Hiển nhiên, Vân Hề Nhiên cũng không ngờ tới, đối phương lại thốt ra lời vặn hỏi như vậy, khí huyết sôi trào không nhịn được lại phun ra mấy ngụm máu tươi, vội vàng lấy ra lượng lớn đan dược, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống, tĩnh tâm điều tức. Hồi lâu sau, hắn mới thở dốc ổn định lại, khàn giọng nói: "Ngươi có biết mình đang nói gì không? Bất kể dĩ vãng ngươi là ai, ta là ai, hiện tại chúng ta đều là châu chấu trên cùng một sợi dây! Lẽ nào, ngươi lại không thèm để ý đến như vậy sao?"
Người áo đen vừa mở miệng vẫn ngồi lặng im, nhưng thản nhiên nói: "Ngươi quan tâm hay không là chuyện của ngươi, ta có để ý hay không lại là chuyện của ta. Ta sẽ không quản ngươi làm gì, vậy ngươi dựa vào đâu mà xen vào chuyện của ta?"
Một người áo đen khác phẫn nộ gầm lên trầm thấp: "Hiện tại đã đến mức này rồi, ngươi còn muốn cố thủ cái điểm đáng thương đó sao? Người sống sót mới có tư cách bàn chuyện tương lai, một khi vô thường ập đến, nói gì cũng là vô nghĩa."
Người áo đen trong bóng tối dường như cười khẽ một tiếng, nhàn nhạt nói: "Ngươi cũng nói rồi, người sống sót mới có tư cách bàn chuyện tương lai. Ngươi và ta bây giờ, vẫn có thể tự xưng là người sao? Không, ta vẫn còn tư cách này, thân thể của ta cố nhiên bị khống chế, nhưng thần trí của ta vẫn chưa bị khống chế! Ta vẫn có tư cách nói câu này, ít nhất là có tư cách hơn ngươi!"
Hắn rốt cuộc ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như mũi tên xuyên qua không gian, nhìn thẳng vào tên thủ lĩnh áo đen đang thổ huyết, giọng nói càng thêm lạnh lùng bình thản: "Vân Hề Nhiên, ta chỉ hỏi ngươi một câu, bây giờ ngươi có còn muốn hỏi ta, tại sao không đi cứu viện ngươi không?"
Tên thủ lĩnh áo đen này, dĩ nhiên chính là chưởng môn Tinh Thần Vân Môn, Vân Hề Nhiên!
Thân thể Vân Hề Nhiên đột nhiên chấn động, ánh mắt nhìn thẳng về phía người áo đen đang ngồi khoanh chân, thấp giọng nói: "Hóa ra, ngươi đã sớm nhận ra ta!"
Người áo đen kia lạnh lùng nói: "Nhận ra ngươi là ai, cũng chẳng phải chuyện gì đáng để khoe khoang."
Vân Hề Nhiên tàn bạo thấp giọng nói: "Ngươi có thể nhận ra ta, xác thực không phải chuyện gì đáng khoe khoang. Nhạc Trường Thiên, lẽ nào ngươi cho rằng, ta lại không nhận ra ngươi sao?"
Thân thể người áo đen cũng chấn động, trong con ngươi lần đầu lộ ra vẻ thống khổ, nhưng rồi lại quay về hờ hững, nhẹ giọng nói: "Cho dù nhận ra thì đã sao?"
"Nhận ra thì đã sao? Mọi người cũng như nhau cả thôi, tình thế bắt buộc, ngươi cho rằng mình vẫn là chưởng môn Hàn Nguyệt Thiên Các sao?" Vân Hề Nhiên âm trầm nói: "Nhạc Trường Thiên, tình hình hiện nay, ngươi và ta đều chỉ là những kẻ đáng thương bị người khác khống chế, một tên nô lệ thấp kém hèn mọn mà thôi."
Trong mắt Nhạc Trường Thiên lại lần nữa lộ ra vẻ cực kỳ thống khổ, hắn cố gắng kìm nén tức giận trong lòng, lạnh lùng nói: "Không sai, ngươi nói không sai nửa điểm, chỉ có điều... ta, tên nô lệ này, lại không muốn đi cứu viện ngươi, tên nô lệ kia, có vấn đề gì sao?"
