn hai nữ sao có thể không ra sức? Không dốc hết toàn lực? Cha mẹ của đại ca, há chẳng phải cũng tương đương với cha mẹ ruột của chúng ta sao?!
Ngoại nhân? Ai là ngoại nhân! Thật sự muốn so sánh, trên dưới Nguyệt Cung mới thật sự là ngoại nhân có được không?
Ặc, mặc dù cặp cha mẹ ruột này còn nhỏ hơn chúng ta mấy trăm tuổi...
Nhưng, bối phận đã rành rành ra đó, không dung nghi vấn, càng không dung khiêu khích!
Chuyện này nếu chúng ta không làm cho xong...
Chưa nói đến việc có vượt qua được cửa ải của chính mình hay không, chỉ cần nghĩ đến việc đại ca có thể không vui, thậm chí chỉ là một ánh mắt bất mãn, hai người cũng tuyệt đối không chịu nổi.
Hai nữ tâm niệm như một, mạnh mẽ công kích, càng nói càng tức, càng tức càng nói, làm sao còn nghĩ đến tiết chế, lo lắng. Nói qua nói lại, một người trực tiếp tỏ thái độ dọa rời khỏi cung, người kia càng dứt khoát hơn, trực tiếp rút kiếm tương hướng, sát khí nghiêm nghị.
Thình lình một bộ muốn động thủ!
Nếu là người khác còn có thể là giả vờ, nhưng trên dưới Nguyệt Cung không một ai dám hoài nghi quyết tâm biến ý nguyện thành hành động thực tế của đôi tỷ muội này. Nói đi là đi thật, nói động thủ cũng sẽ động thủ thật, tuyệt không khoa trương giả bộ!
Quỳnh Hoa Nguyệt Hoàng thì trực tiếp choáng váng, triệt để sụp đổ!
Chuyện, chuyện gì thế này?
Ta... Ta vừa nói gì? Ta cũng có nói gì đâu? Thế mà lại gây ra phản ứng lớn như vậy của hai tỷ muội này? Hai vị rốt cuộc có còn là trưởng lão của Quỳnh Hoa Nguyệt Cung không? Lập trường của các ngươi rốt cuộc là gì?
Sao cái mông lại có thể ngồi lệch đến mức này?
Hơn nữa... ta cũng có nói gì đâu, như là xé bỏ lời hứa, không giữ chữ tín, ta còn chưa kịp nói ra miệng có được không?
Ta vừa rồi rõ ràng chỉ nói một câu: "Vấn đề này, còn cần thương thảo."
Chỉ thế thôi.
Chỉ một câu như vậy thôi!
Coi như nhà ngươi gả con gái, chẳng lẽ người trong nhà lại không nên cẩn thận thương lượng một chút sao?
Sao mới nói một câu, người trong cuộc là Diệp Nam Thiên còn chưa sao, hai ngươi lại trực tiếp nổi điên lên vậy?
Nhìn Nguyệt Sương, ánh mắt nàng nhìn ta cứ như thể thấy được kẻ tiểu nhân hèn hạ đệ nhất trên trời dưới đất mà khinh bỉ.
Nhìn Nguyệt Hàn, có vẻ như ta mà nói thêm câu nào, nàng có thể trực tiếp giết chết ta!
Vấn đề này sao lại có thể phát triển đến tình trạng này?
Chuyện này rốt cuộc là sao với sao?!
Cái này... thật sự là quá ly kỳ.
Cái này... có phải là quá kỳ quái rồi không!
Quỳnh Hoa Nguyệt Hoàng cảm thấy mình hiện tại như đang ở trong một giấc mơ.
Một cơn ác mộng tràn đầy cảm giác không chân thật!
"Hai tỷ muội các ngươi tạm nén cơn thịnh nộ, thành tín của con người vốn là gốc rễ, bản tọa cũng đâu có nói là không đồng ý để vợ chồng họ rời đi?"
Tâm tình của Nguyệt Hoàng lúc này có thể nói là phiền muộn đến cực điểm, một trán hắc tuyến, trên khuôn mặt xinh đẹp đều là vẻ lo lắng cộng thêm sụp đổ: "Chỉ nói là cần thương thảo một chút mà thôi! Nguyệt Cung Tuyết chuyến đi này, chẳng khác nào là xuất giá, nàng dù sao cũng từng là Thánh nữ của bản cung, nếu là xuất giá, thế nào cũng phải chuẩn bị một hai, sắm sửa một phần của hồi môn chứ..."
Nàng tức đến xanh mặt, giận dữ nói: "Coi như là nhà dân chúng tầm thường gả con gái, cũng cần người một nhà tụ lại thương lượng chi tiết chứ? Làm thế nào? Vấn đề này thao tác ra sao? Ai chịu trách nhiệm ra mặt? Đúng không? Chúng ta đường đường là một trong tam cung, gả đi đệ tử đích truyền, thân phận vẫn là cựu Thánh nữ, chẳng lẽ ngay cả một nghi thức cũng không chuẩn bị? Nếu ngay cả chút trình tự tối thiểu này cũng không có, mới thật sự là mất mặt, bị người trong thiên hạ chê cười!"
Tất cả mọi người ở đây gần như không một ngoại lệ đều nhíu mày, mặt mũi tràn đầy vẻ quái dị.
Ai cũng biết, lời nói bây giờ của Nguyệt Hoàng tuyệt đối là nói một đằng nghĩ một nẻo, tuyệt đối là đang ngụy biện.
Ý tứ ban đầu của nàng, tuyệt đối không phải như vậy.
Nhưng, lại bị Nguyệt Sương, Nguyệt Hàn thẳng thắn trực tiếp dọa sợ, chỉ có thể lựa chọn nén giận, ủy khúc cầu toàn.
Nguyệt Sương nghe vậy lập tức đổi giận thành vui, nói: "Hóa ra bản ý của cung chủ là như thế, đúng là nhìn xa trông rộng, mưu tính sâu xa, mạnh như thác đổ; tỷ muội chúng ta vừa rồi xuất phát từ nhất thời lòng căm phẫn, đúng là đã hiểu lầm ngài, xin ở đây bày tỏ lời xin lỗi."
Nguyệt Hoàng bên này vừa mới thở phào một hơi, đang muốn nói tiếp để vãn hồi mặt mũi, lại nghe thấy Nguyệt Hàn nói theo: "Suy nghĩ của cung chủ quả nhiên không sai chút nào, việc này xác thực phải cẩn thận thương lượng một chút; coi như nhà bình thường gả con gái, cũng cần chuẩn bị một phần của hồi môn phong phú; huống chi là Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta? Huống chi là cựu Thánh nữ xuất giá, há có thể qua loa cho xong, càng không thể có nửa điểm keo kiệt, rước lấy người trong thiên hạ chê cười."
Nguyệt Sương vỗ tay một cái, nói: "Hàn Nhi ngươi hồ đồ rồi; cách nói của ngươi chẳng qua là nói theo người khác, cung chủ đã suy tính vạn phần chu toàn, há có thể không nghĩ đến những việc tiếp theo; ta đoán cảnh tượng trong tưởng tượng của cung chủ, chắc chắn là vô cùng thịnh đại; còn của hồi môn, dân chúng tầm thường gả con gái đại khái là hồng trang mười dặm... Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta nói thế nào cũng là một trong tam cung uy chấn Thanh Vân Thiên Vực, đệ tử đích truyền xuất giá, nên phải gấp trăm ngàn lần dân chúng tầm thường, hồng trang vạn lý có chút quá mức, nhưng thế nào cũng phải hồng trang thiên lý, nếu làm sơ sài... sẽ chỉ khiến người ta coi thường."
Cái gì? Hồng trang thiên lý?! Sao ngươi không nói đem toàn bộ Quỳnh Hoa Nguyệt Cung cho Nguyệt Cung Tuyết làm của hồi môn luôn đi?!
Đám người vô hạn oán thầm, nhưng giờ phút này không ai dám ra mặt cản trở, thật không biết Diệp gia bên kia đã cho hai nha đầu Sương Hàn này uống thuốc mê gì, mà lại bảo vệ Diệp gia đến mức độ này!
"Tỷ tỷ nói đúng lắm, là ta hồ đồ rồi, chỉ biết nói theo người khác!" Nguyệt Hàn phồng má nói: "Vẫn là cung chủ nói đúng, Quỳnh Hoa Nguyệt Cung chúng ta dù thế nào cũng không thể để người ta xem thường! Tỷ muội chúng ta tự nhiên ủng hộ quyết sách anh minh của cung chủ!"