Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, tổ chức thần bí mặc áo đen kia quả nhiên đã ra tay lần nữa.
Hơn nữa, mục tiêu lần này rõ ràng là Tư Không thế gia, một gia tộc có thực lực còn trên cả các gia tộc có mặt ở đây!
Một trong chín đại siêu cấp gia tộc của Thanh Vân Thiên Vực!
Trong lúc nhất thời, lòng của tất cả mọi người đều trở nên lạnh lẽo.
"Chuyện xảy ra lúc nào?" Diệp Tiếu chau mày, bắn ra một viên đan dược, đan dược vượt qua mấy chục trượng không gian, chính xác tiến vào trong miệng vị cao thủ đưa tin kia.
Người này rên rỉ một tiếng, chậm rãi tỉnh lại, lúc này mới phát hiện gia chủ và lão tổ tông của mình cùng những người khác đều đang vây quanh, lo lắng nhìn mình. Thấy mình tỉnh dậy, bọn họ liền vội hỏi: "Chuyện xảy ra lúc nào?"
Người này nuốt một viên linh đan, một lát sau liền khôi phục chút khí lực, vội vàng đáp lời: "Chuyện xảy ra vào tối hôm qua... Hiện nay, Tư Không gia tộc, e sợ đã..."
"Tối hôm qua!"
Sắc mặt Cát Chấn Phong đại biến, bỗng nhiên đứng lên, xoay người đối mặt Diệp Tiếu, lại lần thứ hai "phốc" một tiếng quỳ xuống: "Quân chủ đại nhân!"
Suýt chút nữa đã rơi lệ lã chã.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khẩn thiết nhìn Diệp Tiếu, đồng thanh cầu khẩn: "Quân chủ đại nhân!"
Tất cả đều quỳ mãi không đứng lên.
Diệp Tiếu cảm khái thở dài, nhẹ giọng nói: "Thôi, Diệp mỗ năm đó... chẳng phải cũng là tán tu xuất thân... từng bước một đi tới hôm nay, ở giữa không biết đã trải qua bao nhiêu khổ sở, giống như người uống nước, nóng lạnh tự biết... Nỗi lo của chư vị, ta tất nhiên có thể lý giải..."
Hắn trầm ngâm một chút, tựa hồ đang suy nghĩ, rốt cục cắn răng một cái, nói: "Thiên hạ náo loạn như vậy, cùng thì lo cho riêng mình, đạt thì lo cho cả thiên hạ. Nếu chư vị thực sự tin tưởng Diệp mỗ, như vậy... Diệp mỗ liền liều cái mạng này, cùng tổ chức thần bí này đọ sức một phen!"
Một câu nói vừa ra, mọi người hoan hô như sấm động.
"Đa tạ quân chủ đại nhân, đại nhân hiệp cốt nhu tràng, kiếm đảm cầm tâm, danh bất hư truyền!"
"Quân chủ đại nhân đại nghĩa, trời quang trăng sáng, chúng ta từ đáy lòng kính phục cảm kích!"
"Chỉ cần quân chủ đại nhân đăng cao nhất hô, chúng ta tin tưởng tuyệt đối, tổ chức tà ác này tất nhiên sẽ nghe tiếng mà tan rã!"
Sắc mặt Diệp Tiếu lại trở nên trầm trọng, trịnh trọng nói: "Mọi người tuy rằng tín nhiệm ta, đối với ta khá có lòng tin, nhưng ta ở đây có mấy lời muốn nói, vĩnh viễn đừng mù quáng tự tin, chỉ biết có mình không biết có người. Không nói đâu xa, bản thân ta biết rõ, nếu chính diện đối đầu với tổ chức thần bí này, chúng ta dù cho dốc hết toàn lực, kết quả cũng chưa chắc lạc quan... Dù cho cá nhân ta có thể không sợ, nhưng tổ chức của đối phương thực sự quá mức khổng lồ, thực lực mạnh mẽ càng làm người ta kinh hãi, quyết không thể có chút nào xem thường..."
"Chư vị, nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
"Còn một điều nữa, nếu mọi người đã đề cử ta làm người dẫn đầu đối kháng tổ chức thần bí, ta yêu cầu mọi người, điều đầu tiên phải làm được chính là, nhất định phải nghe theo hiệu lệnh... Phải biết, chúng ta hiện tại dù có lòng đoàn kết hợp lực, nhưng thực chất chẳng qua là một đám ô hợp. So với đội ngũ được huấn luyện nghiêm mật, cường hãn của người ta thì hoàn toàn không thể sánh bằng. Nếu mọi người không nghe hiệu lệnh, năm bè bảy mảng tùy ý hành động... trận chiến này, không đánh cũng đã thua rồi."
Mọi người dồn dập gật đầu, biểu thị nguyện ý nghe theo hiệu lệnh của quân chủ đại nhân.
"Nếu đã quyết định cùng nhau đối kháng, như vậy... Cát gia chủ!" Diệp Tiếu quay đầu nhìn Cát Chấn Phong: "Phải sớm một chút đưa ra một kế hoạch, để mọi người cùng nhau tuân thủ. Làm sao cùng tiến cùng lùi, làm sao hiệp lực ngăn địch... Mỗi một khu vực sẽ do ai phụ trách, làm sao liên lạc, làm sao bảo đảm hiệu lệnh thông suốt..."
"Những điều này, đều là những việc cấp bách cần giải quyết."
Diệp Tiếu cứ như vậy, nói một tràng dài, tất cả mọi người đều nghiêm túc cẩn thận lắng nghe.
Cát gia còn sắp xếp hai vị thư lại, đang khẩn trương ghi chép từng chi tiết nhỏ.
Diệp Tiếu nhìn hơn một ngàn vị cao thủ Đạo Nguyên Cảnh trước mặt, trong lòng cũng thực sự thở phào nhẹ nhõm: Đội hình đối kháng tổ chức thần bí này, cuối cùng từ giờ khắc này, đã bắt đầu sơ bộ thành hình.
Dù cho sức mạnh lúc này vẫn còn nhỏ yếu đáng thương.
Nhưng, chỉ cần có tổ chức, có kế hoạch, như vậy, sẽ có một ngày hình thành nên sức mạnh bao trùm trời đất.
Bất kỳ thế lực mới nổi nào cũng đều là từ không đến có, từ yếu đến mạnh, chẳng phải đều như vậy sao!
Mọi người vừa nghe, vừa ghi chép, vừa dồn dập suy ngẫm trong lòng, xem có chỗ nào cần bổ sung, chỉ chờ Tiếu quân chủ đại nhân nói xong liền bắt đầu góp ý.
Ai ai cũng biết.
Trận chiến này, không thể tránh khỏi.
Trận chiến này, càng là cuộc chiến sinh tử.
Một khi đã bắt đầu, chính là phải đi đến cùng; trừ phi là tử vong, hoặc là thắng lợi, bằng không, không thể dừng lại.
Mỗi người đều đang chung sức chung lòng, lo lắng hết mình, không hề có tư tâm giữ lại.
Trận chiến của vận mệnh!
Đây là tương lai của chính mình, trước đại tiền đề này, tất cả những thứ khác, đều là phù vân!
...
Diệp Tiếu làm ra vẻ nhiều như vậy, đương nhiên không phải vì làm cao; mà là... nếu Diệp Tiếu ngay từ đầu đã đồng ý quá sảng khoái, khó tránh khỏi sẽ khiến những người này cảm thấy, ý định ban đầu của hắn chính là muốn đối phó với đám người áo đen này.
Mà bọn họ, sẽ trở thành trợ lực của hắn.
Cứ như vậy, một cao thủ đỉnh cao như hắn lại cần đến sự trợ giúp này, tất cả mọi người hoặc là sẽ nảy sinh trong lòng cảm giác "coi chúng ta là bia đỡ đạn", hoặc là sẽ cảm thấy mình vì Tiếu quân chủ ngươi mà ra sức, thì ngươi nên dốc toàn lực giúp chúng ta, ngươi chết thì mặc kệ, còn chúng ta thì không thể chết. Thậm chí, ngược lại còn làm cao, khách lấn át chủ, hình thành thế lực ngầm bên trong, ra vẻ góp sức nhưng thực chất không làm gì, lại còn tranh giành cái gọi là quyền lực mà cản trở!
Chuyện như vậy, đối với Diệp Tiếu, người đã sống lại một đời, đã quá quen với sự hỗn loạn quyền thế ở thế tục Hàn Dương Đại Lục, thì không có gì lạ. Tuy rằng hắn tiện tay là có thể dẹp yên, nhưng vào giờ phút này, dốc toàn lực đối địch còn không xuể, thực sự không muốn gây ra những chuyện vặt vãnh không cần thiết!
Vì lẽ đó, phải định ra lập trường ngay từ đầu. Để tránh nảy sinh những nhận thức sai lầm không cần thiết, thà rằng để những người này chủ động nói ra, van cầu mình, rồi mình sau khi cân nhắc nhiều lần, mới tỏ ra là miễn cưỡng đồng ý. Như vậy, họ sẽ theo bản năng cho rằng... Tiếu quân chủ sở dĩ ra tay, chính là do bọn họ cầu khẩn mà đến.
Hoặc là Tiếu quân chủ đại nhân vốn có ý định và hành động đối phó đám người áo đen này, nhưng vẫn chưa thực sự quyết định. Với thực lực của lão nhân gia người, tự nhiên là tiến thoái tự nhiên, vì lẽ đó vẫn do dự giữa hai chữ "cùng" và "đạt"... Cuối cùng, vì có nhiều người cầu xin như vậy, mới khiến quân chủ đại nhân động lòng trắc ẩn, kiên định niềm tin, hạ quyết tâm...
Tuyệt đối không nên coi thường sự thay đổi tâm lý này, nhưng trong tâm thái của mọi người, đó lại là hai loại cảm giác và không khí hoàn toàn khác nhau.
Ít nhất, trọng điểm về tính chủ động và tính tích cực sẽ hoàn toàn khác biệt.
Nói một câu tục nhất, tâm thái của bọn họ sẽ được định hình, không còn đường lui