"Ta chỉ thích nhìn ngươi và thủ hạ của ngươi, toàn bộ đều chôn thây ở nơi đó!" Trong thanh âm của Nhạc Trường Thiên, cũng đột nhiên có thêm mấy phần ác độc: "Vân Hề Nhiên, Nhật Tinh lưỡng tông các ngươi, những năm gần đây ức hiếp Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta, chẳng phải đã rất lâu rồi sao? Không phải không báo, chỉ là thời cơ chưa tới, thời cơ đến lập tức sẽ báo. Hiện tại, thời cơ đã đến rồi!"
Vân Hề Nhiên thấp giọng gầm gừ: "Bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì sao? Chiếu Nhật Thiên Tông, Tinh Thần Vân Môn diệt thì đã sao? Hiện tại là lúc nào rồi? Coi như Chủ Thượng trả lại ngươi tự do, lẽ nào ngươi cho rằng mình vẫn có thể trở lại Hàn Nguyệt Thiên Các tiếp tục làm chưởng môn sao?"
Nhạc Trường Thiên lặng lẽ nói: "Không thể, đó từ lâu đã là sự thật không thể chối cãi!"
"Vậy thì, Hàn Nguyệt Thiên Các còn là của ngươi sao? Tinh Thần Vân Môn còn là của ta sao?" Vân Hề Nhiên cuồng loạn nói: "Nếu mọi người đều đã đi đến bước này, ai thấp hèn bỉ ổi hơn ai một chút, ai sa đọa hơn một ít, thì có làm sao!"
Trong mắt Nhạc Trường Thiên lộ ra một tia thương hại, nhàn nhạt nói: "Ngươi đã lầm một điểm căn bản nhất. Hàn Nguyệt Thiên Các sao có thể giống như Tinh Thần Vân Môn và Chiếu Nhật Thiên Tông được? Nhật Tinh lưỡng tông cố nhiên đã không còn, nhưng Hàn Nguyệt Thiên Các lại nhất định sẽ kéo dài bất diệt!"
Vân Hề Nhiên rốt cuộc không nhịn được phẫn nộ: "Nhạc Trường Thiên, ngươi thích tự lừa mình dối người như vậy sao?"
Trong ánh mắt Nhạc Trường Thiên có sự sắc bén và bình tĩnh, hắn nhẹ giọng nói: "Lừa mình dối người? Sự thật hiện tại là, Chiếu Nhật Thiên Tông không còn, Tinh Thần Vân Môn không còn... mà Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta, lại đang ngày một lớn mạnh, nhất định sẽ tỏa sáng vạn cổ..."
"Vân Hề Nhiên, ngươi hãy chờ xem, có lẽ hồi giang hồ hạo kiếp này, sẽ do Hàn Nguyệt Thiên Các ta hoàn thành!"
"Bản thân ta dù cho lưu lạc thành vết nhơ không ai nhận ra, nhưng, cái tên Nhạc Trường Thiên này, vẫn là chưởng môn của Hàn Nguyệt Thiên Các!" Nhạc Trường Thiên cảm thán nỗi lòng chua xót của mình xong, vẫn kiêu ngạo nói: "Ta, Nhạc Trường Thiên, há có thể vì vinh nhục sống chết của bản thân, mà làm ra loại chuyện bắt nạt lòng người, đi ngược đạo lý đó sao?"
Vân Hề Nhiên cả giận nói: "Vẫn còn lừa mình dối người! Ngươi chẳng lẽ không biết, tên đệ tử thiên tài Diệp Trùng Tiêu của Hàn Nguyệt Thiên Các các ngươi, thân phận thật sự chính là Tiếu Quân Chủ Diệp Tiếu! Kẻ đại thù của chúng ta! Kẻ đại thù của toàn thể Nhật Nguyệt Tinh tam tông! Lập trường và thân phận của đôi bên đã sớm định là không đội trời chung! Ngươi cứ thế trơ mắt nhìn toàn bộ Hàn Nguyệt Thiên Các rơi vào tay hắn sao? Mạnh mẽ không thi triển, cứ ngồi yên mà xem?"
"Ngồi xem thì đã sao?" Nhạc Trường Thiên thản nhiên như thường: "Diệp Trùng Tiêu là Tiếu Quân Chủ Diệp Tiếu thì thế nào? Bất kể trong xương cốt hắn là ai, đời này kiếp này, Diệp Trùng Tiêu chính là đệ tử của Hàn Nguyệt Thiên Các ta!"
"Không rơi vào tay hắn, chúng ta là Hàn Nguyệt Thiên Các; rơi vào tay hắn, Hàn Nguyệt Thiên Các vẫn là Hàn Nguyệt Thiên Các!"
"Nếu Hàn Nguyệt Thiên Các có thể phát dương quang đại trong tay hắn, ghi vào sử sách, lưu danh vạn thế, vậy thì, ta tình nguyện hai tay dâng cho hắn!" Trong ánh mắt Nhạc Trường Thiên có chút nóng rực: "Ở trong tay ai, có quan hệ gì? Cho dù là kẻ thù, vậy thì đã sao?"
"Ta vừa mới nói rồi, hiện tại chúng ta chỉ là một đám ma vật, càng là một đám nô lệ thấp hèn. Như vậy, cái gọi là kẻ thù... danh xưng cao thượng bực này, chúng ta đã không xứng để sở hữu nữa."
Vân Hề Nhiên lạnh lùng hừ một tiếng, âm trầm nói: "Nhạc Trường Thiên, coi như ngươi có dũng khí! Ngươi chờ xem, lần này trở về, ta tất sẽ đem mọi chuyện bẩm báo Chủ Thượng... Ta ngược lại muốn xem xem, khí khái của ngươi, sự kiên trì của ngươi, khí tiết của ngươi, ở trước mặt Chủ Thượng, có thể kiên trì được đến bao lâu."
Nhạc Trường Thiên khẽ ngẩng đầu, trong ánh mắt lộ ra một tia châm biếm từ tận đáy lòng, nhàn nhạt nói: "Hóa ra ngươi lại cho rằng, lần này chúng ta còn có thể trở về sao?"
Vân Hề Nhiên đột nhiên chấn động, thất thanh nói: "Ngươi nói vậy là có ý gì?"
Nhạc Trường Thiên cười nhạt, tiếng cười rất quái dị, nói: "Ô Hồi Thiên chưa trở về... người của ngươi cũng không trở về. Chỉ có mình ngươi trở về, vậy có nghĩa là... những người khác đều đã chết rồi, phải không?"
Vân Hề Nhiên giận dữ hừ một tiếng: "Ngươi muốn nói gì?"
"Ta muốn nói gì ư? Ta chỉ có thể nói, bọn họ chết rất đáng, chết rất hay!" Trong ánh mắt Nhạc Trường Thiên lộ ra một luồng khí lạnh, nhẹ giọng nói: "Thủ hạ của ngươi đều đã chết rồi, Vân Hề Nhiên, ngươi là thủ lĩnh của bọn họ, không sợ bọn họ dưới hoàng tuyền cô tịch, đơn độc khó đi sao?"
Vân Hề Nhiên lùi lại vài bước, cảnh giác quát hỏi: "Nhạc Trường Thiên, ngươi muốn làm gì? Ta khuyên ngươi đừng vọng động, nếu ngươi vọng động, chưa nói đến ngày sau Chủ Thượng truy cứu, ngươi cho rằng ngươi làm gì được ta sao? Cho dù ta bị thương nặng, đơn đả độc đấu, ngươi vẫn không làm gì được ta!"
Nhạc Trường Thiên nhẹ nhàng cười: "Hôm nay không màng chuyện ngày mai, Chủ Thượng bên kia sau này sẽ ra sao, ta thật sự chưa từng để trong lòng. Còn nói sức một mình ta không bắt được ngươi... có lẽ vậy, nhưng sao ngươi biết chỉ có một mình ta? Ngươi thử quay đầu lại xem."
Vân Hề Nhiên nghiêng người lùi ra năm bước, lúc này mới xoay người quay đầu lại.
Chỉ thấy sau lưng hắn hơn một trượng, có ba người áo đen bịt mặt khác, xếp thành hình chữ phẩm đứng thẳng, vững vàng chặn mất đường lui của hắn. Ngay lúc hắn đột nhiên quay đầu, ở phía bên kia, vài người áo đen bịt mặt khác cũng đều lặng lẽ đứng lên, từng bước một tiến về phía hắn.
Dù cho đám người áo đen di chuyển không một tiếng động, nhưng sát cơ tỏa ra từ mỗi người lại lạnh lẽo như lưỡi dao!
Vân Hề Nhiên thấy vậy không khỏi kinh hãi biến sắc: "Các ngươi... Nhạc Trường Thiên, ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Nhạc Trường Thiên ngồi xếp bằng bất động, nhàn nhạt nói: "Chuyện đến nước này ngươi còn muốn hỏi một câu ngu xuẩn như vậy sao? Nhật Nguyệt Tinh tam tông từ mấy vạn năm trước vốn là một nhà. Hiện nay sự tình đã đến mức này, đã định là không cách nào cứu vãn, vậy thì, để tránh cho tổ sư tam tông hổ thẹn, hôm nay liền do ta đại biểu cho tổ sư gia năm đó, ngay tại đây, thanh lý môn hộ."
"Ô Hồi Thiên đã chết rồi, với giao tình của hai người các ngươi, lúc này hắn hẳn là còn đang trên đường chờ ngươi đồng hành, cùng xuống cửu tuyền." Nhạc Trường Thiên nhẹ giọng nói: "Vân Hề Nhiên, bạn thân một hồi, thật không nên để hắn phải chờ, lên đường đi!"
Vân Hề Nhiên lùi lại ba bước, cả giận nói: "Nhạc Trường Thiên, ngươi cho rằng mình vẫn là chưởng môn Hàn Nguyệt Thiên Các sao... Chẳng lẽ ngươi không biết, kẻ nào dám ra tay với người trong cùng một tổ chức, đều sẽ phải chịu sự trừng phạt thần hồn phản phệ, Phí Huyết Thiêu Não hay sao?!"
Nhạc Trường Thiên cười nhạt: "Biết chứ, ta đương nhiên biết tầng cấm kỵ này, từ lâu đã biết! Vậy ngươi đoán xem, ta có sợ những phản phệ, trừng phạt đó không?"
"Ngươi... ngươi không dám!" Vân Hề Nhiên sắc mặt nghiêm nghị nói.
Giờ khắc này Vân Hề Nhiên mặt mày xanh mét, chuyện nhà mình mình biết rõ nhất, lúc này hắn bị thương nặng, sinh lực lại tiêu hao quá lớn, căn bản không có bao nhiêu vốn liếng để đối đầu với Nhạc Trường Thiên.
Nếu Nhạc Trường Thiên thật sự muốn giết hắn, cho dù chỉ có một mình y, cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực, huống chi xung quanh còn có nhiều người của Nhạc Trường Thiên như vậy!
Vân Hề Nhiên có nằm mơ cũng không ngờ, Nhạc Trường Thiên lại chọn lúc này để đối phó mình.
Mà điều càng bất ngờ hơn chính là, trong đám người mà Nhạc Trường Thiên đang suất lĩnh, có ít nhất ba bốn người, chính là môn nhân của Tinh Thần Vân Môn và Chiếu Nhật Thiên Tông. Nhạc Trường Thiên lại có bản lĩnh biến tất cả những người này thành người của mình!
"Vân Hề Nhiên! Ngươi đã làm mất hết mặt mũi của Tinh Thần Vân Môn!" Một trong những người áo đen bịt mặt, trên người ánh sao lấp lóe, chính là truyền nhân chính tông của Tinh Thần Vân Môn. Chỉ thấy giọng nói của người này tràn đầy bi phẫn: "Ngươi có còn nhớ đạo thống của Tinh Thần Vân Môn, là làm sao truyền thừa xuống không? Đó là do các cao tầng trong môn phái tập thể tự sát, thần hồn câu diệt, mới bảo lưu lại được một chút đạo thống. Nếu thân phận của ngươi bị xác nhận, thế gian sẽ không bao giờ còn Tinh Thần Vân Môn nữa..."
"Trước kia ngươi bị người khống chế, bản tâm khó toại, cũng đành thôi. Nhưng hiện tại xem ra, rõ ràng là ngươi ngay từ đầu đã chưa từng phản kháng, ngược lại còn thích như mật ngọt, khúm núm, không thể chờ đợi được mà đi làm nô tài cho ma đầu... Ngươi, ngươi có tư cách gì tự xưng là chưởng môn Tinh Thần Vân Môn?"
Vân Hề Nhiên lớn tiếng nói: "Ngươi cho rằng ta muốn khúm núm như vậy sao? Thế mạnh hơn người, sự tình đã đến bước đó, chỉ có thể tùy cơ ứng biến. Đối mặt với sức mạnh không thể chống cự, cũng chỉ có thể ủy khuất cầu toàn, chẳng lẽ còn có biện pháp nào khác sao? Các ngươi những người này, sẽ không cho rằng đến bây giờ vẫn còn có thể quay đầu lại chứ?"
"Quay lại ư? Chúng ta đương nhiên sẽ không ôm hy vọng hão huyền nữa!" Vị cao thủ Tinh Thần Vân Môn kia đau xót, nhưng lại nói từng chữ: "Thế nhưng, chúng ta còn có một lựa chọn khác, chúng ta còn có thể lựa chọn cái chết!"
Chúng ta còn có thể lựa chọn cái chết!
Tám chữ này, có thể nói là khí phách hiên ngang.
Trong con ngươi của mười mấy người khác, đều lóe lên ánh sáng nóng rực tương tự.
"Chúng ta những người này từ khi rơi vào cạm bẫy ở Thiên Điếu Thai cho đến nay, vẫn luôn tìm kiếm một cơ hội như vậy..." Trong thanh âm thanh nhã của Nhạc Trường Thiên, xen lẫn sự kiên quyết vô hạn: "Đó chính là... mang theo ngươi, mang theo Ô Hồi Thiên, và tất cả những người trong môn phái của chúng ta lúc trước, cùng nhau đi chết, cùng nhau thoát khỏi tầng ràng buộc này!"
"Sở dĩ chúng ta trước đây vẫn luôn ủy khuất cầu toàn, vẫn luôn rất phối hợp, vẫn rất nghe lời, mục đích duy nhất, chính là chờ đợi có một ngày, tạm thời thoát khỏi sự giám thị! Mọi người cùng nhau đi ra, cùng nhau chết!"
"Không nên để cho những người còn sống, làm mất hết chút thể diện còn lại của chúng ta!"
"Chúng ta không cách nào quyết định có thể sống một cách có tôn nghiêm." Nhạc Trường Thiên ngửa mặt lên trời, chậm rãi nói: "Nhưng chúng ta có thể lựa chọn, chết đi với một chút tự tôn."
"Trời cao có mắt, cơ hội này đã bị chúng ta chờ được." Nhạc Trường Thiên lặng lẽ nói: "Vào giờ phút này, ta rất vui mừng, không, phải là tất cả chúng ta đều rất vui mừng."
Vân Hề Nhiên nghe vậy như bị sét đánh, ngây người như phỗng.
"Ô Hồi Thiên chắc chắn không có đào tẩu." Nhạc Trường Thiên nhàn nhạt nói: "Hắn nhất định sẽ tìm tới Hàn Băng Tuyết, kết thúc sinh mệnh trong tay kẻ túc địch cả đời này; vì thế ta chắc chắn hắn sẽ không trở về."
"Ô Hồi Thiên chết rất hay."
"Ô Hồi Thiên làm người hành sự từ trước đến nay cực kỳ nham hiểm giả dối, bất luận từ phương diện nào cũng không phải là người tốt. Nhưng... lần này, cái chết của hắn, chết rất có cốt khí, khiến người ta yêu mến. Ta, Nhạc Trường Thiên, muốn nói một tiếng, bội phục!"
"Thế nhưng ngươi, Vân Hề Nhiên."
Ánh mắt Nhạc Trường Thiên sắc như tên: "Động thủ!"
"Chậm đã!" Con ngươi Vân Hề Nhiên đảo lia lịa, bỗng nhiên cười ha hả nói: "Kỳ thực tất cả chúng ta đều có cùng một suy nghĩ, ta cũng muốn như vậy, chúng ta còn có..."
Ánh mắt Nhạc Trường Thiên kiên nghị không chút lay động, nhàn nhạt nói: "Coi như ngươi cũng vậy, vẫn phải chết. Bởi vì chúng ta, đã quyết định sẽ cùng chết, không có ai ngoại lệ!"
Ra lệnh một tiếng, mười mấy vị cao thủ áo đen đồng thời động thủ.
Vân Hề Nhiên mặt xám như tro tàn, cố hết sức né tránh những đòn công kích từ bốn phương tám hướng. Nhưng hắn giờ phút này bị thương nặng, một cái mạng gần như mất đi hơn nửa, làm sao có thể đồng thời ứng phó nhiều cao thủ như vậy cùng lúc tấn công?
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã mình đầy thương tích, sâu đến tận xương, máu tươi tung tóe, xem ra sắp không còn sức chống đỡ, yếu ớt chờ chết.
Thân hình Nhạc Trường Thiên lóe lên, đã đến bên cạnh Vân Hề Nhiên, một tay đột nhiên vung lên, mang theo một luồng hào quang màu xanh tựa như trăng sáng trên chín tầng trời, hung hãn hạ xuống!
Một đòn tuyệt sát!
Nhưng mà đúng vào lúc này, một bóng người gầy gò đột nhiên vọt lên, mạnh mẽ chen vào giữa Nhạc Trường Thiên và Vân Hề Nhiên.
Nhạc Trường Thiên nhất thời ngẩn người, thế công cũng chậm lại một nhịp, bóng người kia đã tay lên chưởng xuống, một đòn tràn đầy uy lực, đã sớm đem cái đầu của Vân Hề Nhiên đánh thành bột mịn.
Theo một tiếng "bùm" vang nhỏ, ngay cả thần hồn cũng bị đập tan, vạn kiếp bất phục.
"Đòn cuối cùng này, đã nói là để ta." Trên mặt Nhạc Trường Thiên lộ ra một tia thống khổ: "Điền Lão Cửu, ngươi làm vậy là tội gì?"
Điền Lão Cửu kia cười thảm một tiếng, nói: "Nhạc chưởng môn, Vân Hề Nhiên dù sao cũng là chưởng môn nhân của Tinh Thần Vân Môn chúng ta, chuyện thanh lý môn hộ vẫn nên do chúng ta tự tay hoàn thành mới là hợp lý... Còn nữa, ngài hiện tại vẫn chưa thể chết, ngài còn phải dẫn dắt các huynh đệ, đi làm chuyện mà chúng ta đã bàn bạc kỹ trước đó!"
"Ít nhất cho đến hiện tại, ngài sống, còn hữu dụng hơn ta sống!"
Lúc này, trên mặt Điền Lão Cửu đột nhiên hiện ra một trận co giật, trong mắt càng tràn đầy vẻ điên cuồng tan vỡ: "Các huynh đệ, ngàn vạn lần đừng quên ước định của chúng ta; huynh đệ ta đi trước một bước, không chịu đựng sự đau khổ này nữa!"
Dứt lời, một tiếng rên đột nhiên vang lên, miệng mũi bỗng nhiên phun ra lượng lớn máu đen, thứ máu này, lại nóng như nước sôi.
Tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Điền Lão Cửu đau đến không muốn sống lảo đảo một cái, dùng chút tỉnh táo cuối cùng, một chưởng mạnh mẽ vỗ vào đầu mình, đồng thời, vị trí đan điền truyền đến một tiếng nổ "bùm".
Huyết nhục bay tán loạn.
Thi thể Điền Lão Cửu "ầm" một tiếng ngã xuống đất.
Rõ ràng người đã chết, lại còn là cái chết thần hồn câu diệt, hồn phi phách tán.
Thế nhưng, thân thể vẫn không ngừng co giật, không ngừng run rẩy, cái xác rõ ràng đã chết thấu này, lại vẫn đang chịu đựng loại thống khổ cực hạn khó có thể diễn tả bằng lời!
Trong mắt mọi người đều ngấn lệ lấp lóe.
Nhạc Trường Thiên hét dài một tiếng, mạnh mẽ một chưởng đánh nát thân thể của Điền Lão Cửu, rưng rưng lẩm bẩm: "Huynh đệ, con đường phía trước cô tịch, tạm thời đi chậm một chút, chúng ta lập tức sẽ đến!"
Thủ đoạn khống chế người của tổ chức thần bí này, thật sự là ác độc đến cực điểm.
Thành viên trong tổ chức không cấm luận bàn với nhau, nhưng lại nghiêm cấm hạ sát thủ. Nói cách khác, nếu hai người đối đầu, đánh thế nào cũng được, chỉ cần không đánh chết đối thủ là được. Quy định tàn nhẫn như vậy, vừa có thể hữu hiệu điều động tính tích cực của cá nhân, đồng thời cũng không gây ra sự sụt giảm sức chiến đấu của tổ chức!
Luận bàn ẩu đả thường sẽ có lúc lỡ tay, nhưng trong tổ chức thần bí, cái gọi là "luận bàn" nhất định sẽ không lỡ tay, bởi vì song phương đối chiến nhất định sẽ hết sức cẩn thận để tránh điểm này. Bởi vì nếu ngươi dám giết chết người trong tổ chức, vậy thì, năng lượng tràn ra từ cái chết của người đó sẽ kích thích năng lượng cùng loại trong cơ thể kẻ giết người. Một khi hai luồng năng lượng này xung đột với nhau, cấm chế ẩn giấu trong đầu sẽ lập tức phát tác.
