Hiển nhiên Huyền Băng hoàn toàn không để bụng lời trêu chọc của vị công tử nào đó, ngược lại còn oán hận người đã vì nàng mà bất bình, dù rằng nàng chưa chắc đã không có ý trêu chọc lại!
Diệp Tiếu thấy thế cười ha hả, véo mũi Huyền Băng một cái, nói: "Tiểu nha đầu đáng yêu, đến hôm nay ta mới phát hiện, ngươi lại hiểu được nhiều như vậy, hơn nữa còn ăn nói khéo léo đến thế, quả thực chính là cô bé thông minh trong truyền thuyết..."
Huyền Băng cùng Quân Ứng Liên đồng thời sầm mặt lại.
Tiểu nha đầu đáng yêu!
Tiểu nha đầu đáng yêu!
Cô bé thông minh?!
Cô bé thông minh!!
Quân Ứng Liên nhất thời choáng váng lần thứ hai.
Huyền Băng cũng bị hạ gục lần thứ hai!
Huyền Băng... thật sự không thể dùng hai từ "tiểu nha đầu đáng yêu" và "cô bé thông minh" để hình dung được, có được không!
Coi như không phải cáo già, lão mưu thâm toán gì đó, thì ít nhất cũng phải dùng từ "cơ trí" để hình dung mới tương đối phù hợp chứ?!
Quân Ứng Liên hoàn toàn dở khóc dở cười.
Nàng sầm mặt nhìn Diệp Tiếu, thầm nghĩ, thật không biết đến bao giờ tên này mới có thể phát hiện ra, vị thị thiếp này của hắn... lại không hề đơn giản như vậy!
Bất quá, nhìn thấy tâm tình của Diệp Tiếu vào giờ khắc này cuối cùng cũng khá hơn nhiều, hai nàng cũng coi như công đức viên mãn, có thể yên lòng.
Ít nhất, bầu không khí ngột ngạt vô hình kéo dài mấy ngày nay, hiện tại đã không còn sót lại chút gì.
Phàm là tu giả, đặc biệt là tu giả có tu vi cao thâm, một khi trong lòng có vướng bận, ấy là tâm cảnh có thiếu sót, mặc dù tai hại nhất thời chưa hiện rõ, nhưng trước sau vẫn là mầm họa tiềm ẩn, có thể trừ khử sớm một khắc, liền phải trừ khử sớm một khắc!
Diệp Tiếu nhìn sắc mặt vui mừng, ánh mắt hân hoan của Băng Nhi và Quân Ứng Liên, trong lòng cũng tự nhắc nhở mình một thoáng.
Bất kể trong lòng mình có khó chịu đến đâu, thế nhưng... mình cũng không cần thiết phải để nữ nhân của mình cũng khó chịu theo.
Tiếp tục khó chịu thì có thể làm gì?
Bản thân khó chịu là được rồi, còn muốn kéo người khác cùng khó chịu với mình, cảm giác khó chịu này không những không thể giảm bớt mảy may, ngược lại còn khiến cho nữ nhân của mình càng thêm bất hạnh.
Vì lẽ đó Diệp Tiếu cũng thật sự đem nỗi đau trong lòng mình mạnh mẽ đè nén xuống.
Buông xuống rồi sao?
Có lẽ, là buông xuống rồi.
Không buông xuống được sao?
Đương nhiên là không buông xuống được.
Dù cho tình thân có thể phai nhạt, ký ức có thể lu mờ, nhưng mối tình cảm khắc cốt ghi tâm khó có thể buông bỏ kia vẫn ngưng lại trong lòng, mỗi khi nửa đêm mộng tỉnh, mộng tàn lòng tan!
Nhưng không thể phủ nhận chính là, Huyền Băng vẫn khiến cho Diệp Tiếu một lần nữa dấy lên một tia hy vọng.
Có lẽ, vết thương hiện tại, thật sự là hạnh phúc tương lai đang chờ đợi mình chăng?
Nếu như Diệp Nam Thiên cùng Nguyệt Cung Tuyết thừa nhận mình, đối với bọn họ là không công bằng; mà đối với cha mẹ ruột chân chính của mình, cũng là không công bằng!
Nghĩ như vậy, trong lòng Diệp Tiếu thật sự liền thoải mái hơn rất nhiều.
