Thanh uy hiển hách của Diệp đại tiên sinh Diệp Hồng Trần có lẽ đủ để kinh sợ những thế lực tầm thường, nhưng không bao gồm ba vị kể trên, cùng với...
"Tứ hải giai huynh đệ! Báo thù!"
Theo Phiên Vân Phúc Vũ Lâu rút đi, Huynh Đệ Hội đã phát ra Huynh Đệ Lệnh của Vô Cương Hải!
Mười huynh đệ của Huynh Đệ Hội sáp huyết vi minh, thề sẽ báo thù rửa hận cho oan hồn của bốn vạn huynh đệ ở Phân Loạn Thành.
Nợ máu phải trả bằng máu!
Thượng Quan Lăng Tiêu chỉ rõ: "Diệp Gia Quân không đáng sợ. Tuy Thùy Thiên Chi Diệp Thất Đóa Kim Liên đúng là một đại tu giả cấp trụ trời, nhưng kẻ chủ sự hiện tại, Diệp Vân Đoan, lại chính là một tên ngu ngốc siêu cấp kiêu ngạo mà bất tài, đặc biệt là thiếu năng lực quyết đoán. Chỉ riêng việc đối đầu với một phân đường của Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, chỉ đối mặt với một câu nói mà đã có thể khiến Diệp Vân Đoan chần chừ ba ngày ba đêm, ngoài hai chữ ngu ngốc ra, khó có từ nào khác để hình dung..."
"Vì lẽ đó, chúng ta phải nhân giai đoạn Diệp Vân Đoan nắm quyền này mà đánh cho Diệp Gia Quân tàn phế! Ngược lại, nếu Diệp gia kịp thời thay một kẻ thông minh tài giỏi đến, thế cục sẽ thành vĩ đại bất điệu. Dù sao hiện tại Diệp Gia Quân đã toàn diện chiếm cứ Phân Loạn Thành, một khi chúng kích hoạt và lợi dụng được toàn bộ sức mạnh của Thất Đóa Kim Liên... e rằng đến lúc đó mọi người sẽ càng thêm khó sống."
Những huynh đệ khác đều gật đầu tán thành.
"Tổng hợp những biến cố gần đây, ta phán đoán vị Vân Đoan công tử này chỉ là một kẻ đi tiền trạm, ra mặt để dò xét tình hình. Chẳng qua gã này hám công danh lợi lộc, muốn mượn danh tiếng của Thùy Thiên Chi Diệp để làm nên thành tích, chen chân vào tầng lớp hạt nhân của Diệp gia... cũng chỉ là một kẻ như vậy mà thôi. Bằng không, sức mạnh mà Diệp gia chi viện cho hắn đã không ít ỏi, đơn bạc đến cực điểm như vậy."
Thượng Quan Lăng Tiêu cười nhạt: "Tổng cộng cũng chỉ được cấp bốn Thánh Cấp bảo tiêu..."
Ý tứ không cần nói cũng biết.
Trên thủ tọa, một đại hán mặc kim y mỉm cười nói: "Nói đến tình hình trước mắt, thật sự là nhờ Lão Tam ngươi khắp nơi xoay xở, lợi dụng tính cách hám công danh, giỏi mưu nhưng không quyết đoán của Diệp Vân Đoan, trực tiếp đẩy Diệp gia lên vị trí chúng thỉ chi đích, cũng là công lao to lớn. Tâm cơ thâm trầm a... Ha ha ha..."
Mấy huynh đệ khác đồng thời cười lớn: "Lão Tam luôn luôn nham hiểm, như vậy mới là danh xứng với thực, danh bất hư truyền, ha ha..."
Thượng Quan Lăng Tiêu mỉm cười: "Ta cũng nói một câu thật lòng, năm xưa ta sùng kính Diệp đại tiên sinh là xuất phát từ chân tâm, vốn cũng không ngờ tình thế lại phát triển dễ dàng và thuận lợi đến vậy. Trong khoảng thời gian này, tính cách bảo thủ của Diệp Vân Đoan thực sự đã giúp ta không ít việc. Chuyện này cũng không liên quan nhiều đến tâm cơ của ta, nói một câu, cẩu hùng tạo thời thế, thời thế cũng tạo cẩu hùng. Gặp may đúng dịp, đó là mệnh của ta, là vận may của ta..."
Mọi người đồng thời cười lớn, luôn miệng khen hay.
Kim y đại hán thở dài, nói: "Được rồi, cũng gần đủ rồi. Kỳ thực sơ tâm của Lão Tam sao lại không phải là sơ tâm của chúng ta. Những người chúng ta đây vốn định trợ giúp Diệp Gia Quân, dù sao... chúng ta đều là tán tu xuất thân. Từ lúc lời thề mười vạn năm của Diệp gia sắp đến, chúng ta đã bắt đầu trù tính làm sao để tương trợ lẫn nhau. Thùy Thiên Chi Diệp chính là anh hùng hảo hán trong giới tán tu chúng ta, điểm này không ai có thể che giấu lương tâm mà phủ nhận. Thời thế tạo anh hùng, anh hùng tạo thời thế. Diệp đại tiên sinh năm đó đã sáng tạo lịch sử, tạo nên huy hoàng, nhưng bây giờ, thời thế vốn nên tái tạo anh hùng, lại tạo ra một tên cẩu hùng. Hậu nhân của Diệp đại tiên sinh lại bất tài đến thế, cưỡng ép biến minh hữu thành kẻ địch, cũng có thể xem là một đóa hoa lạ có một không hai."
Mọi người đều thở dài.
"Nhưng còn có một tổ chức, chúng ta không thể manh động, nhưng một khi tìm được cơ hội, nhất định phải ngăn chặn thật mạnh." Trong mắt Thượng Quan Lăng Tiêu lóe lên huyết sắc: "Quy Chân Các!"
"Huynh đệ chúng ta có nhiều người bị tàn sát như vậy, cố nhiên là vì sự hám công danh của Diệp Vân Đoan, nhưng cũng không thiếu phần Quy Chân Các gây xích mích giở trò từ bên trong, ngấm ngầm bày mưu tính kế!"
"Không sai!" Kim y đại hán nặng nề gật đầu, trong mắt huyết quang lóe lên: "Dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể buông tha Quy Chân Các!"
...
Trong nhất thời, Vô Cương Hải gió nổi mây vần.
Tuy giai đoạn hiện tại Phân Loạn Thành đã hoàn toàn là địa bàn của Diệp Gia Quân, nhưng dưới sự hô ứng ngấm ngầm không rõ ràng của các thế lực, toàn bộ Phân Loạn Thành lại biến thành một hòn đảo biệt lập giữa Vô Cương Hải.
Mũi nhọn của các thế lực đều chĩa về nơi đây.
...
"Tất cả hỗn loạn trước mắt, có hơn một nửa, đều là do sự nhát gan bộc lộ ra từ ba ngày ba đêm chần chừ kia mà ra."
Tần gia lão gia tử ở nhà đêm không thể ngủ, than thở, càng lúc càng cảm thấy tiền đồ mờ mịt.
Kỳ thực nào chỉ có Tần lão gia tử, gia chủ của mấy gia tộc khác cũng đều có phản ứng tương tự.
Bên ngoài cố nhiên trấn định như thường, nhưng hễ về đến nhà, vào lúc không ai nhìn thấy, lại cứ liên tục thở dài.
Vốn dĩ khi sắp đến ngưỡng cửa mười vạn năm, mấy vị gia chủ đều sốt ruột đến vò đầu bứt tai, mong chờ truyền nhân Diệp gia mau chóng xuất hiện. Nhiệm vụ truyền thừa mười vạn năm của gia tộc sắp được hoàn thành trong tay mình, cái cảm giác mong chờ đó, tột đỉnh...
Quả thực là kích động đến ăn không ngon, ngủ không yên.
Đến rồi, người nhà họ Diệp thật sự đã xuất hiện, mấy vị gia chủ vẫn ăn không ngon, ngủ không yên!
Chỉ có điều lần này không phải là hưng phấn, mà là phiền muộn!
Tập thể sầu đến mất ngủ.
Tình huống thế này, thực sự là trước đây nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Đường đường Diệp gia, Thùy Thiên Chi Diệp, dòng chính hậu duệ của Diệp đại tiên sinh, sao lại phái ra một trò cười như thế...
Đi theo, đi theo một trò cười như vậy, bảo chúng ta phải đi theo như thế nào đây!?
...
Sinh Tử Đường.
Sau khi biết được tình báo từ phía Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, Diệp Tiếu trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng mới lộ ra nụ cười.
"Bạch Công Tử xưa nay vốn cao ngạo... Xem ra vị Vân Đoan công tử này đã bị hắn hoàn toàn không thèm để vào mắt." Diệp Tiếu lắc đầu, có chút tiếc nuối: "Với tính cách của Bạch Công Tử, hắn làm ra chuyện thăm dò như vậy, kỳ thực là nể mặt Diệp đại tiên sinh, nể mặt bản thân truyền nhân Diệp gia. Chỉ là hiện tại... đối mặt với một đối thủ hoàn toàn không khơi dậy được ý chí chiến đấu, Bạch Công Tử chỉ có thể hoàn toàn xem thường, sẽ không chủ động ra tay với Diệp Gia Quân ở Phân Loạn Thành nữa. Đáng tiếc, thật đáng tiếc a."
"Lẽ nào Phiên Vân Phúc Vũ Lâu sẽ nuốt xuống cơn giận này, không thèm để tâm sao!" Mộng Hữu Cương có chút không thể tin nổi.
"Không phải là nuốt xuống cơn giận này." Diệp Tiếu nói: "Mà là... Phượng Hoàng trên trời, thật sự không muốn so đo với một con gà mái dưới đất. Cùng Bạch Công Tử đối địch, Diệp Vân Đoan vẫn chưa đủ tư cách!"
Diệp Tiếu thầm nói thêm một câu trong lòng: Cũng chỉ có ta, mới có thể khiến tên què đó kiêng kỵ vài phần...
"Nhưng nếu song phương gặp nhau ở nơi khác, Bạch Công Tử cũng sẽ không bao giờ hạ thủ lưu tình. Nếu Diệp gia vẫn cứ biểu hiện như vậy, e rằng... ngay cả Thùy Thiên Chi Diệp cũng sẽ không được Bạch Công Tử để vào mắt."
Diệp Tiếu nói đến đây, khẽ thở dài, trong nhất thời cũng không biết cảm giác trong lòng mình rốt cuộc là gì.
"Bất quá, công tử đã từng tiên đoán, đợi Phiên Vân Phúc Vũ Lâu vừa rút đi, mục tiêu của Diệp Vân Đoan sợ rằng sẽ đến phiên chúng ta." Mộng Hữu Cương hăm hở muốn thử, trong mắt tràn đầy chiến ý.
Diệp Tiếu gật đầu: "Tăng cường đề phòng là được, dù sơn vũ dục lai, lại có gì phải sợ."
.....