Phí Huyết Thiêu Não!
Cái gọi là Phí Huyết Thiêu Não, chính là chỉ máu tươi toàn thân, sẽ vì tác dụng của cấm chế mà nghịch lưu vào não. Giống như nước sôi, điên cuồng chưng nấu trong đầu, nhưng lại không khiến người ta chết ngay lập tức. Loại thống khổ cực hạn đó, có thể nói là vô cùng vô tận.
Thậm chí dù cho ngươi không chịu nổi thống khổ mà tự sát, di thể vẫn sẽ tiếp tục chịu đựng sự thống khổ như thế, mãi cho đến khi... hoàn toàn mục nát!
Hoàn toàn không còn hình người.
Tác dụng của cấm chế mới biến mất.
Nói cách khác, một khi cấm chế phát động, bất kể ngươi còn sống hay đã chết, bất kể ngươi là người hay là quỷ, đều phải kéo dài chịu đựng.
Mãi cho đến khi thân, tâm, hồn của ngươi đều không còn tồn tại trên thế gian!
Vì thế, Nhạc Trường Thiên mới một chưởng đánh nát thi thể của Điền Lão Cửu.
Hành động Điền Lão Cửu thay Nhạc Trường Thiên một chưởng đánh chết Vân Hề Nhiên, trên danh nghĩa là Tinh Thần Vân Môn thanh lý môn hộ, kỳ thực lại là một đòn chịu chết, hay nói đúng hơn là thay Nhạc Trường Thiên chịu chết!
Mà một chưởng kia của Nhạc Trường Thiên, cũng không thiếu ý tứ ông mất cân giò bà thò chai rượu. Dù sao Điền Lão Cửu giờ khắc này vẫn mang thân phận thành viên của tổ chức thần bí, Nhạc Trường Thiên một chưởng hủy thi, chưa chắc không có nguy hiểm, dù sao cũng không ai biết hiệu quả của cấm chế đó có áp dụng lên thi thể hay không!
Thế nhưng nam nhi nghĩa khí, có việc nên làm có việc không nên làm, cũng có việc tất phải làm. Điền Lão Cửu có nghĩa cử thay Nhạc Trường Thiên chịu chết, Nhạc Trường Thiên lại há không có đảm đương đánh tan thi thể của Điền Lão Cửu để tránh chịu nhục!
"Có lẽ, trong cái tổ chức tà ác này, cũng chỉ có chúng ta những người này..." Ánh mắt Nhạc Trường Thiên có chút đau thương, cũng có chút ngạo nghễ nhìn những người áo đen xung quanh, nói: "Còn có... một chút như thế..."
Hắn không nói tiếp.
Trong đôi mắt của mười mấy người, đều lóe lên ánh sáng.
Hiển nhiên, mọi người đều biết những lời chưa nói hết của Nhạc Trường Thiên. Là người, là nhân tính, là lòng người, hay cũng có thể là nhân vị?
Bất kể là loại nào, đối với những con người trước mắt mà nói, đều là đáng giá!
"Tất cả mọi người chuẩn bị, tối nay theo ta tiến công đại doanh của Diệp Tiếu!" Nhạc Trường Thiên hít một hơi thật sâu: "Tối nay, đã đến lúc chúng ta, nên cùng Thanh Vân Thiên Vực này... nói lời tạm biệt."
Hắn ngửa mặt lên trời, đôi mắt càng hiện ra vẻ sâu thẳm, tràn ngập sự quyến luyến vô hạn, ngưỡng vọng tinh không trên trời, vầng minh nguyệt nơi chân trời, thật lâu bất động.
Tất cả mọi người đều chìm vào im lặng, ngước đầu nhìn lên phía chân trời.
Đến giờ phút này, mọi người mới biết, thế gian này, lại đáng yêu đến như vậy. Cho dù là một ngọn cỏ nhỏ dưới chân, trong mắt cũng tràn ngập sức sống dạt dào.
Mặc dù chỉ là bụi cỏ nhỏ trước mắt, cũng đủ để khiến mọi người cảm thấy ao ước.
Bởi vì, ngọn cỏ nhỏ này vẫn có thể... khỏe mạnh tự tại sống trên cõi đời này, mà chính mình, qua tối nay, sẽ không còn tồn tại nữa.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