Lý Phi Thường hít vào một hơi thật dài, chậm rãi gật đầu: "Hay, hay, được! Tất cả kẻ địch đều tìm đến bản tông vào đúng lúc này, để xem các ngươi có đủ năng lực diệt được Chiếu Nhật Thiên Tông không! Chư vị đệ tử, lập trận, tru diệt kẻ này!"
Lý Phi Thường là người sáng suốt, sao hắn có thể không nhìn ra Lệ Vô Lượng tái xuất đã mạnh hơn xưa rất nhiều, thực lực cũng đại tiến, nhưng hôm nay chỉ có một mình Lệ Vô Lượng đến đây, Chiếu Nhật Thiên Tông chưa hẳn đã không đối phó được, ít nhất vẫn còn cơ hội. Nếu Diệp Tiếu cũng đến vào lúc này, Chiếu Nhật Thiên Tông mới thật sự xong đời.
May mà hai người bọn họ đã tách ra!
Nghĩ sâu hơn một tầng, trong đầu Lý Phi Thường lại nảy ra một ý nghĩ. Nếu Chiếu Nhật Thiên Tông có thể tập hợp toàn lực bắt sống Lệ Vô Lượng, ngược lại có thể tranh thủ một tia sinh cơ cho tông môn. Mặc dù bắt sống khó hơn nhiều so với giết chết, nhưng nếu dốc toàn lực của Chiếu Nhật Thiên Tông, chưa chắc đã không làm được. Lệ Vô Lượng dù sao cũng không phải là Huyền Băng, hay Diệp Tiếu trong lời đồn đã đánh bại Võ Pháp!
Với mối quan hệ của Diệp Tiếu và Lệ Vô Lượng, với tình nghĩa mà Diệp Tiếu ngày đó nguyện liều mạng báo thù cho Lệ Vô Lượng, chỉ cần Chiếu Nhật Thiên Tông giữ Lệ Vô Lượng trong tay, liền có thể ép Diệp Tiếu phải kiêng dè, ít nhất cũng có được con bài tẩy để bảo toàn tông môn!
Ý nghĩ của Lý Phi Thường không thể nghi ngờ là chính xác. Nếu chuyến này chỉ có một mình Lệ Vô Lượng, cho dù hắn còn có Văn Nhân Sở Sở cùng chung kẻ thù ở bên cạnh, chỉ cần Chiếu Nhật Thiên Tông bất chấp mọi giá, năm vị Thái Thượng trưởng lão toàn bộ ra tay, thật sự có cơ hội rất lớn bắt được Lệ Vô Lượng!
Thế nhưng, ý nghĩ vô cùng hấp dẫn và có khả năng thực hiện này của Lý Phi Thường chắc chắn sẽ thất bại!
Lý Phi Thường bên kia vừa ban xuống mệnh lệnh động thủ, một tiếng thét dài lạnh như băng tuyết lập tức vang lên tận trời: "Tru diệt kẻ này? Lý Phi Thường, ngươi đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, khẩu khí thật lớn!?"
Mọi người theo tiếng nhìn lại, đã thấy theo tiếng thét dài đó, một người bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung.
Người đến một thân bạch y trắng hơn tuyết, không nhiễm một hạt bụi trần, khuôn mặt anh tuấn, thân hình thẳng tắp như kiếm. Y đứng trên không trung, tay áo phiêu phất, tóc dài bay lượn, nhẹ nhàng đáp xuống.
Bên hông y, một thanh kiếm được đeo hờ hững, thanh kiếm này, ngay cả vỏ kiếm cũng trắng như tuyết.
Theo sự xuất hiện đột ngột của người này, đất trời cũng nổi lên một trận gió lạnh đến cực điểm, ai nấy đều cảm thấy một luồng hàn ý không tên.
Tựa hồ trên người y, bản thân đã mang theo ngàn năm băng tuyết, vạn năm hàn sương.
Người này vừa mới xuất hiện, rất nhiều người liền nhận ra thân phận của y.
"Hàn Băng kiếm khách, Hàn Băng Tuyết!"
Dù sao trong truyền thuyết, Hàn Băng kiếm khách Hàn Băng Tuyết chính là một thân cao ngạo, một thân băng hàn như thế.
Độc bộ hoàn vũ, tú tuyệt vòm trời, độc tú Thiên Vực, Hàn Băng kiếm khách Hàn Băng Tuyết!
Nhân thủ của Chiếu Nhật Thiên Tông càng tụ càng đông, tông môn đã phát ra tổng triệu tập lệnh với quyền hạn cao nhất, khiến cho tất cả mọi người đều từ nơi tu luyện của mình đi ra, từ bốn phương tám hướng hội tụ về đây.
Tổng triệu tập lệnh của Chiếu Nhật Thiên Tông vừa ban ra, tượng trưng cho việc tông môn sắp phải đối mặt với một cuộc chiến sinh tử!
Mỗi người đều không dám chậm trễ chút nào.
Mặc dù môn nhân đệ tử của tông môn mình càng tụ càng đông, nhưng trong lòng năm vị Thái Thượng trưởng lão như Lý Phi Thường vẫn tràn đầy sầu lo.
Chỉ riêng sức chiến đấu của một mình Văn Nhân Sở Sở, e rằng đã không kém hơn bất kỳ ai trong năm người bọn họ, thậm chí có thể còn vượt qua. Chỉ riêng nàng thôi, chỉ sợ cũng đủ khiến Chiếu Nhật Thiên Tông tổn thất nặng nề.
Điều khó chịu nhất chính là, nàng có thể trắng trợn không kiêng dè ra tay tàn sát phe mình, nhưng phe mình lại tuyệt đối không dám hạ sát thủ với nàng. Bất luận Văn Nhân Sở Sở chết hay bị phế, đều sẽ chuốc lấy sự trả thù lần thứ hai của Huyền Băng!
Vốn theo quan sát của Lý Phi Thường, tu vi và tố chất chiến đấu của Văn Nhân Sở Sở đều thuộc hàng phi phàm, nhưng dường như vẫn chưa tiến vào Nhập Vi Chi Cảnh. Chỉ cần năm vị Thái Thượng trưởng lão cử ra hai người, là đủ để chế phục, thậm chí bắt giữ nàng. Chỉ cần đưa Văn Nhân Sở Sở nguyên vẹn về Phiêu Miểu Vân Cung, giải quyết ổn thỏa biến cố này, có lẽ có thể biến hại thành lợi, thật sự hóa giải thù oán giữa hai bên!
Nhưng không ngờ, ngay vào thời khắc vi diệu này, Hoành Thiên Đao Quân Lệ Vô Lượng lại ngang trời xuất hiện, cũng đến đây vào lúc này.
Nếu chỉ riêng Lệ Vô Lượng thì cũng không đáng sợ, cho dù Lệ Vô Lượng mạnh hơn Văn Nhân Sở Sở, chỉ bằng lực lượng của năm Đại trưởng lão khó có thể toàn diện áp chế hai người này, nhưng tập hợp toàn bộ lực lượng của Chiếu Nhật Thiên Tông, vẫn có thể ứng phó!
Thế nhưng, Lý Phi Thường vừa mới quyết tâm, định liều lĩnh dốc toàn lực một trận, thì lại xuất hiện thêm một Hàn Băng kiếm khách Hàn Băng Tuyết.
Thực ra khi đối mặt với Lệ Vô Lượng, năm Đại trưởng lão như Lý Phi Thường đã có một cảm giác: Lệ Vô Lượng tái xuất đã mạnh hơn xưa rất nhiều, tựa như đối mặt với núi cao sừng sững, một thân thực lực tuyệt đối đã vượt lên trên bọn họ.
Nhưng Lệ Vô Lượng tuy mạnh, dù sao vẫn chưa đến cấp độ của Huyền Băng, chỉ cần năm Đại trưởng lão liên thủ, vẫn có thể ngăn được!
Thế nhưng đến khi Hàn Băng Tuyết xuất hiện, năm Đại trưởng lão đứng đầu là Lý Phi Thường suýt chút nữa thì sụp đổ!
Cảm giác mà Hàn Băng Tuyết mang lại cho năm vị trưởng lão lại tương đồng với Lệ Vô Lượng. Rõ ràng, tu vi của hai người này đều đã vượt qua cả năm người bọn họ!
Đừng nói là bắt sống, cho dù muốn đánh thắng ba người này liên thủ, e rằng cũng đã không còn thực tế nữa rồi!
Đối mặt với những cao thủ tuyệt thế như vậy, mà lại có đến ba người... phe mình có thêm bao nhiêu bia đỡ đạn nữa, thì có ý nghĩa gì?
Sau khi phương án lúc trước của năm Đại trưởng lão tan vỡ, lòng quyết tử lại dâng lên. Ba người đối phương thực lực mạnh mẽ, muốn bắt giữ chắc chắn là vô vọng, nhưng muốn chém giết thì vẫn có cơ hội. Nơi đây dù sao cũng là địa bàn của Chiếu Nhật Thiên Tông, nhóm người mình chính là tu giả Nhập Vi Chi Cảnh, nếu thật sự liều mạng chém giết, hươu chết về tay ai, vẫn chưa thể biết được!
Đến đây, một trận đại chiến cực đoan chỉ chờ là bùng nổ.
Không ngờ biến số lại tới, lại có hai tiếng thét dài từ xa phá không mà đến, một giọng nói trong trẻo vang lên: "Lệ Vô Lượng, đại ca ta còn chưa tới, ngươi đã định động thủ sớm vậy sao!"
Theo tiếng nói vang lên, hai bóng người yểu điệu như cầu vồng đáp xuống giữa sân.
"Nguyệt Cung Sương Hàn."
Lý Phi Thường tuyệt vọng thở dài một tiếng.
Xem ra, Chiếu Nhật Thiên Tông thật sự không thể cứu vãn được nữa rồi!
Theo sự xuất hiện của Nguyệt Cung Sương Hàn, Chiếu Nhật Thiên Tông phải đồng thời đối mặt với năm đại cao thủ tuyệt thế?!
Đối mặt với đội hình như vậy, cho dù Chiếu Nhật Thiên Tông ở thời kỳ đỉnh cao, bảy Đại trưởng lão cùng toàn bộ cao thủ đỉnh cấp của tông môn đều có mặt, cũng chưa chắc có thể chống đỡ nổi.
Thế lực duy nhất có thực lực, có thể đồng thời ứng phó với nhiều cao thủ tuyệt thế như vậy, chỉ sợ chỉ có Đông Tây song điện, Phiếu Miểu Vân Cung, hoặc có lẽ thêm một Băng Tiêu Thiên Cung miễn cưỡng có thể ứng phó. Những thế lực còn lại, e rằng ngay cả Quỳnh Hoa Nguyệt Cung cũng không được.
Còn về bảy đại tông môn ở cấp thấp hơn, chắc chắn không một ai có thể chống lại.
Tính toán của Lý Phi Thường, trên thực tế đã sai lầm. Lệ Vô Lượng và Hàn Băng Tuyết trước mặt không những đã nhờ sự trợ giúp của Luân Hồi Quả mà đạt tới Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, mà còn lĩnh ngộ được Nhập Vi Chi Cảnh thuộc về riêng mình. Phần tu vi này cho dù không bằng Huyền Băng, nhưng chưa chắc đã yếu hơn Tuyết Đan Như. Năm người này liên thủ, e rằng cho dù là Đông Tây song điện, cũng chưa chắc có thể ngăn cản được