Diệp Tiếu cười nhạt: "Ha ha, ta muốn giết ngươi thật ra cũng không có lý do gì đặc biệt. Cổ Kim Long, bây giờ thần hồn ngươi đã ly thể, hóa thành nguyên linh hình thái, chắc chắn không thể quay về Thanh Vân Thiên Vực được nữa, chỉ có thể lựa chọn trong vòng bảy ngày tìm một thi thể vừa mới chết không quá hai canh giờ để ký sinh. Nếu ngươi đủ may mắn, bằng không, ngươi vẫn sẽ tan biến giữa đất trời này."
"Thật ra, cho dù ngươi tìm được thân thể thích hợp, cũng chưa chắc đã có thể bước lại con đường tu luyện."
Diệp Tiếu thản nhiên cười: "Lát nữa ngươi đương nhiên có thể nhanh chóng rời đi để tìm kiếm thân thể, ta cũng biết không cản được ngươi. Thế nhưng, ta vẫn có rất nhiều thủ đoạn để đối phó với ngươi, ngăn chặn mọi hậu hoạn. Ta sẽ sắp xếp quan phủ bắt tay điều tra, phàm là những chuyện kỳ quái như người chết sống lại, ta sẽ đến xem xét, cho đến khi xác định ngươi đã thực sự xong đời, thực sự bỏ mạng giữa thiên địa này. Khi đó, đối với ta, ngươi cũng chỉ là một con kiến, có thể dùng một ngón tay nghiền nát, ha ha..."
Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn thẳng vào Cổ Kim Long: "Cho nên, ngươi chắc chắn không sống nổi đâu!"
Cổ Kim Long hét lớn: "Tại sao? Tại sao ngay cả chuyện thần hồn chuyển hóa, nguyên linh ký sinh mà ngươi cũng biết rõ như vậy... Nói cho ta biết, bây giờ ta chỉ muốn biết, tại sao ngươi lại nhắm vào ta? Tại sao nhất định phải giết ta? Ngươi hoàn toàn không có lý do để giết ta! Ta đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại! Tại sao? Còn nữa... ngươi nghĩ mình là ai? Lại có thể ra lệnh cho quan phủ làm việc cho ngươi?"
Thế nhưng, trong ánh mắt kinh ngạc của Cổ Kim Long, dung mạo của Phong Chi Lăng trước mặt hắn đang chậm rãi thay đổi, vặn vẹo.
Chỉ trong chốc lát, một thiếu niên công tử anh tuấn đã xuất hiện một cách không thể tưởng tượng nổi trước mặt Cổ Kim Long. Diệp Tiếu lạnh nhạt nói: "Ta là công tử của Trấn Bắc Tướng Quân phủ! Hậu nhân duy nhất của Trấn Bắc Tướng Quân... Ngươi nói xem, ta có năng lực hiệu lệnh quan phủ hay không?"
Vẻ mặt trên nguyên hồn của Cổ Kim Long như gặp phải quỷ: "Công tử Tướng Quân phủ?"
Nếu là công tử Tướng Quân phủ, ra lệnh cho một Kinh Thành Phòng Vệ Sở không mấy quan trọng, quả thật hoàn toàn có thể làm được!
Giờ khắc này, toàn thân Cổ Kim Long lạnh toát.
Diệp Tiếu cười lạnh như băng, thản nhiên nói: "Tên của ta là Diệp Tiếu. Không biết... cái tên này, ngươi có cảm thấy hơi quen thuộc không?"
Gương mặt Cổ Kim Long lập tức lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ, nguyên hồn chấn động một hồi, gương mặt đều vặn vẹo đến mức gần như không nhìn rõ, thiếu chút nữa là sụp đổ, hắn thét lên: "Diệp Tiếu! Ngươi tên là Diệp Tiếu! Ngươi vậy mà lại tên là Diệp Tiếu?"
Diệp Tiếu nghiêng đầu, mỉm cười nói: "Sao thế? Dường như ngươi có ấn tượng rất sâu sắc với hai chữ Diệp Tiếu này à?"
Trên mặt Cổ Kim Long lộ ra vẻ sợ hãi không thể che giấu, tựa như vừa nghe thấy tên của một ác ma viễn cổ, run giọng nói: "Ngươi, ngươi, ngươi..."
Giờ phút này, hắn dường như đã đoán ra điều gì đó, sợ đến mức nguyên hồn cũng suýt nữa tiêu tán.
Diệp Tiếu, hai chữ này, giống như cơn ác mộng lớn nhất trong lòng Cổ Kim Long!
Mỗi lần nhớ lại, hắn đều run như cầy sấy.
Chỉ cần nghe thấy cái tên này, hắn sẽ nhớ lại cảnh tượng Tiếu quân chủ năm đó một mình độc chiến tam đại tông môn!
Tiếu quân chủ một người, một kiếm, giết đến núi thây biển máu, trời đất u ám!
Trong tam đại tông môn, vô số cao thủ ưu tú hơn hắn, tu vi cao cường hơn hắn, từng người một đều chết thảm dưới tay Tiếu quân chủ, tiếng kêu thảm trước lúc lâm chung vẫn còn vang vọng, lay động tâm can của Cổ Kim Long!
Tam đại tông môn tập hợp toàn bộ tinh anh môn hạ, mở ra một cuộc truy sát tử vong kéo dài hơn ba vạn dặm!
Không giết được Tiếu quân chủ, quyết không bỏ qua!
Ven đường rải đầy máu tươi của đệ tử tam đại tông môn, con đường hơn ba vạn dặm này, gần như được lát bằng thi thể của các đệ tử thiên tài tam đại tông môn.
Mãi cho đến cuối cùng, rốt cuộc cũng xem như đã giết chết được ác ma này, khiến hắn tan thành mây khói, hồn phi phách tán!
Thế nhưng, trận chiến ấy lại khiến tam đại tông môn đến nay vẫn chưa gượng dậy nổi!
Bây giờ nhớ lại, mỗi người còn sống đều lòng còn sợ hãi, nửa đêm mộng về, mồ hôi ướt đẫm.
Ngay cả mấy vị thái thượng trưởng lão ẩn tu trong tông môn cũng vô cùng hối hận, tại sao năm đó không xuất chiến, đến nỗi gây ra tổn thất nặng nề như vậy cho tông môn, khiến thực lực tổng thể của tông môn suy giảm cả ngàn năm...
Vậy mà hôm nay, ngay tại đây, ngay lúc này, lại nghe thấy cái tên đáng sợ đó!
Diệp Tiếu!
Nghe giọng nói lạnh như băng của Diệp Tiếu đối diện, nhìn khuôn mặt lãnh khốc kia, nguyên hồn của Cổ Kim Long dường như lại thấy được Tiếu quân chủ coi trời bằng vung năm nào đang cười lạnh với mình.
Lần trước nhìn thấy nụ cười đó, chính là lúc hắn thừa dịp Tiếu quân chủ đã kiệt sức, lén lút đâm một kiếm khiến y trọng thương.
Lúc đó Diệp Tiếu đã gần như dầu cạn đèn tắt, nhìn hắn rút kiếm lui về, lại cười lạnh nói: "Cổ Kim Long, sẽ có một ngày, ngươi biết thế nào là nụ cười của Tiếu quân chủ!"
Câu nói đó, giống như một cơn ác mộng vô biên, lúc nào cũng quấn lấy tâm trí hắn, không sao xua đi được.
Mãi cho đến sau này, khi xác nhận Diệp Tiếu đã chết, hắn mới cuối cùng lấy lại được chút tinh thần.
Một người đã chết, dù khi còn sống có cường đại đến đâu, cũng chỉ là một người chết, có thể làm gì được ta?!
Chỉ là không ngờ, ngay tại nơi này, lại nghe thấy cái tên mà cả đời hắn sợ hãi nhất.
"Ngươi có phải là... Ngươi, ngươi... Ngươi có phải là..." Nguyên hồn Cổ Kim Long run rẩy, hoảng sợ nhìn Diệp Tiếu.
"Ta cái gì ta?" Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Ngươi rất ngạc nhiên sao? Ta đã từng nói, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là nụ cười của Tiếu quân chủ!"
Lời này vừa thốt ra, Cổ Kim Long tức thì hét lên một tiếng thảm thiết, một tiếng kinh hô.
"A~~~~~" Cổ Kim Long sụp đổ gào thét: "Thật sự là ngươi! Vậy mà thật sự là ngươi! Ngươi không hề chết... Ngươi vậy mà không chết!"
Diệp Tiếu cười lạnh hắc hắc: "Các ngươi còn chưa chết hết, ta làm sao cam lòng đi trước một bước!"
Cổ Kim Long kêu thảm, nguyên hồn cấp tốc bay về phía ngoài động.
Hoảng hốt bỏ chạy thục mạng!
Giờ phút này hắn đã biết, người đối diện chính là một đời thiên kiêu Tiếu quân chủ, quả thật đến một tia ý chí chiến đấu cuối cùng cũng không còn sót lại chút nào.
Hiện tại, giữ được tính mạng mới là chuyện cấp bách nhất.
Trong cơn sợ hãi, hắn thậm chí đã quên rằng, Diệp Tiếu hiện tại căn bản không có năng lực hủy diệt nguyên hồn của hắn.
Diệp Tiếu nhìn Cổ Kim Long chật vật chạy trốn, cũng không ra tay ngăn cản.
Hắn biết rõ, bây giờ mình không có năng lực hủy diệt nguyên hồn; chỉ có thể đợi đến khi Cổ Kim Long có được thân thể mới, đoạt xá trọng sinh, rồi giết thêm một lần nữa, mới có thể triệt để tiêu diệt hắn!
Thế nhưng, đúng lúc này...
Nguyên hồn đang liều mạng chạy trốn của Cổ Kim Long đột nhiên lại phát ra một tiếng kêu sợ hãi!
Tiếng kêu sợ hãi đó tràn ngập vẻ tuyệt vọng.
Bởi vì, khi hắn sắp lao ra khỏi sơn động băng giá, một luồng hấp lực cường đại đột nhiên ập tới!