Lại quay đầu ngẫm lại những lời khuyên giải của Huyền Băng cùng Quân Ứng Liên, trong lòng Diệp Tiếu càng nhiều hơn là xấu hổ.
Không nhịn được thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: "Nam nhân tồn tại, vốn là để che gió che mưa cho nữ nhân của mình, để nữ nhân của mình có thể vui vẻ hạnh phúc, đây mới là trách nhiệm của nam nhân, cũng là chân lý của gia đình, không ngờ rằng, ta Diệp Tiếu lại phải dựa vào nữ nhân của mình để an ủi, khai thông... thật đáng xấu hổ."
Huyền Băng cùng Quân Ứng Liên, cả hai nàng thân thể đều chấn động, ánh mắt nhìn Diệp Tiếu lóe lên những tia sáng kỳ lạ.
Thanh Vân Thiên Vực bao nhiêu vạn năm nay, vẫn luôn là nam tôn nữ ti; đối với những kẻ có quyền thế mạnh mẽ mà nói, nữ nhân luôn luôn chẳng qua chỉ là vật phụ thuộc, đồ chơi, công cụ để phát tiết dục vọng mà thôi...
Thật sự từ xưa đến nay chưa từng có ai nói qua, trách nhiệm của nam nhân, chân lý của gia đình; chính là cách nói nam nhân đối với nữ nhân của mình như thế này.
Bây giờ, đột nhiên từ trong miệng Diệp Tiếu nói ra, mà câu nói này, lại rõ ràng là suy nghĩ chân thực của hắn.
Trong lòng hai nàng đều không tự chủ được mà cảm động. Ở dưới bầu trời Thanh Vân Thiên Vực này, có tư tưởng như vậy, có thể chân chính xem nữ nhân của mình là trách nhiệm, nam tử như vậy, thực sự là quá ít.
Tuyệt đối là sinh vật quý hiếm!
Quân Ứng Liên vầng trán nhẹ nhàng tựa vào trên vai hắn, như đang mộng mị thấp giọng nói: "Chúng ta nguyện một đời này, đều làm trách nhiệm của ngươi... Nhưng ngươi, cũng đồng dạng là trách nhiệm của chúng ta... Nam nhân của mình không vui, chúng ta đương nhiên cũng phải nghĩ cách, để hắn vui vẻ lên, hạnh phúc lên, trách nhiệm là của cả hai bên, chúng ta là của ngươi, ngươi cũng là của chúng ta."
Diệp Tiếu gật gù, cười hắc hắc nói: "Ngươi cũng nói ngươi là của ta, nhưng ngươi vẫn không cho ta chạm vào, điểm này liền khiến ta vô cùng không vui... Hay là, ngươi bây giờ liền ở ngay đây để ta vui vẻ một chút đi."
Mặt cười của Quân Ứng Liên nhất thời liền biến thành một tấm vải đỏ, đỏ mặt chạy đi thật xa, giận dỗi nói: "Ngày nào chưa bái đường thành thân, tuyệt đối không cho phép chạm vào ta! Ngươi không vui, ngươi muốn thông suốt tâm tư, ngươi không phải có Băng Nhi sao... Bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu mặc ngươi muốn làm gì thì làm, chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Được voi đòi tiên, lòng muông dạ thú, sai lầm rồi Tiếu Công Tử nhà ngươi!"
Nguyên bản đang cười trên nỗi đau của người khác, ngồi xem kịch vui, Huyền Băng không ngờ tai bay vạ gió lại liên lụy đến mình, sau khi mặt đỏ tía tai, càng là vừa giận vừa xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn bắt lấy Quân Ứng Liên đánh cho một trận.
Cái tên này cứ nhắm vào lúc ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt này mà ra sức trêu chọc ta, bắt nạt ta!
Hắn muốn ngươi chính là được voi đòi tiên, là lòng muông dạ thú? Đối với ta lại là thuận lý thành chương, chuyện đương nhiên?!
Tỷ tỷ tốt của ta, ta nhớ kỹ ngươi rồi!
Ngươi cứ chờ đấy!
Ba người đang tùy ý cười đùa, từ một nơi rất xa, chợt truyền đến một tiếng nổ vang "Oanh".
Ngay lập tức, hàng loạt tiếng sấm sét vang rền không ngừng vang lên; tựa hồ trong nháy mắt, trời xanh đột nhiên nổi giận, Thiên Lôi và Điện Mẫu cùng lúc ra tay!
Sấm sét vô biên, chớp giật vang trời, chỉ trong phút chốc, liền bao phủ toàn bộ phạm vi ngàn dặm!
Thoả sức tàn phá bừa bãi!
"Nơi đó có cao thủ Đạo Nguyên Cảnh quy mô lớn đang chiến đấu!"
Diệp Tiếu sắc mặt khẽ biến, đột nhiên đứng bật dậy.
Mọi người vọt ra ngoài. Trận chiến phát sinh vào lúc này, tất nhiên là kẻ địch đã động thủ.
Đối với biến cố giờ khắc này, Diệp Tiếu không nghi ngờ là có chút kỳ quái.
Khoảng thời gian trước dụ dỗ như vậy, bọn chúng đều có thể cố nén không ra tay, chỉ một mực co đầu rút cổ, tại sao hôm nay lại đột nhiên động thủ?
Là có biến cố gì khác, hay chỉ là vì tất cả nội gián ẩn núp bị tiêu diệt nên bọn chúng mới có hành động trả thù lần này?!
Ba người cũng không chậm trễ, vội vàng đuổi về phía phát ra tiếng động, đang trong lúc phi thân, Diệp Tiếu đột nhiên trong lòng khẽ động, lên tiếng hỏi: "Ninh Bích Lạc, Triệu Bình Thiên và Liễu Trường Quân ba người đâu?"
Thần niệm của Diệp Tiếu bây giờ hùng vĩ đến mức nào, chỉ một ý niệm đã tìm khắp mọi khu vực trong doanh trại, nhưng không có bất kỳ phát hiện nào.
Trong lòng chợt dấy lên một ý nghĩ, sắc mặt Diệp Tiếu thoáng chốc trắng bệch.
Thấy nhỏ biết lớn, giờ khắc này làm sao còn không biết ba tên kia đã chạy ra ngoài chiến đấu rồi?
Người khác có lẽ không dụ ra được, nhưng Triệu Bình Thiên cùng Ninh Bích Lạc, hai kẻ phản bội rõ như ban ngày này thì nhất định có thể!
Hai người bọn họ vốn định đi làm nội gián, cuối cùng lại bị đánh ngược trở về làm nội gián, khiến cho mười ngàn nội gián của đối phương chết oan chết uổng trong vài ngày; mối thâm cừu đại hận này, lại còn phá hoại toàn bộ đại kế của đối phương; hai người bọn họ đi ra ngoài, kẻ địch vừa nhìn thấy, mắt liền đỏ ngầu, tuyệt đối không có lý nào lại không dụ được chúng ra?
Được rồi, hiện tại bọn họ có dụ được kẻ địch ra hay không đã không còn là trọng điểm, mấu chốt bây giờ là, viện binh phe mình chỉ cần đến chậm một chút, e rằng ba tên này, không chỉ khó giữ được tính mạng, mà sau khi tan xương nát thịt, chết không toàn thây, chỉ sợ còn bị đối phương nuốt chửng cả xương lẫn thịt!
Diệp Tiếu hét dài một tiếng: "Diệp Tiếu ở đây! Ai dám một trận chiến!"
Tiếng hét chấn động không trung, truyền đi xa tít.
Người chưa đến, tiếng đã tới, hiển nhiên là có ý hư trương thanh thế, cố gắng hết sức tranh thủ sinh cơ cho ba người, dù chỉ là một khoảnh khắc trống cũng được!
Lời còn chưa dứt, Diệp Tiếu cả người cũng theo tiếng hét dài, hóa thành một vệt sáng, lao đi vun vút.
Những người khác cũng theo sát sau lưng, dốc toàn lực đuổi theo.
...
Triệu Bình Thiên cùng Ninh Bích Lạc, hai vị Sát Thủ Vương Giả này, sau khi tu vi tăng lên, vừa mới ra ngoài, cảm giác duy nhất chỉ có toàn thân tràn ngập sức mạnh, tựa hồ toàn bộ Thanh Vân Thiên Vực đều ở dưới chân mình, còn Liễu Trường Quân thì ẩn thân trong bóng tối, theo sau bọn họ.
Chỉ là giờ khắc này, cả ba người, bất kể là Sát Thủ Chi Vương, Sát Thủ Chí Tôn, hay là kẻ theo đuôi sinh tử một chiêu, trong lòng đều dấy lên một tâm lý ngứa ngáy "mau ra đây mấy cao thủ Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong để ta thử tay".
Ôm tâm lý chỉ cầu một trận chiến, ba người đi ra ngoài mấy chục dặm đường, vậy mà hoàn toàn không có động tĩnh gì. Triệu Bình Thiên liền có chút không nhịn được, thẳng thắn tản ra thần thức, tiếp tục tiến lên; thần thức của hắn, tuy đã được Nhu Nhi tách ra khỏi thần hồn bị khống chế, nhưng dấu ấn thần thức vẫn như cũ; tự nhiên có thể bị người trong tổ chức thần bí dễ dàng nhận ra.
Mới vừa tản thần thức ra được một lát, liền mơ hồ cảm giác được, ở một nơi xa xôi, có một nhân vật cực kỳ cường đại khóa chặt ngược lại mình.
Ba người Triệu Bình Thiên không những không tránh né, ngược lại còn hứng thú bừng bừng lao về phía bên kia.
Đến rất đúng lúc.
Bọn ta ai nấy đều đang ngứa tay lắm đây!
Mà đối phương vừa nhìn thấy quả thật là hai người bọn họ lộ diện, giống hệt như Diệp Tiếu dự liệu, tức thì liền điên lên!
Trực tiếp không nói một lời, ra tay đánh nhau!
Vừa ra tay, bất kể là Sát Thủ Chi Vương hay Sát Thủ Chí Tôn, cả hai đều rõ ràng cảm giác được, tu vi của mình tuy rằng một bước lên trời đến tầng thứ tột cùng hiện nay, nhưng việc nắm giữ phần tu vi này, thích ứng với phần tu vi này, vận dụng phần tu vi này, cùng với việc tùy tâm sở dục điều động phần tu vi này, lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!
Trước đây thường nghe nói cái gọi là đứa trẻ múa búa trăm cân, búa pháp càng tinh diệu càng dễ đập vào đầu mình, luôn cảm thấy cách nói này vô căn cứ, nếu đã múa được búa lớn, sao lại bị búa đập vào đầu chứ?
Mà tình hình trước mắt của mình há chẳng phải là như vậy sao, võ giả công kích, chú trọng chính là tâm đến, mắt đến, tay đến, tu vi của Triệu Bình Thiên và Ninh Bích Lạc tăng vọt, tâm cũng sáng, mắt cũng sắc, nhưng tay lại cứ chệch đi một chút, vận dụng tu vi của bản thân, càng giống như gãi không đúng chỗ ngứa, căn bản không thể nào phát huy!
Thế nhưng đối mặt với cao thủ đỉnh phong chân chính, dù chỉ là một chút chênh lệch, cũng đã là khác biệt sinh tử! Càng không cần nói đến tình trạng như của bọn họ lúc này!
Hầu như vừa giao thủ liền bị người ta hoàn toàn áp chế.
Nếu không phải tu vi hiện tại quả thực hùng hậu, cùng với bản năng phản ứng của sát thủ khi đối mặt với khoảnh khắc sinh tử, thì đã sớm chết từ lâu rồi.
Nhưng dù vậy, với tình hình liên tiếp gặp chiêu hiểm, ngàn cân treo sợi tóc như hiện tại, hai người vẫn có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào!
Chỉ là theo chiến đấu kéo dài, dưới sự thôi thúc của nguy cơ sinh tử, cảm ngộ của hai người đối với trạng thái của bản thân cũng vùn vụt tăng lên.
Đối với việc vận dụng tu vi của bản thân cũng dần dần thuận tay hơn, ít nhất không còn không thể nào phát huy như lúc ban đầu nữa!
Còn có Liễu Trường Quân xuất quỷ nhập thần, quấy nhiễu kẻ địch trong bóng tối, lóe lên rồi biến mất.
Ba người liên thủ hợp công, chỉ để đối phó một người của đối phương, nhưng vẫn rơi vào thế hạ phong toàn diện.
Thế nhưng, đang ở thế hạ phong toàn diện, ba người Ninh Bích Lạc ngược lại còn hô to gọi đánh, càng không lùi nửa bước, tử chiến không ngừng!
Đến sau đó, càng lần lượt triển khai chiến thuật đồng quy vu tận, cuối cùng cũng thoáng gỡ gạc lại một chút thế yếu, khiến cho thế cục không còn nghiêng về một phía như ban đầu.
Ấy thế mà ngay lúc này, viện binh của kẻ địch lại đến rất không đúng lúc.
Họa vô đơn chí, tình cảnh của ba người càng thêm nguy hiểm, hầu như bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với tình thế ác liệt lập tức bỏ mình, chớp mắt hồn tiêu.
Coi như ba người đấu chí hừng hực đến đâu, tu vi đột ngột tăng lên không cách nào dung hợp làm một với bản thân vẫn là điểm yếu chí mạng, khó mà thi triển, lúc lấy một địch ba, vẫn còn có chỗ xoay xở, lúc này kẻ địch quy mô lớn đến cứu viện, ngay cả số người cũng không chiếm ưu thế, tự nhiên là càng ngàn cân treo sợi tóc, mỗi bước đều khó khăn.
May mà ngay khi ba người đã đến đường cùng, Nguyệt Cung Sương Hàn đột nhiên xuất hiện từ trên trời, hung hăng giết vào chiến đoàn!
Hai tỷ muội này vì biến cố ngày trước, một lòng muốn lập công chuộc tội, cho nên mấy ngày nay vẫn luôn tuần tra bốn phía, tìm kiếm tung tích địch, có lẽ cũng là Ninh Bích Lạc ba người mạng không đáng tuyệt, lại đúng lúc gặp được Sương Hàn hai nàng cứu viện.
Nguyệt Cung Sương Hàn tỷ muội đồng tâm, liên thủ hợp bích, uy lực đâu phải chuyện đùa, phần uy năng này ít nhất tương đương với tổng uy năng của sáu vị thậm chí tám vị cao thủ Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, vừa gia nhập chiến đoàn, tuy rằng không thể triệt để xoay chuyển chiến cuộc, nhưng đã giảm bớt áp lực cho ba người Ninh Bích Lạc rất nhiều.
Thế nhưng cao thủ phe địch, cũng vì chiến sự đột ngột bùng nổ, mà dồn dập từ các phương hướng chạy tới, gia nhập chiến đoàn.
Trận hỗn chiến này, cứ như vậy mơ mơ hồ hồ bùng nổ, quy mô còn diễn biến ngày càng lớn.
Sau khi Nguyệt Cung Sương Hàn đến cứu viện, chỉ cách một khoảng thời gian ngắn ngủi, Lôi Đại và hai lão giả còn lại cũng theo đó chạy tới, vừa tham gia chiến cuộc, liền làm cho tình hình trận chiến càng ngày càng khí thế ngất trời; lại qua giây lát, hai vị trưởng lão Thiên Nhai Băng Cung phi thân mà đến, Quỳnh Hoa Nguyệt Hoàng tham chiến, các trưởng lão cao thủ của Quỳnh Hoa Nguyệt Cung cũng liên tiếp đến...
Tất cả quá trình này, chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy nửa nén hương.
Lúc này, chiến trường kịch liệt này, lại đã diễn biến thành nơi giao chiến của không dưới hai, ba mươi vị cao thủ Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong!
Sấm sét rầm rầm chấn động, chớp giật từng trận gào thét, khác nào một cảnh tượng tận thế.
Trận chiến này, càng là một cuộc chiến xán lạn chưa từng có!
Đánh cho cả ngọn núi đều vỡ nát, đá vụn bắn tung lên trời.
Mà ngay lúc này, tiếng hét dài chấn động không trung của Diệp Tiếu từ xa truyền đến, người tuy rằng còn chưa tới, nhưng, uy năng kinh người kia đã đi trước một bước lăng không mà tới!
Ngay lập tức, một đạo kiếm quang tràn trề, quanh quẩn ánh sáng tinh thần mênh mông vô tận, khác nào một dải cầu vồng kinh thiên bay vụt xuống!
Một thân bạch y, Diệp Tiếu nhanh như tia chớp đến chiến trường, không nói hai lời, thẳng thừng gia nhập chiến cuộc