Thu Lạc đột nhiên bước ra một bước, lớn tiếng tuyên bố: "Một tháng sau, ta, Thu Lạc, ở đây chờ đón chư vị khiêu chiến! Nếu ta chiến bại, cam tâm tình nguyện thoái vị nhường hiền!"
"Quân Chủ Các không nuôi kẻ bất tài! Nếu tài nghệ của Thu Lạc ta không bằng người, tự nhiên sẽ đem cái đầu này chắp tay dâng lên. Nhưng nếu ta vẫn đứng vững, vậy thì thưa chư vị, một tháng sau ta sẽ lại nói câu này, chính là: Thêm một tháng nữa, vẫn chờ người đến khiêu chiến!"
Thu Lạc nói xong, xoay người hiên ngang rời đi, không chút nào do dự.
Lúc này, tu vi của Thu Lạc không những đã hoàn toàn phục hồi, mà tâm cảnh tu vi đều có đột phá to lớn, bây giờ đã là Thần Nguyên Cảnh lục phẩm. Trong hàng ngũ tu giả của Quân Chủ Các hiện nay, cũng có thể xem là cao thủ hàng đầu.
Giờ khắc này, trong lòng Thu Lạc chỉ có một ý nghĩ: Công tử tín nhiệm ta, ban cho ta danh hiệu Nhất Đao, vậy thì sau này, ta coi như là luyện đến chết cũng nhất định phải giữ vững vị trí này!
Dù thế nào đi nữa, ai cũng đừng hòng cướp nó đi từ tay ta!
Ít nhất, không thể cướp đi khi ta vẫn còn sống!
Hắc Sát Chi Quân và Bạch Long nhìn nhau, trong lòng nhất thời cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Tu vi của hai người, dưới sự trợ giúp của đan dược Diệp Tiếu, đều đã tấn cấp đến Thần Nguyên Cảnh tứ phẩm. Chỉ là tu vi bực này, trong số tất cả mọi người cũng chỉ được tính là trung du mà thôi, ngay cả thượng du cũng không chen vào được. Nói cách khác, nếu Thu Lạc vẫn còn mấy phần chắc chắn thì bọn họ đến nửa phần nắm chắc cũng không có!
Thế nhưng lúc này hai người cũng chỉ có một ý nghĩ.
Dù thế nào đi nữa, không thể phụ lòng tín nhiệm của công tử!
Công tử đã giao cho ta vị trí này, ta nhất định phải chiếm giữ nó!
"Một tháng sau, hoan nghênh khiêu chiến!"
Bạch Long cười ha hả, cùng Hắc Sát Chi Quân xoay người rời đi.
"Một tháng sau, giết chết bọn họ!"
Phía sau, hơn một ngàn ba trăm người đồng thanh giơ tay hô lớn!
...
Ngày thứ hai, toàn bộ sức chiến đấu của Quân Chủ Các ở khắp mọi nơi đều điên cuồng luyện công, giao đấu, tu luyện...
Hoàn toàn là một bộ dạng muốn liều mạng.
Tiền đồ sau này, sẽ được thể hiện trong lần luận võ này!
Mỗi người đều dốc hết sức lực, liều mạng như đánh bạc tính mạng để luyện công, dùng hết khả năng để đề cao chính mình.
Thế nhưng, không biết có phải ông trời xem không vừa mắt nhiệt huyết của những người này hay không, mà mới sáng sớm đã sắp xếp người đến gây sự.
Đột nhiên một tiếng hét dài chấn động không trung vang lên, ba bóng người từ trên trời cao chậm rãi hạ xuống.
Người tới là ba người, ai nấy đều phong thái như ngọc, dáng tựa ngọc thụ lâm phong.
Người cầm đầu ở giữa, chính là Tiêu công tử!
Mà hai thanh niên ở hai bên hắn, vẻ mặt đều lạnh lùng sắc bén, đưa mắt nhìn kỹ toàn cảnh Quân Chủ Các!
"Nơi này chính là cái gọi là Sinh Tử Đường của Quân Chủ Các sao?" Một người trong đó khẽ mỉm cười, đột nhiên cao giọng quát lên: "Bộ Tương Phùng! Lăn ra đây cho ta!"
Tiếng gầm thét đột ngột này tựa như sấm dậy giữa trời quang, bất ngờ không ai lường trước.
Tất cả mọi người trong Quân Chủ Các chợt nghe thấy âm thanh này, đều không khỏi sững sờ.
Hiển nhiên mọi người đều không ngờ rằng, vào lúc này, khi Quân Chủ Các đang thanh danh vang dội, danh chấn một phương, lại có người dám chỉ mặt gọi tên đến gây sự với Bộ Tương Phùng ngay tại đại bản doanh của đối phương.
Bộ Tương Phùng, xếp hạng thứ ba trên Tán Tu Phong Vân Bảng, xếp hạng chín mươi bảy trên Hồng Trần Bảng!
Tuy không được xem là cường giả đỉnh cao, cũng không thể bước chân vào Thiên Địa Song Bảng, nhưng vẫn là tu giả siêu nhất lưu.
Hơn nữa, nơi đây còn là đại bản doanh của thế lực mà Bộ Tương Phùng đã gia nhập, vậy mà ba người này lại dám nghênh ngang, gióng trống khua chiêng xâm nhập như thế.
Tiêu công tử!