Nói thật, Diệp Tiếu lúc này cũng bị chấn động!
Không phải vì tiếng kêu sợ hãi của Cổ Kim Long, mà là vì...
Quả trứng mà trước đó hắn dùng để đập chết Cổ Kim Long, vốn dĩ dính đầy vết máu, vậy mà giờ khắc này lại khôi phục trạng thái sạch không một hạt bụi, phát ra ánh sáng lập lòe...
Càng lợi hại hơn là... quả trứng kia bây giờ lại tự động lơ lửng giữa không trung!
Chính là lơ lửng!
Không chỉ lơ lửng, trong lúc phát ra hào quang, nó còn tỏa ra một luồng hấp lực cường đại đến cực điểm!
Luồng hấp lực này khác với luồng hấp lực mà Thiên Ngoại U Minh phát ra trước đó, nó hoàn toàn không có tác dụng với người sống như Diệp Tiếu, nhưng đối với nguyên hồn của Cổ Kim Long, lại có hiệu quả tức thì!
Nguyên hồn của Cổ Kim Long cố gắng giãy giụa, tiếng hét kinh hoàng vang lên, nhưng vẫn bị kéo lại từng chút một, gần như không có chút sức chống cự nào.
Mãi cho đến khi bị kéo đến trước mặt quả trứng.
Quả trứng màu trắng sữa kỳ quái này đột nhiên phát ra một luồng hào quang mờ ảo, bao trùm toàn bộ nguyên hồn của Cổ Kim Long.
Một khắc sau, trên mặt nguyên hồn của Cổ Kim Long hiện lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng vô hạn, hắn thét lên: "Tha mạng... Tha cho ta... Cứu ta... Cứu ta... Quân chủ đại nhân, quân chủ đại nhân... Cầu ngài cứu ta, ta nguyện ý từ nay về sau đời đời kiếp kiếp làm nô tài cho một mình ngài... Cứu ta, cứu ta... A a..."
"Ta nguyện ý đối với trời xanh phát tâm ma thệ... Quân chủ đại nhân..."
Nguyên hồn Cổ Kim Long liều mạng cầu khẩn, ra sức xin tha, bộ dạng thảm hại...
Đáng tiếc, lúc này Diệp Tiếu căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì...
Nhưng, cho dù biết rõ ngọn ngành, hắn cũng tuyệt đối sẽ không thu một tên 'nô tài' như Cổ Kim Long; hắn chỉ kinh ngạc tột độ đứng bên cạnh quan sát...
Dưới sự bao phủ của luồng bạch quang mờ ảo đó, nguyên hồn của Cổ Kim Long bắt đầu dần dần tan rã...
Thân thể, tứ chi, ngũ quan...
Tất cả mọi thứ, đều tan chảy trong làn sương trắng.
Dần dần, tiếng cầu khẩn của Cổ Kim Long ngày càng nhỏ đi, cuối cùng hoàn toàn im bặt.
Giữa không trung, chỉ còn lại một khối sương mù u ám, lẳng lặng lơ lửng.
"Đây là nguyên hồn của Cổ Kim Long, đã chuyển hóa thành năng lượng thuần túy nhất..." Nhận ra điều này, Diệp Tiếu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Quả trứng kỳ quái này, lại có thể lợi hại và bá đạo đến thế? Hung hãn và tàn nhẫn đến vậy!?
Một lát sau, quả trứng kia dường như lại rung lên, đột nhiên một trận gió nổi lên, khối năng lượng do nguyên hồn của Cổ Kim Long chuyển hóa thành, tựa như trăm sông đổ về một biển, tiến lại gần quả trứng, bao bọc lấy nó.
Chỉ trong chốc lát, những năng lượng đó đã hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi!
Hồn phách của một đời cao thủ Đạo Nguyên cảnh, vậy mà cứ thế bị một quả trứng hòa tan, tiêu hóa, hấp thu.
Không còn tung tích, không để lại dấu vết!
Diệp Tiếu chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, không rét mà run.
Chỉ trong nháy mắt, sinh mệnh thể mang tên Cổ Kim Long đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!
Ngay cả linh hồn cuối cùng cũng bốc hơi không còn dấu vết!
Cái gọi là thần hồn câu diệt, vạn kiếp bất phục, cũng chỉ đến thế mà thôi!
Quả trứng kia dần dần hạ xuống mặt đất, vẫn lắc lư không yên, nhưng thứ hào quang lập lòe trên thân trứng cũng đang mờ dần rồi biến mất, chỉ có những hoa văn huyền ảo trên vỏ lại đột nhiên tăng lên, trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Diệp Tiếu trợn mắt há mồm đi đến trước mặt quả trứng này, trừng mắt nhìn nó, lẩm bẩm: "Ngươi... rốt cuộc là con quái vật gì?"
Thật sự không thể tưởng tượng nổi, Cổ Kim Long mà cao thủ Địa Nguyên đánh đến kiệt sức cũng không giết được, vậy mà lại bị một quả trứng đập chết... Hơn nữa còn bị một quả trứng hòa tan, hấp thu cả thần hồn...
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà