Virtus's Reader
Thiên Vực Thương Khung

Chương 1709: CHƯƠNG 1698: HAI TÊN TIỂU TẶC CHIA CỦA

"Quan đại ca... Ta không thể không nói huynh vài câu." Vân Đoan Lộ trừng mắt: "Đồ của hắn mất cũng chẳng có gì đáng trách, nhưng... hạt châu thưởng ngoạn mà huynh luôn mang theo bên người, còn cả ba trăm con Tụ Linh Ngư thiên phẩm nữa... vậy mà cũng mất sạch, chuyện này thật quá vô lý, Diệp Vân Đoan kia có Tụ Linh Ngư cực phẩm, một con nhiều nhất cũng không đến trăm cân, nhưng Tụ Linh Ngư thiên phẩm của huynh, một con ít nhất cũng phải trên ngàn cân, vậy mà lại biến mất không còn tăm hơi, không để lại một chút manh mối nào..."

"Huynh nói xem chuyện này có vô lý không?" Vân Đoan Lộ tấm tắc không ngớt: "Quả thực là... không thể tưởng tượng nổi a..."

Gương mặt vốn đã đỏ bừng của Quan Sơn Dao trong phút chốc chuyển thành màu tím, vội vàng gay gắt vặn lại: "Chính là mất như vậy đấy, ta còn có cách nào sao? Các ngươi ai nấy cũng chỉ biết chê cười ta, chẳng lẽ mấy người các ngươi chưa từng mất đồ... Hay là các ngươi bắt được tên trộm rồi? Cũng không cần phải bắt được, chỉ cần các ngươi nhìn thấy tên trộm, ta cam đoan sẽ không nói thêm một lời nào, mặc cho các ngươi chế giễu, nhưng các ngươi có bản lĩnh đó không?!"

Bảy huynh đệ ầm ĩ cả lên.

Cứ như vậy cãi vã nửa ngày, mọi người cũng chỉ có thể nén nỗi bực tức trong lòng vào một tiếng thở dài.

Kể từ lúc tu vi đại thành đến nay đã hơn mười vạn năm, nào đã từng gặp phải chuyện uất ức bực bội thế này?

Rõ ràng là những thứ đồ bắt mắt như vậy, ở ngay trước mắt mình... vậy mà nói mất là mất...

Thần thức, linh giác, mắt, tai, tất cả mọi thứ đều không hề phát hiện ra chút gì...

Chuyện thế này dù có thật sự nói ra ngoài, e rằng cũng chẳng có mấy người tin!

Bởi vì... cho dù là Ngũ Đại Thiên Đế cùng giá lâm, liên thủ ra tay, giết bọn họ có lẽ còn đơn giản hơn một chút, chứ muốn vô thanh vô tức trộm đi những thứ này dưới sự theo dõi phòng bị nghiêm ngặt của bảy người bọn họ, thì đó cũng là chuyện tuyệt đối không thể!

"Thật sự là..." Tống Phá Tiêu Tống lão gia tử mặt mày buồn bực: "Không thể lý giải nổi!"

Hiện tại, chuyện duy nhất đáng mừng là sự việc không thể lý giải này dường như đã đến hồi kết.

Sở dĩ phán đoán như vậy, là bởi vì trong cả Phân Loạn Thành, đối với tên trộm này mà nói, thật sự không còn chút nước béo nào nữa.

Thực ra nếu nói kỹ lại, trong khoảng thời gian này cũng không phải là mọi người không có chút phát hiện nào.

Ví dụ như...

Quan Sơn Dao từng vài lần nhìn thấy một con mèo hoang trong nhà mình, dáng vẻ đáng thương, vừa kiêu ngạo vừa nhỏ nhắn xinh xắn, quả thực khiến người ta thấy mà thương...

Thật ra những người khác phần lớn đều đã từng gặp qua con mèo nhỏ yếu ớt mà đáng yêu này.

Nhưng không một ai để trong lòng, càng không cố ý nhắc tới...

Một con mèo con... một con mèo con chỉ lớn bằng bàn tay... làm sao có thể liên quan đến vụ trộm kinh khủng như vậy được?

Đúng rồi, còn có những điều bất thường khác, Nguyệt Du Du không chỉ nhìn thấy con mèo con đó, mà còn từng thấy một con diều hâu nhỏ bằng bàn tay, nhưng, nói cho cùng cũng chỉ là một con diều hâu mà thôi, có gì đáng ngạc nhiên chứ?

Với vóc dáng đó, nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng để đưa tin mà thôi. Hơn nữa con mà mình nhìn thấy, trông có vẻ cũng không phải là linh thú...

Hoàn toàn không đáng để bận tâm!

...

Một ngày nọ, sau khi tu luyện xong, Diệp Tiếu đi vào không gian vô tận vì trên đầu tạm thời không có ai rình mò.

Thật may mắn làm sao, hắn vừa vặn nhìn thấy một màn chia của.

"Meo meo ô..." Đây là của ta!

"Chíp chíp..." Đây là của ta!

"Meo meo ô meo meo ô..." Cái kia của ngươi, là của ta!

"Chíp chíp chíp..." Nói bậy, dựa vào đâu mà nói là của ngươi?

"Meo meo ô?!" Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Tất cả những thứ này đều là của ta!

"Chíp chíp..." Lão đại ta sai rồi, cái này đúng là của ngài...

"Meo meo." Ừm, trẫm rất hài lòng, những thứ này, những thứ này và cả những thứ này là của ngươi...

"Chíp chíp chíp..." Cảm ơn lão đại, ngài thật sự quá hào phóng, quá ngầu, quá...

...

Diệp Tiếu thấy cảnh này, tại chỗ có chút choáng váng.

Một con mèo lớn bằng bàn tay, một con tiểu ưng to bằng con chim sẻ, đang canh giữ trước vô số vật tư, nghênh ngang chia của!

Bên này dùng móng vuốt cào lấy một món, bên kia liền lập tức không chịu thua kém dùng cánh cuốn về một món.

Phía sau mông của một mèo một ưng, sớm đã chất thành đống như núi, không, phải nói là chất cao hơn cả núi.

Diệp Tiếu nhìn mà mắt trợn trừng: Tại sao hai tên này đột nhiên lại có nhiều đồ tốt như vậy!

Trong lòng hắn bỗng dấy lên một tia nghi hoặc: Những thứ này đều từ đâu ra vậy? Hình như... trong không gian của mình không có những thứ này thì phải...

"Khụ!"

Diệp Tiếu ho một tiếng, trắng trợn tuyên bố sự hiện diện của mình.

Tiếng ho này hiệu quả lập tức thấy ngay, như một phản xạ có điều kiện, một mèo một ưng đang chia của đột nhiên "vù" một tiếng, chia ra hai hướng trái phải bỏ chạy, chỉ trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng, chỉ để lại từng đống vật tư.

Nhưng ngay sau đó...

"Meo meo ô..." Hù chết bản meo meo, còn tưởng là...

"Chíp chíp..." Hù chết cục cưng, còn tưởng chủ nhân của món đồ tìm tới, hóa ra là lão đại...

Ngươi nói ngươi tới thì tới đi, ho cái gì, để tỏ ra mình khác người à?!

Một bóng trắng chợt lóe lên, Nhị Hóa một đầu chui thẳng vào lòng Diệp Tiếu, dùng đầu cọ tới cọ lui trên ngực hắn để lấy lòng; tiểu ưng cũng bay tới, đậu trên vai Diệp Tiếu, cái đầu nhỏ cọ qua cọ lại trên cổ hắn đầy thân thiết...

"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!"

Diệp Tiếu cảnh giác nhìn hai tên này: "Nói, hai ngươi đã làm gì? Những thứ này, là cuỗm từ đâu về?"

Diệp Tiếu đối với phẩm hạnh của hai tên này sớm đã biết rõ trong lòng, Kim Ưng vốn là một con giống đơn thuần biết bao, thế mà gần mực thì đen, bị một con mèo nào đó hắc hóa, một chữ "cuỗm", đã định sẵn bản chất cho chuyện này!

Đương nhiên, chữ "cuỗm" này xem ra cũng không khác sự thật là mấy!

Một mèo một ưng ấp úng một hồi, Nhị Hóa cụp tai, ngoan ngoãn nép trong lòng Diệp Tiếu, khẽ khàng meo meo ô...

"Thật sự là trộm?" Diệp Tiếu kinh ngạc hít một hơi khí lạnh.

Mặc dù vừa rồi hắn đã định nghĩa hành vi của hai đứa, nhưng phần nhiều là để lừa chúng, lại không ngờ những thứ này thật sự là trộm được, đương nhiên, nhiều vật tư như vậy, không phải trộm tới, thì các phương thức khác đúng là không dễ mà có được!

"Meo meo ô..." "Chíp chíp..."

"Là trộm từ đâu tới?"

"Meo meo ô..."

"Trộm bao nhiêu?"

"Chíp chíp..."

"Toàn bộ?!" Tròng mắt Diệp Tiếu lập tức trợn tròn.

"Meo meo ô..."

"Các ngươi nói là, cả Phân Loạn Thành đã không còn thứ gì các ngươi có thể để mắt tới? Đồ tốt toàn bộ không còn?" Giọng Diệp Tiếu cũng thay đổi.

"Chíp chíp..."

"Trời đất của ta ơi..."

Diệp Tiếu rơi vào trạng thái suy sụp, một tay ôm lấy trán...

Bất lực quay đầu, lại vừa vặn nhìn thấy bên kia... hơn mười con Ngân Lân Kim Quan Xà đang vây quanh bốn năm con cá khổng lồ trông ít nhất cũng to bằng ngôi nhà, ăn uống vui vẻ...

Đó là tình huống gì, mấy con Ngân Lân Kim Quan Xà này tuy đã tiến giai đến đỉnh cao của giống loài, nhưng trong xương cốt vẫn là sinh mệnh của Thanh Vân Thiên Vực, ở Hồng Trần Thiên Ngoại Thiên cũng chỉ được xem là linh thú đê giai, nhưng mấy con cá mà chúng đang ăn kia, hình như, có lẽ, đại khái là Tụ Linh Ngư?!

Tụ Linh Ngư lớn như vậy, chẳng lẽ chính là Tụ Linh Ngư thiên phẩm cực kỳ hiếm thấy trong truyền thuyết?...

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!