Trong lòng Quan lão gia tử phảng phất có vạn con thần thú gào thét lướt qua, vạn kỵ tuyệt trần, một đi không trở lại!
Đôi mắt già nua của lão trợn tròn, lắp bắp nói: "Nếu thật sự thu nhận tất cả... cho dù loại bỏ những kẻ vàng thau lẫn lộn... thì nhân số cũng phải có ít nhất mười vạn người trở lên... Đây vẫn là một con số rất khiêm tốn..."
Diệp Tiếu không phản đối con số này, thản nhiên nói: "Mười vạn người thì đã sao? Cơ nghiệp của chúng ta lớn như vậy, mười vạn người có đáng là gì."
Lời này đối với Diệp Tiếu mà nói đúng là lời thật lòng. Đừng quên, Diệp Tiếu năm đó cũng từng thống lĩnh đại quân, khi đại chiến đế quốc ở Hàn Dương Đại Lục, hắn đã dùng đủ loại thủ đoạn, lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh. Ngay cả chiến trận quy mô mấy trăm ngàn người cũng đã từng trải qua, nên sẽ không cảm thấy mười vạn người là bao. Thậm chí bỏ qua trận chiến ở Hàn Dương, vào giai đoạn cuối ở Thanh Vân Thiên Vực, hắn cũng từng chỉ huy vô số tu giả quyết chiến với Ma tộc. Tầm nhìn và khí phách này, tự nhiên không phải người thường có thể sánh bằng.
Thế nhưng Quan lão tiên sinh lại bất giác bĩu môi, nhất thời không nói nên lời.
Lão tin rằng dù là Diệp đại tiên sinh trong truyền thuyết năm đó, e rằng cũng không có khẩu vị lớn đến như vậy.
Quân Chủ Các của ngươi mới thành lập chưa đầy nửa tháng mà đã muốn một hơi nuốt trọn mười vạn thuộc hạ; hơn nữa mười vạn người này đều không phải nhân tài chiến đấu, tất cả đều là dạng quản lý, sức chiến đấu gần như có thể bỏ qua không tính...
Chưa nói đến ngươi có địa bàn lớn như vậy không, chưa nói đến ngươi có đủ của cải để nuôi sống những người này không; lại càng chưa nói đến vấn đề sắp xếp họ ra sao...
Chỉ nói một điểm, thuộc hạ của ngươi có đủ binh lực để quản lý họ không?
Chỉ với mấy trăm chiến sĩ đi giám sát mười vạn người?
Chuyện này...
Trò cười này thật sự không đáng cười chút nào!
"Lão gia tử, tất cả những điều ngài lo lắng đều không phải là vấn đề!" Diệp Tiếu khoát tay: "Vẫn nên đưa những người này tới trước rồi ổn định sau. Đã là nhân tài thì không thể để chạy mất. Nếu để thế lực khác chiêu mộ đi, chúng ta sẽ tổn thất nặng, chẳng khác nào ngồi trên núi báu mà mặc cho người khác khuân đi..."
Quan lão tiên sinh không còn gì để nói: "Các Chủ, người đưa tới rồi thì ở đâu? Mười vạn người không phải là con số nhỏ!"
Lão già này thầm nghĩ, gã này còn không biết rằng những người này chẳng có thế lực nào thèm chiêu mộ cả, nhưng những lời này sao có thể nói thẳng ra được...
Diệp Tiếu tiện tay khoát một vòng, nói chúng ta nơi này rộng đến ba bốn trăm mẫu, như thế vẫn chưa đủ chỗ ở sao...
Nói rồi liền thở dài, giọng điệu đầy hiu quạnh.
Ba bốn trăm mẫu, nghe qua thì có vẻ rất nhiều, thế nhưng... mười vạn người...
Số nhân khẩu này nếu thật sự dồn hết tới đây, chen chúc chật ních, e là cũng không chứa nổi.
Giờ khắc này, Diệp Tiếu không khỏi hoài niệm chiến trường Hàn Dương năm đó, và cả thời kỳ diệt ma ở Thiên Vực. Khi đó, hắn chưa bao giờ phải lo lắng về chuyện địa bàn, cái gì gọi là không đủ, căn bản không có khái niệm đó! Nhưng bây giờ, có thể không cân nhắc sao? Không cân nhắc được sao?!
"Quan lão, ngài hãy phân ra một nhóm người, đem các tu giả hiện có của Quân Chủ Các giải tán biên chế cũ, dựa theo sở trường của họ mà sắp xếp lại chức vị, trước tiên hãy hoàn thành việc chỉnh hợp nhân sự hiện có. Đây là việc thứ nhất."
"Thứ hai, lập tức liên hệ với những quan chức vốn thuộc Phân Loạn Thành, những người đồng ý gia nhập có thể đến nhậm chức, chỉ cần thông qua kỳ sát hạch tuyển dụng của chúng ta là có thể chính thức gia nhập phạm vi thế lực của Quân Chủ Các!"
Quan Thiết Diện gật đầu: "Những việc này không có vấn đề gì, nhưng mấu chốt trước mắt là... cụ thể phân chia thế nào? Chia thành những đường khẩu nào?"
Nói câu này, ánh mắt dò xét của Quan lão gia tử lại lóe lên, nhìn Diệp Tiếu, thầm nghĩ, để xem xem trong bụng gã thanh niên này rốt cuộc có bao nhiêu tài cán thực sự.
Diệp Tiếu nghe vậy nhíu mày, rồi dõng dạc nói: "Đầu tiên tất nhiên là Chiến Đường. Nhiệm vụ chủ yếu của đường này là chiến đấu, khai cương khoách thổ, ứng phó ngoại địch, mở rộng thế lực cho Quân Chủ Các."
"Dưới Chiến Đường có thể chia thành mười hai phân đường, lần lượt là: Long Đường, Hổ Đường, Xà Đường, Ngưu Đường, Mã Đường, Dương Đường, Thử Đường, Thỏ Đường, Hầu Đường, Kê Đường, Cẩu Đường, Trư Đường."
"Cũng chính là mười hai đường con giáp. Chiến Đường là tổng đường, thiết lập một Tổng đường chủ, một vài tổng đường hộ vệ, hộ pháp, còn có..."
Quan lão gia tử lại một phen chết lặng.
Nếu phân chia như vậy, chỉ riêng các chức vụ như Tổng đường chủ, Phân đường chủ, Hộ vệ, Hộ pháp... thì nhân sự cấp cao đã cần tới ba mươi, năm mươi người rồi? Hiện tại chúng ta tổng cộng mới có bao nhiêu người chứ?
"Ngoài ra còn có Hình Đường, Chấp Pháp Đường, Công Huân Đường... cùng với..."