Rốt cuộc hắn có chỗ dựa nào mà dám trực tiếp đến đây như vậy? Thật là trắng trợn không kiêng dè, thái độ ngông cuồng!
Bộ Tương Phùng cười to một tiếng, vẫn mồm mép như xưa: "Thổi sáo, xem ra ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định à, tự động mời mình đến cửa như vậy, là muốn chủ động hiến thân thổi cho ta một khúc sao? Nói trước, ngươi tự chuẩn bị sáo đi nhé, sáo báu của Lão Tử quý giá lắm, không cho ngươi thổi đâu!"
Dứt lời liền muốn đi ra ngoài nghênh chiến.
Hắn ở trong Sinh Tử Đường chính là tồn tại với thân phận bảo tiêu của Diệp Tiếu, tự nhiên là đi theo bên cạnh Diệp Tiếu. Lúc này Diệp Tiếu đang điều chế một loại thuốc chữa thương hiệu quả cao cho một người bị thương, đột nhiên cảm nhận được biến cố phía trước, sắc mặt tức thì thay đổi, nói: "Chậm đã!"
Bước chân sắp lao ra của Bộ Tương Phùng miễn cưỡng dừng lại, quay đầu hỏi: "Sao vậy?"
Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Chuyện này e rằng không đơn giản, đợi ta cùng ngươi ra ngoài rồi nói sau."
Bộ Tương Phùng nói: "Chúng ta tuy có quan hệ thuê mướn, nhưng hiện tại bọn họ đến gây sự với ta, không liên quan gì đến ngươi, ngươi theo làm gì!"
Giọng điệu của Lão Bộ nghe qua có vẻ không biết điều, vô tình, nhưng thực chất trong lòng lại đang suy nghĩ cho Diệp Tiếu. Nếu là đối thủ bình thường, trêu chọc cũng không sao, nhưng Tiêu công tử này không những lai lịch quỷ dị, mà thủ hạ còn quy tụ nhiều tu giả Thánh Cấp. Nếu là một chọi một, Bộ Tương Phùng tự tin không hề sợ hãi.
Nhưng hai bên một khi đối đầu, đối phương chắc chắn sẽ cùng nhau xông lên. Nếu không như vậy, ngày đó hắn cũng không đến nỗi bị đối phương bám theo truy kích, còn phải liên tục bày mưu, cố tình bày nghi trận mới có thể chia rẽ đội hình đối phương, từng người đánh tan, đánh lén thành công. Cuối cùng tuy đã đắc thủ, nhưng vẫn không thể tiêu diệt triệt để mục tiêu, thậm chí còn vì vậy mà bị thế lực quan phương của Phân Loạn Thành truy nã. Thực lực của thủ hạ Tiêu công tử cường hoành đến mức nào, có thể thấy được phần nào.
Sau một thời gian chung sống, Bộ Tương Phùng thật sự là càng nhìn Diệp Tiếu càng thuận mắt, tâm lý ỷ lại ngày càng lớn. Nếu không phải ngày đó lời từ chối mời chào đã nói ra quá quyết liệt, thực sự không thể mất mặt, chỉ sợ hắn đã sớm đầu quân cho Diệp Tiếu rồi!
Chính vì vậy, Bộ Tương Phùng càng không muốn đẩy phiền phức của mình sang cho Diệp Tiếu, thậm chí là toàn bộ Quân Chủ Các, cho nên mới nói như vậy!
Lấy cách nói vô tình để che giấu sự quan tâm, hy vọng không vì chuyện này mà liên lụy đến Diệp Tiếu. Dù sao nhìn tình hình trước mắt, Tiêu công tử này tuyệt không phải kẻ đầu đường xó chợ gì, với nền tảng của Quân Chủ Các mà tùy tiện trêu chọc nhân vật như vậy, thật là không khôn ngoan.
Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Nói gì vậy, đây là Quân Chủ Các, tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây đều liên quan đến Quân Chủ Các, liên quan đến Tiếu Quân Chủ ta đây. Nếu ở trong Quân Chủ Các của ta mà còn không bảo vệ được một người của mình, vậy Quân Chủ Các của chúng ta dường như cũng không có ý nghĩa để tiếp tục tồn tại nữa rồi."
"Đừng tranh cãi với ta về thân phận của ngươi, bảo tiêu của Tiếu Quân Chủ chính là người của mình, không cần cãi lại!"
Diệp Tiếu cười lạnh: "Tiêu công tử... lại không thể chờ đợi được mà dâng mình tới cửa như vậy à? Lão Bộ, ngươi đừng có mê muội kỹ thuật thổi sáo của người ta mà quên mất bản phận của mình đấy!"
Bộ Tương Phùng nghe vậy thì kinh ngạc, cho dù với trình độ không cần mặt mũi, mồm mép vô đối thiên hạ của hắn, đột nhiên nghe Diệp Tiếu nói một câu như vậy cũng phải ngẩn người. Lẽ nào Diệp công tử lại là loại bánh trôi nhân vừng đen, bề ngoài trong sáng, bên trong lại bụng dạ đen tối?
Đúng lúc này, giọng của Mộng Hữu Cương từ bên ngoài đột nhiên vang lên: "Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Tiêu công tử danh chấn thiên hạ tự mình giá lâm. Nhưng không biết, Tiêu công tử đến Quân Chủ Các của chúng ta, tìm Lão Bộ của chúng ta, là có chuyện gì?"
...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi