Diệp Tiếu dứt lời, thân hình lóe lên, lập tức biến mất.
"Chúng ta đi!"
Lệ Vô Lượng cũng thở dài một tiếng trước biến cố này, ánh mắt lướt qua gương mặt của các đệ tử Tinh Thần Vân Môn, nơi nào cũng chỉ thấy những đôi mắt tràn đầy cừu hận.
Chứng kiến ánh mắt như vậy, bất cứ ai cũng sẽ không tin rằng những người này sẽ từ bỏ việc báo thù.
Kẻ nào tin vào chuyện này mới đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!
Thế nhưng, vào ngày này, giờ này, khắc này, Lệ Vô Lượng cũng không muốn động thủ nữa.
"Trước kia ở Chiếu Nhật Thiên Tông, từ đầu đến cuối chẳng có gì đáng để người ta thán phục, nhưng khi đến Tinh Thần Vân Môn, những kinh ngạc, kinh hỉ, kinh diễm lại liên tiếp ập đến, ta mới thật sự cảm nhận được... những đại tông môn truyền thừa mấy vạn năm này, tất nhiên đều có chỗ đặc sắc của riêng nó!"
Lệ Vô Lượng thở dài một tiếng, quay người rời đi: "Bất luận là cố tình làm ra vẻ hay tỏ ra yếu thế, sự thật chính là như vậy. Thừa nước đục thả câu, ức hiếp kẻ yếu, Lệ Vô Lượng ta chung quy không làm được. Nếu sau này các ngươi lớn mạnh muốn báo thù, cứ việc đến tìm Lệ Vô Lượng ta! Giống như Diệp Tiếu đã nói, chờ các ngươi một vạn năm!"
Dứt lời, hắn cũng cất một tiếng cười to rồi biến mất không còn tăm hơi.
"Muội tử, chúng ta đi thôi." Quân Ứng Liên nhìn Văn Nhân Sở Sở.
Văn Nhân Sở Sở tay nắm chặt chuôi kiếm, lúc này đã nổi đầy gân xanh.
Thù của sư phụ, lẽ nào cứ thế cho qua?
Bị đối phương ép phải dừng tay?!
Nói một cách nghiêm túc, thù của Băng Tâm Nguyệt, Văn Nhân Sở Sở đã báo rất triệt để rồi. Chiếu Nhật Thiên Tông bị diệt toàn bộ, tất cả đệ tử Tinh Thần Vân Môn tham gia mưu đồ, đuổi giết cũng đều đã chết sạch. Một đám tinh nhuệ của Tinh Thần Vân Môn qua trận chiến này đã bị tiêu diệt gần như không còn, cái gọi là siêu cấp tông môn đã hữu danh vô thực, chỉ cần một thế lực hơi có thực lực cũng có thể hủy diệt hoàn toàn!
Thế nhưng, cách báo thù như thế này lại không phải là điều Văn Nhân Sở Sở mong muốn, chỉ có tự tay báo được thù mới xem như báo thù. Việc kẻ địch dùng cái chết để đền tội, thực chất chỉ là một thủ đoạn lui địch trá hình. Tuy quyết liệt, tuy hung ác, nhưng bản chất chẳng qua là phương pháp xử lý cuối cùng khi không còn cách nào khác. Nghĩ sâu hơn một tầng, đây có lẽ là thủ đoạn ứng đối tối ưu duy nhất lúc này có thể khiến cho truyền thừa của Tinh Thần Vân Môn không bị hủy diệt, hậu bối đệ tử có thể được bảo toàn!
So với việc toàn phái bị diệt, chi bằng bỏ tướng giữ xe. Đúng vậy, chính là bỏ tướng giữ xe, giữ lại mầm mống cuối cùng, gửi gắm hy vọng vào ngọn lửa truyền lại, chờ đợi một ngày quật khởi trong tương lai!
Nhưng cho dù Văn Nhân Sở Sở có túc trí đa mưu, dù đã nhìn thấu ý đồ của đám cao tầng Tinh Thần Vân Môn như Thẩm Trọng Sơn, nàng cũng không thể không thừa nhận, trước sự bức bách bằng cái chết của Tinh Thần Vân Môn hôm nay, mình quả thật không thể xuống tay hạ sát được nữa!
Nàng hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong lòng một mảnh nặng nề, khó có thể diễn tả.
Hồi lâu sau, nàng mới miễn cưỡng cười nói: "Trận chiến hôm nay, thù của sư phụ đã báo, ân oán từ đây chấm dứt, chúng ta đi."
Tất cả nhân mã rút khỏi Tinh Thần Vân Môn như thủy triều.
Từ đầu đến cuối, các đệ tử Tinh Thần Vân Môn không hề nhúc nhích, cứ thế đứng ngây người, không nói một lời, ánh mắt dán chặt vào những thi thể và vũng máu trước mặt.
Mãi cho đến khi tất cả mọi người bên ngoài Tinh Thần Vân Môn đều đã rút đi, quảng trường bên trong mới đột nhiên vang lên một trận khóc than rung trời.
Sau đó, bên trong Tinh Thần Vân Môn nổ ra một cuộc tranh cãi kịch liệt chưa từng có!
Lúc này, toàn bộ những người có quyền quyết định ở tầng lớp cao nhất của Tinh Thần Vân Môn đều đã bỏ mình trong trận chiến này. Chỉ còn lại một số đệ tử bình thường, trong đó người có tu vi cao nhất cũng chỉ mới Đạo Nguyên cảnh tam tứ phẩm. Mặc dù trình độ như vậy nếu đặt ở nơi khác cũng được xem là một phương hào kiệt, nhưng đối với Tinh Thần Vân Môn mà nói, căn bản không thể gánh vác trọng trách, càng không thể dẹp yên những tranh chấp trong môn phái.
"Thù này hận này, trọn đời khó tiêu!"
Đây là một trong những luồng ý kiến: "Mối thù sâu như biển máu, suốt đời không quên!"
"Thái Thượng trưởng lão đã dùng sự hy sinh cực đoan nhất mới đổi lấy cơ hội cho Tinh Thần Vân Môn được kéo dài hơi tàn... Nếu còn muốn đi báo thù, chẳng phải là không biết tự lượng sức mình, lại càng ngu xuẩn đến cực điểm sao? Một khi tự mình phá vỡ lời thề, sẽ chiêu mời Tiếu Quân Chủ và những người khác tấn công lần thứ hai, chẳng phải sẽ khiến sự hy sinh của Thái Thượng Đại trưởng lão và mọi người trở nên uổng phí?"
Đây là luồng ý kiến của một phe khác: "Sự hy sinh của các trưởng lão, hy vọng duy nhất chính là muốn cho đạo thống của Tinh Thần Vân Môn có thể được truyền thừa... không đến mức bị diệt môn như Chiếu Nhật Thiên Tông, bị xóa tên khỏi lịch sử... Hơn nữa, chuyện năm đó, cũng thật sự là chúng ta đã làm sai. Giờ phút này nói đến báo thù, còn có ý nghĩa gì nữa?"
"Chẳng lẽ bao nhiêu mạng người của Tinh Thần Vân Môn chúng ta cứ thế chết vô ích sao?"
"Chẳng lẽ ngươi đi báo thù thì có thể khiến họ sống lại? Hành động báo thù lúc này chẳng qua là trả giá bằng tính mạng của tất cả những người may mắn sống sót mà thôi!"
"Chẳng lẽ chúng ta cứ thế đứng nhìn, cứ thế làm rùa rụt cổ sao? Hơn nữa đời đời con cháu đều phải làm rùa rụt cổ? Làm đủ một vạn năm!"
"Sai chính là sai, Đại trưởng lão đã dùng một cái giá tàn khốc để chuộc lại sai lầm này. Lẽ nào những người còn lại như chúng ta không những không tuân thủ môn quy mà Đại trưởng lão đã định ra lúc lâm chung, mà còn muốn tiếp tục sai lầm này, sai mãi mãi sao?"
Những đệ tử còn lại của Tinh Thần Vân Môn cãi vã ngày càng kịch liệt.
Cuối cùng chia làm ba phe, trong đó hai phe chiếm chủ đạo, số lượng cũng tương đương nhau, bất phân thắng bại.
Nhiều năm sau, hai phe này hoàn toàn phân liệt, trở thành Phồn Tinh Tông và Thần Tinh Môn.
Hai đại môn phái này, mỗi bên kế thừa tài nguyên và một phần tuyệt học của Tinh Thần Vân Môn, tự mình phát triển lớn mạnh, gây ra không ít sóng gió ở Thanh Vân Thiên Vực. Tuy không còn được phong quang như siêu cấp tông môn Tinh Thần Vân Môn ngày trước, nhưng cũng được xem là một thế lực lớn, một đại tông môn...
Chỉ là khi đó, mảnh Thiên Vực này đã không còn Tiếu Quân Chủ, cũng không có Hoành Thiên Đao Quân, nhưng... tất cả căn nguyên lại bắt đầu từ bây giờ.
Đó là chuyện về sau, không nhắc tới.
Về phần phe thứ ba, số người ít nhất, chỉ có hơn mười người, nhưng lại là nhóm người có tu vi thực lực cao nhất Tinh Thần Vân Môn lúc bấy giờ. Nhóm người này mang theo tuyệt đại đa số điển tịch bí tàng của Tinh Thần Vân Môn, chuyển sang đầu quân cho Hàn Nguyệt Thiên Các!
Mục đích của họ rất đơn thuần, không phải muốn mượn lực lượng của Hàn Nguyệt Thiên Các để báo thù Diệp Tiếu, mà là đã nhìn thấu ân oán thế gian, hiểu rõ thị phi của bản thân, ngược lại dốc lòng tu hành!
Nhật, Nguyệt, Tinh tam tông vốn đồng căn đồng nguyên, cùng chung một gốc, do một sư phụ truyền lại ba nhánh. Nếu không phải năm đó Nhật tông và Tinh tông đều có tư tâm, nhắm vào và ruồng bỏ Hàn Nguyệt Thiên Các, khiến cho Hàn Nguyệt Thiên Các phải mỗi người một ngả, thì danh sách báo thù của Diệp Tiếu và Lệ Vô Lượng tất nhiên sẽ có thêm Hàn Nguyệt Thiên Các. Thế nhưng, mọi chuyện đều đã có số mệnh an bài, Diệp Tiếu sống lại hai đời, vừa trở về Thiên Vực đã có duyên sâu với Hàn Nguyệt Thiên Các, ngăn cách giữa đôi bên dần phai nhạt, cuối cùng hóa giải đoạn thù hận này. Nhánh đệ tử thứ ba của Tinh Thần Vân Môn, mang theo kinh điển bí tàng của bổn môn đầu nhập vào Hàn Nguyệt Thiên Các, lại khiến cho Hàn Nguyệt Thiên Các tập hợp bí học của tam quang vào một thể, làm cho truyền thừa tam quang đã bị chia tách lại tái hiện ở Thiên Vực, truyền thừa bất diệt!
Giống như những gì Diệp Tiếu đã đọc trong 《 Bí mật của ba đại tông môn 》, quân lâm Thiên Vực, tam quang hợp nhất...
Vốn là tông môn không có hy vọng nhất, hay nói đúng hơn là không có cơ hội, Hàn Nguyệt Thiên Các ngược lại đã trở thành người thắng lớn nhất của Nhật Nguyệt Tinh tam tông. Thế sự thật đúng là vô thường, thiên ý thật đúng là trêu ngươi?
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh